“Mặt quỷ nam tử” hai tay run rẩy, rồi lại rất nhanh khôi phục bình tĩnh, chiến
ý dũ phát ngẩng cao, cười to nói:
– Ta cũng là cao thủ thiên hạ ít có, cả đời tung hoành, khó gặp địch thủ, ai
dám cùng ta đánh một trận, để cho ta đường đường chánh chánh chết trận?
Hắn manh sinh tử chí, cho dù chết, cũng không nguyện bán đứng Thái Hoàng lão
tổ, quyết tâm đường đường chánh chánh đánh một trận, bộc phát ra quang huy rực
rỡ nhất cuộc đời này mà hao hết tánh mạng của mình!
Thái Dương Chiến Xa ngừng ở cách đó không xa, Giang Nam cùng Lạc Hoa Âm đi ra
chiến xa, đem một màn này thu hết vào mắt, mắt thấy sinh lộ của một vị tuyệt
đại cường giả đi tới cuối.
– Tá lực đả lực, nặng nề tính toán, trận này Tịch chưởng giáo cùng Tuyên Vô
Tà đánh thật xinh đẹp, chẳng những hóa giải Đồ Ma Đại Hội chi nguy, hơn nữa
quang minh chánh đại diệt trừ một cánh tay đắc lực của Thái Hoàng.
Giang Nam tâm thần lay động, tự đáy lòng tán thán nói:
– Hai người này tài tình kinh diễm đương thời, có thể nói là quần anh tụ hội.
Thái Hoàng lão tổ nguy rồi.
Lạc Hoa Âm lắc đầu:
– Tử Xuyên, ngươi không biết nơi kinh khủng của Thái Hoàng, ở trước mặt võ
lực tuyệt đối, tất cả trí mưu tính toán, hết thảy không có chỗ dùng, chỉ sợ
Thái Huyền Thánh Tông chết chỉ còn lại có một mình Thái Hoàng, Thái Huyền
Thánh Tông vẫn là thiên hạ đệ nhất đại phái!
Giang Nam nháy mắt mấy cái, thực lực của Thái Hoàng đến tột cùng cao bao
nhiêu, hắn cũng không cách nào phỏng đoán, bất quá Lạc Hoa Âm chính là nhân
vật Chưởng Giáo Chí Tôn cấp, ngay cả nàng cũng đối với Thái Hoàng sùng bái như
thế, chỉ sợ thực lực của Thái Hoàng đạt đến tình cảnh cực kì khủng bố.
– Thái Hoàng rất mạnh, chẳng lẽ còn có thể so với Bất Tử Minh Vương mạnh hơn
sao?
Hắn thầm nghĩ trong lòng.
– Thái Huyền Thánh Tông, có nhiều hạng người trung liệt.
Lạc Hoa Âm cảm khái nói:
– Người này đi tới đường cùng, vẫn không muốn bán đứng Thái Hoàng, thà rằng
tìm chết, chính là người trung nghĩa. Đáng tiếc, Thái Hoàng quân cờ sai một
chiêu, thế cho nên thua tánh mạng của hắn.
Bên cạnh “Mặt quỷ nam tử”, đám người Cáp Lan Sinh, Thiên Cơ Tú Sĩ giả sắc mặt
xám ngoét, cũng nhìn ra tình huống đối với bọn họ rất là không ổn, rung giọng
nói:
– Sư huynh, chúng ta làm sao bây giờ?
– Chỉ chết mà thôi.
“Mặt quỷ nam tử” đột nhiên lật tay một chưởng, rơi vào đỉnh đầu “Cáp Lan
Sinh”, đem vị Thiên Cung cường giả này đánh cho bét nhè, đồng thời một ngọn
Thiên Cung trấn áp xuống, đem “Thiên Cơ Tú Sĩ” ép tới nát bấy, tái khởi một
chưởng, đánh chết “Ngũ Ma”, chỉ còn lại có mình một người đứng tại nguyên chỗ.
Hắn giết chết ba vị đồng bạn của mình, là lo lắng đám người “Cáp Lan Sinh” vì
mạng sống bán đứng Thái Hoàng, bán đứng Thái Huyền Thánh Tông!
– Không người nào dám cùng ta đánh một trận sao?
Hắn cười ha ha, thanh âm bi thương.
Tuyên Vô Tà đứng dậy, lần nữa đeo lên mặt nạ quỷ, trầm giọng nói:
– Ta tới tiễn ngươi một đoạn đường.
– Đa tạ!
” Mặt quỷ nam tử” hướng hắn chắp tay.
Hai người sóng vai đi về nơi xa, trận chiến này không có những người khác tham
dự, là hai “Mặt quỷ nam tử” đánh một trận, một người là Thí Thần Cốc Chủ, hàng
năm mang theo mặt nạ quỷ, một người là trước đó không lâu mới đeo lên mặt nạ,
mà từ lúc sanh ra cũng là nhân vật núp dưới mặt nạ.
Oanh!
Nơi xa xôi, đột nhiên thoáng hiện ánh sáng vô cùng, các loại Thần Thông bay
múa đầy trời, uy lực mỗi một chủng Thần Thông đều bị diễn biến đến mức tận
cùng, tia sáng lấp lánh, giống như hai mặt trời chói chan va chạm, giao phong.
Đây là một trận đánh rực rỡ, sặc sỡ loá mắt, từ cổ chí kim, rất ít có thể nhìn
thấy tuyệt đại cường giả tu luyện tới cảnh giới này liều chết đánh cược một
lần!
Hai người bọn họ đều là Đại Tông Sư kiếp này khó gặp, Thần Thông cùng pháp lực
ở trong tay bọn họ, hoàn mỹ vô khuyết, giống như nghệ thuật không có bất kỳ tỳ
vết nào.
Đồng dạng Thần Thông, ở trong tay bọn họ xa hoa, tìm không được bất kỳ chỗ sơ
hở, làm cho người ta thấy, chỉ biết tự thẹn không bằng.
Trận chiến này chắc chắn vào trong sử sách, trở thành Truyền Kỳ, trở thành
truyền thuyết, cho đến ngàn năm, vạn năm sau, còn sẽ có hậu bối nói tới trận
chiến này!
Cuối cùng, trận chiến này từ từ kết thúc.
Mặt trời chiều ngã về tây, đỏ ngầu như máu, phảng phất tượng trưng ột vị tuyệt
đại cường giả sinh mệnh đi tới cuối.
Trong đó một vị mặt quỷ nam tử ngã xuống, một vị mặt quỷ nam tử khác đi tới,
không có vạch trần mặt nạ trên mặt hắn, không có đi tra cứu thân phận của hắn.
Tuyên Vô Tà kính trọng đối thủ của hắn, để lại cho hắn tôn nghiêm cuối cùng.
– Từ nay về sau, Thí Thần Cốc không còn tồn tại!
Tuyên Vô Tà trước mặt mọi người hướng chư vị Chưởng Giáo Chí Tôn tuyên bố, ánh
mắt toát ra một tia thần sắc phức tạp.
Thí Thần Cốc là hắn một tay sáng chế, giờ phút này dưới tình thế bức bách, Thí
Thần Cốc đúng là không thích hợp xuất đầu lộ diện nữa, bởi vì Thí Thần Cốc
“Lục Đại ma đầu” đã chết, bọn người Thạch Cảm Đương, Thiên Cơ Tú Sĩ cần mai
danh ẩn tích, tạm thời không cách nào hiện ra ở trên giang hồ nữa.
Hắn tuyên bố Thí Thần Cốc không còn tồn tại, không chỉ là nói với các đại
chưởng giáo, hơn nữa là muốn nói với đám người Thạch Cảm Đương, Thí Thần Cốc
đã không thích hợp hiện ra ở Huyền Minh Nguyên Giới nữa.
Đồ Ma Đại Hội thanh thế cực lớn, lúc này hành quân lặng lẽ, giang hồ rất nhanh
khôi phục lại bình tĩnh, duy chỉ có mấy môn phái bị đả kích trầm trọng, có
chút khuynh hướng chưa gượng dậy nổi.
Tỷ như Thanh Vân Tông, chưởng giáo bị giết, cao tầng bị tập kích, cơ hồ toàn
quân bị diệt, thoáng cái từ nhất lưu đại phái xuống làm môn phái nhỏ tam lưu.
Còn có những môn phái khác, cũng gặp phải “Thí Thần Cốc” tập kích, chết mấy vị
Thiên Cung cấp cường giả, đệ tử trong môn cũng có nhiều tổn thương.
Cũng không lâu lắm, liền có tin tức truyền đến, Hộ Pháp Tôn Giả của Kim Cương
Pháp Thiện Tông là Hành Si hòa thượng cũng chết ở trong tay Thí Thần Cốc, Vạn
Long Sào Long Tiêu Chân Nhân vẫn lạc, còn có Thái Huyền Thánh Tông, cũng tuyên
bố đám người Tô Mạch Xuyên chết, tin đồn những người này là bị Thí Thần Cốc
Lục Đại ma đầu ám sát.
Huyền Thiên Thánh Tông cũng gặp phải thương nặng, mấy vị trưởng lão bảo vệ sơn
môn cùng mấy vạn môn sinh hết thảy chết thảm, thánh tông trên dưới tràn ngập
một cổ không khí bi thương.
Mặc dù Tịch Ứng Tình trí mưu hơn người, nhưng cũng không phải là toàn trí toàn
năng, hắn mặc dù đem hết toàn lực bảo vệ thánh tông, nhưng thương vong không
thể tránh được.
Giang Nam cũng nhận được tin tức, một vị cố nhân của mình là Ngụy Hạo cũng
chết ở trong chiến đấu vây công thánh tông, Ngụy Hạo là người dẫn đường lúc
hắn bái nhập thánh tông, cố nhân chết, để cho ý chí của hắn sa sút một thời
gian ngắn.
Đang …
Một tiếng chuông vang lên, chưởng giáo phu nhân Mộ Vãn Tình hiện thân ở Tông
Chủ Phong, thanh âm thanh thúy, truyền khắp thánh tông:
– Chư vị đồng môn, thánh tông nguy cơ, người chết rất nhiều, kính xin chư vị
đệ tử, trưởng lão mọi nơi du lịch, đi các quốc độ phàm trần sưu tầm thiếu niên
thiếu nữ tư chất siêu quần bạt tụy, thu vào sơn môn, để cho bọn họ trở thành
môn sinh thánh tông. Thuận tiện sưu tầm thần minh chuyển thế thân, dẫn vào
thánh tông ta.