Đế Tôn – Chương 390: Tiểu Nương Tử Đừng Đi. (1) – Botruyen

Đế Tôn - Chương 390: Tiểu Nương Tử Đừng Đi. (1)

Sở dĩ lúc trước Giang Nam chiến đấu không sử dụng tám thanh Địa Từ Nguyên Phủ
này, chủ yếu là bởi vì hắn muốn dựa vào chiến đấu tới tôi luyện mình, mà Ma
Tộc lại là chủng tộc gần người đánh giết, thân thể cường đại, pháp lực cũng vô
cùng hùng hậu, dùng tới Địa Từ Nguyên Phủ cùng Ma Tộc gần người vật lộn, đó
chính là khi dễ Ma Tộc.

Bất quá Bắc Hành Tuyết cho hắn áp lực thật lớn, để cho hắn phải vận dụng Địa
Từ Nguyên Phủ.

– Một Ma La Côn Ngô đã hết sức lợi hại, cộng thêm một Bắc Hành Tuyết, ta cũng
có chút gánh không được.

Hắn thầm nghĩ trong lòng.

Bắc Hành Tuyết bấm tay bắn ra, đem Sơn Hải Đỉnh đánh bay, nói rõ tu vi thực
lực của nữ tử này cũng muốn vượt qua Giang Nam, mà Giang Nam thắng chính là có
nhiều pháp bảo uy lực cực kỳ cường hãn, để cho thiếu nữ này không dám dễ dàng
tiến lên.

Hơn nữa Bắc Hành Tuyết cũng không dung nhập Minh Vương thần huyết, trong huyết
mạch không có xuất hiện dị tượng Kim quang, vốn dùng tu vi thực lực của thiếu
nữ này, khẳng định cũng thu hoạch không ít thần huyết, nhưng không có luyện
hóa vào cơ thể.

Ma La Côn Ngô nhân cơ hội này nhanh chóng triệt thoái về phía sau, một tung ba
nhảy, rốt cục chạy ra khỏi phạm vi công kích của Giang Nam, đứng ở đàng xa âm
tình bất định nhìn Giang Nam.

Phá Quân Kích của hắn chính là dùng tài liệu Thiên Cung cấp luyện thành pháp
bảo, trầm trọng vô cùng, chắc chắn vô cùng, coi như là Thần Phủ cảnh cường
giả, cũng chưa chắc có thể bẻ gảy bảo vật này của hắn, nhưng mà Giang Nam thi
triển Địa Từ Nguyên Phủ, như cắt dưa cắt toái Phá Quân Kích!

Này chỉ có thể nói rõ, cự phủ trong tay Giang Nam thật sự sắc bén, vượt xa bất
kỳ pháp bảo mà hắn đã thấy từ trước!

Trên thực tế tám thanh cự phủ của Giang Nam ngay cả Hằng Vũ Thần Kim luyện chế
thành xiềng xích cũng có thể chém đứt, mà xiềng xích kia là dùng để khóa lại
tồn tại gần Thần như Ma La Thập!

Tu vi của Giang Nam ở trong mắt Ma La Côn Ngô, cũng không mạnh hơn hắn, thậm
chí so với hắn còn có chỗ thua kém không ít.

Dù sao Ma La Côn Ngô cũng là cường giả trong thần tộc, lại dung hợp Minh Vương
thần huyết, hơn nữa cảnh giới của hắn đã đạt tới Thần Đài Cảnh, pháp lực so
sánh với Giang Nam cơ hồ nhiều ra năm thành!

Nhưng dù vậy hắn ở trước mặt Giang Nam cũng là liên tục kinh ngạc, nguyên nhân
chủ yếu là hắn ở Thần Thông không tinh diệu bằng Giang Nam.

Ma Tộc mạnh hơn thân thể cùng pháp lực, nhưng đối với Thần Thông lại không
tinh thông, so sánh với Huyền Minh Nguyên Giới mà nói, Thần Thông Minh giới
cực kỳ thô ráp, thậm chí có thể nói thô không chịu nổi, không tinh diệu bằng
Thần Thông Nhân Tộc.

Thần Thông đối với tu sĩ tác dụng thật lớn, hơn nữa Thần Thông trừ chiến đấu
ra còn có một tác dụng, đó chính là luyện chế pháp bảo, sở dĩ pháp bảo có uy
năng, là bởi vì trong pháp bảo tích chứa một đạo Thần Thông đầy đủ.

Uy lực Thần Thông càng mạnh, uy lực pháp bảo càng mạnh.

Thân thể cùng pháp lực Ma Tộc cường đại, nếu như Thần Thông cũng vô cùng mạnh
mẻ, như vậy Ma Tộc sẽ không có sơ hở chút nào, chắc chắn thống trị Tam Giới,
không người nào có thể ngăn chặn!

Mà bởi vì hắn không tinh thông Thần Thông, vì vậy Nhân Tộc mới có thể cùng Ma
Tộc chạy song song, Ma Tộc cũng chưa từng nhất thống Chư Thiên.

Sở dĩ Giang Nam có thể phá vỡ trận pháp trong đầu Chiến Minh cự thú, nhìn thấu
cấu tạo thần huyết, cũng chính là bởi vì cái nguyên nhân này. Cho dù là Ma Tộc
Ma Tôn, Ma Thần, Thần Thông chính là chỗ yếu của bọn hắn, Thiên Thần có thể
trấn áp lưu vong Ma Thần cũng là nhằm vào chỗ yếu này mới có thể chế phục Ma
Thần Ma Tôn.

Giang Nam luyện chế pháp bảo, bao gồm pháp lực Thần Thông, phi hành Thần
Thông, thần thức Thần Thông, âm ba Thần Thông, phòng Ngự Thần thông, trận pháp
Thần thông cùng thần hồn Thần Thông, hơn nữa nhục thể của hắn so sánh với Thần
Tộc trong Ma Tộc cũng yếu, đã tạo thành một hệ to lớn, dùng một hệ đầy đủ này
đối kháng Ma Tộc, tự nhiên có thể lấy yếu thắng mạnh, thuận buồm xuôi gió.

Coi như là ở trong Huyền Minh Nguyên Giới, Giang Nam cũng có thể được xưng
tụng Thần Thông tông sư, thiên hạ ít có, dù sao ở Huyền Minh Nguyên Giới người
tu thành một hệ Thần Thông đầy đủ, ít lại càng ít!

Ba người giằng co chốc lát, đột nhiên phía sau Giang Nam hiện lên thiên dực,
hướng Ma La Côn Ngô xông tới, Ma La Côn Ngô rống giận, đột nhiên trong Đạo Đài
có một kiện pháp bảo bay ra, là một Đại La lụa mỏng, rơi vào trên người của
hắn.

Đại La lụa mỏng này cũng không phải Đạo Đài chi bảo, mà là Thần Phủ chi bảo,
là cao nhân trong tộc của hắn giao cho hắn hộ thân.

Giang Nam búa quang tung hoành, liên tục đánh xuống, rơi vào trên Đại La lụa
mỏng, giống như chém vào trong đám mây, Đại La lụa mỏng theo phá theo tụ, căn
bản không cách nào cắt đi, thương tổn được Ma La Côn Ngô.

Cùng lúc đó, Bắc Hành Tuyết thanh quát một tiếng, thân thủ mạn diệu bồng bềnh
đung đưa, hướng Giang Nam bay nhanh tới, thân hình nàng vừa động, thân thể lập
tức bắt đầu biến hóa, chỉ thấy thân thể của nàng liên tiếp tăng vọt, giống như
Thiên Nữ cao lớn, nhưng thân thủ như cũ làm lung động lòng người, chẳng qua là
khí lực lớn hơn trăm ngàn lần!

– Giang đạo hữu, người ta tới bắt đỉnh của ngươi, ngươi cần phải hùng lên a,
không nên làm cho người ta thất vọng!

Nàng giống như một pho tượng Thần nữ dưới phàm, dưới nách một mảnh cánh tay
dài hẹp sinh ra, chi chít, có khoảng hơn hai mươi cánh tay, mỗi một bàn tay
nắm một loại Chưởng Ấn, phủ ở Thiên Khung, để cho bầu trời cũng trong nháy mắt
tối xuống, cánh tay trắng nõn như tuyết huy vũ, phô thiên cái địa hướng Giang
Nam đánh tới!

Tu vi của nàng so sánh với Ma La Côn Ngô mạnh hơn vượt qua mấy phần, mỗi một
bàn tay tích chứa lực lượng cũng có thể đánh nát một ngọn núi lớn hai ba trăm
trượng!

Ma La Côn Ngô vui mừng quá đỗi, trong Thần phủ có một kiện pháp bảo bay ra, là
một thanh đại chùy, gào thét vung vẩy, hướng Giang Nam hung hăng nện xuống,
lạnh lùng nói:

– Bắc Hành cô nương, ngươi tới dời đi đại đỉnh của hắn, ta đưa chuy giết hắn!

Năm sáu cánh tay của Bắc Hành Tuyết nhất tề bắt được Sơn Hải Đỉnh, hát xích
một tiếng, đem miệng đại đỉnh này từ đỉnh đầu của Giang Nam dời lên, mạnh mẽ
lấy đi, Ma La Côn Ngô mừng rỡ, Phá Sơn Chùy hung hăng nện xuống, nhưng không
ngờ đập vào không.

Hắn vội vàng nhìn lại, chỉ thấy Giang Nam như bóng với hình, treo ngược ở
đỉnh, năm sáu cánh tay của Bắc Hành Tuyết lấy đi miệng đại đỉnh kia, tựa như
cũng cùng nhau lấy đi hắn!

Ma La Côn Ngô cấp tốc bay tới, vội vàng quát lên:

– Bắc Hành cô nương cẩn thận!

Giang Nam quay đầu lại hướng hắn xem ra, mi tâm đột nhiên hé ra, một đầu cự
thú rống giận, từ trong mi tâm của hắn thăm dò, đỉnh đầu như dãy núi lớn, ngay
sau đó nặn ra thân thể khổng lồ, đương nhiên đó là một đầu Chiến Minh cự thú,
mở ra miệng to như chậu máu hướng Ma La Côn Ngô hung hăng cắn xuống, răng rắc
một ngụm liền đem Đại La lụa mỏng nuốt xuống!