Đế Tôn – Chương 374: Bụng Dạ Khó Lường. (1) – Botruyen

Đế Tôn - Chương 374: Bụng Dạ Khó Lường. (1)

Khương Nhu cười nói:

– Hai người các ngươi không nên khiêm nhường. Đúng rồi Tam đệ, ngươi đuổi
theo giết Cận Đông Lưu, tình huống như thế nào?

– Cận Đông Lưu không hổ là đệ tử của Thái Hoàng lão tổ, thực lực cao tuyệt,
ta cùng với cao thủ trẻ tuổi của các đại Thần Tộc hợp lực vây khốn hắn, cùng
hắn chiến đấu không dưới ba mươi tràng, vẫn bị người này chạy trốn.

Khương Duy khẽ mỉm cười nói:

– Nếu tỷ tỷ ở đó, nhất định có thể đem người này chém giết, đáng tiếc Cận
Đông Lưu thật sự khó dây dưa, gặp mạnh thì mạnh, ta không cản được hắn.

Giang Nam không khỏi động dung, cường giả bực này ở trong ba mươi cuộc chiến
đấu, hơn nữa còn là sinh tử đánh giết, khẳng định lẫn nhau cũng có đại thu
hoạch, tu vi thực lực của Cận Đông Lưu, chỉ sợ sẽ cao hơn, khó đối phó hơn!

– Tam điện hạ tu luyện tới Thần Phủ cảnh? Không biết Cận Đông Lưu tu luyện
Thần Phủ mấy trọng?

Giang Nam hỏi.

Khương Duy ống tay áo vung lên, cười nói:

– Ta chỉ là Thần Phủ nhị trọng mà thôi, tu vi của Cận Đông Lưu tiến bộ thần
tốc, đã đạt tới Thần Phủ nhị trọng đỉnh, luyện thành Côn Luân Thần Phủ, lĩnh
ngộ Đạo Tâm, có tông sư chi tư, đoán chừng dùng không được bao lâu, hắn sẽ tu
thành Thần Phủ tam trọng, Thiên Môn Thần Phủ.

Giang Nam cùng đám người Diêm Phù không khỏi động dung, Cận Đông Lưu chính là
đệ tử đắc ý của Thái Hoàng, tu luyện tới Côn Luân Thần Phủ cảnh giới cũng
không ly kỳ, thế nhưng Khương Duy này cũng tu luyện tới cảnh giới kia, này đã
là rất giỏi.

Này chỉ có thể nói rõ, Khương Duy này chỉ sợ cùng Cận Đông Lưu không phân cao
thấp, cũng là một thiên tài hơn người, thậm chí nói không chừng người này cũng
đã tu thành Đạo Tâm!

– Ta ở Bái Nguyệt lâu hạ xuống tửu yến, mấy vị đạo hữu, sao không dời bước
tới đó chung vui?

Khương Duy cười nói.

– Cung kính không bằng tuân mệnh.

Giang Nam cùng đám người Diêm Phù đi ra Thái Công phủ, Khương Nhu không thích
nhiều người nên không có theo tới.

Cũng không lâu lắm bọn họ liền đến Bái Nguyệt lâu trong Minh Vương thành, Bái
Nguyệt lâu ở trong một tòa núi nhỏ, tòa núi nhỏ kia nhìn như tuy nhỏ, nhưng đi
vào trong núi, không gian lại đột nhiên lớn lên, hóa thành một ngọn hùng sơn
lồng lộng, cao tới ngàn trượng, có thác nước, thanh hồ, Bái Nguyệt lâu chính
là gác ở bên hồ, dựa lưng vào vách núi, bên cạnh còn có thác nước ngàn trượng.

Nơi này cực kỳ náo nhiệt, là một tửu lâu trong Minh Vương thành, Ma Tộc thích
rượu mừng thịt ngon, mà ở chỗ này liền có các loại kỳ trân của Minh giới, thậm
chí ngay cả Ma Long Ma Phượng cũng bị người làm thịt, lấy Long can Phượng đảm
làm thành mỹ vị, chẳng qua là giá tiền cực cao, không phải người bình thường
có thể ăn được.

– Di? Thái Công phủ Tam điện hạ trở lại? Còn cùng Giang Nam kia ở chung một
chỗ!

Trong Bái Nguyệt lâu tân khách rất nhiều, lập tức có người phát hiện đám người
Khương Duy, Giang Nam, nhận ra bọn họ, thấp giọng nghị luận nói:

– Cái kia chính là tiểu quỷ Ma La Tộc? Nhất cử ngăn đại môn Ma Vương phủ,
đánh khắp đám trâu không có đối thủ Giang Nam?

– Hắn bế quan mấy tháng, hôm nay còn dám ra cửa?

– Người này vô pháp vô thiên, ngay cả Kim Ngưu Thần Tộc cũng dám trêu chọc,
Chân Ma đại hội lần này, hắn nhất định sẽ rất thảm!

Ánh mắt Khương Duy chớp động, cười nói:

– Giang đạo hữu, danh tiếng của ngươi hôm nay ở trong Minh Vương thành ta
nhất thời vô lượng, tất cả trẻ tuổi, cho dù là thế hệ trước, thanh danh cũng
không vang dội bằng ngươi!

– Chỉ là hư danh mà thôi.

Giang Nam cười nói:

– Ta danh tiếng bên ngoài, ngược lại sẽ trở thành cái đinh trong mắt rất
nhiều người, cuộc sống phía sau có chút không tốt qua lắm.

Khương Duy ở phía trước dẫn đường, dẫn dắt bọn họ đi tới một lầu các, bối núi
gặp hồ, cực kỳ nhã trí, cười nói:

– Nơi này là Bái Nguyệt lâu chủ vận chuyển một tòa núi lớn luyện chế thành
bảo vật, cực kỳ khác biệt, phong cảnh thật tốt, ta cũng là thường ở đây ăn
uống.

Mấy người Giang Nam ngồi xuống, Khương Duy tự mình vì bọn họ rót rượu, cười
nói:

– Giang đạo hữu còn cần cẩn thận Kim Ngưu Thần Tộc, Tiểu Thánh Tôn cũng từ
bên ngoài trở về, nghe được chuyện ngươi ngăn cửa, chắc chắn sẽ không từ bỏ ý
đồ. Hơn nữa mấy ngày nữa chính là Chân Ma đại hội, trên đại hội chỉ sợ Kim
Ngưu Thần Tộc sẽ đối với ngươi bất lợi. Còn có, ta nghe nói có cường giả Vạn
Long Sào tới tìm làm phiền ngươi, cùng Ma Vương phủ Tả kỳ sứ liên thủ, hai
người này hôm nay cũng đến trong thành.

Sắc mặt Giang Nam ngưng trọng, hắn ở trong Minh Vương thành cũng không phải là
không có địch nhân, Kim Ngưu Thần Tộc Tiểu Thánh Tôn cùng Tổ Thánh, Đồ Vũ Điền
đều là cường giả rất giỏi, những người khác sẽ không tới tìm hắn phiền phức,
nhưng Kim Ngưu Thần Tộc cùng Tổ Thánh nhất định sẽ tìm hắn.

Diêm Phù cười nói:

– Tam điện hạ, không biết ngươi có biết trên Chân Ma đại hội có những cường
giả nào hay không?

Long Ngâm Phong cùng Khiếu Mang cũng không khỏi dựng lỗ tai lên, tinh tế lắng
nghe.

Khương Duy cười nói:

– Chân Ma đại hội chẳng qua là chiến trường cho Đạo Đài bát cảnh tu sĩ tranh
đoạt, chúng ta những Thần Tộc tu thành Thần Phủ này, liền không có cơ hội kia.
Bất quá ta đã từng hỏi thăm qua, trong các tộc, cũng có không ít người tu
luyện tới Thất Bảo Đài Cảnh, những người này, mới là đối thủ đáng giá các
ngươi chú ý nhất. Tỷ như Hùng thị nhất tộc, liền có hai vị đạo hữu tu luyện
tới Thất Bảo Đài Cảnh, mà Cửu Di Thần Tộc có ba người, Đông Vương Thần Tộc có
hai người, Vũ Thần Tộc, Đan Thần Tộc cùng Cổn thị có hai ba người. Trừ lần đó
ra, còn có nhiều Thần Tộc khác, lường trước cũng có cao thủ xuất hiện. Về phần
ai có thể ra được thứ nhất, vậy thì không cách nào tiên đoán.

Hắn nhẹ giọng nói:

– Huyết mạch mặc dù cực kỳ mấu chốt, nhưng mà cũng không phải là có huyết
mạch Thần Tộc, tu vi nhất định sẽ cực cao, huyết mạch cấp thấp cũng có thể
xuất hiện tuyệt đại cường giả. Tựa như Thạch Tộc cư ngụ ở Cửu U, liền xuất
hiện một vị tuyệt đại cường giả, chủng tộc này huyết mạch thấp kém, là Ma Tộc
cấp thấp, nhưng vị Thạch Tộc tuyệt đại cường giả này lại tu luyện tới độ cao
gần Thần, chỉ tiếc bị Minh Vương đố kỵ, cuối cùng bỏ mình.

Ánh mắt của hắn rơi vào trên người Giang Nam nói:

– Nếu Giang đạo hữu có thể tu luyện tới Thất Bảo Đài Cảnh, đoán chừng có thể
lực áp tất cả người cạnh tranh, nhất cử đoạt được thứ nhất!

Giang Nam khiêm tốn nói:

– Ta mới vừa tiến vào Linh Đài Cảnh, khoảng cách Thất Bảo Đài Cảnh còn có một
đoạn khoảng cách cực kỳ xa, loại chuyện đoạt được thứ nhất này căn bản chưa
từng nghĩ qua.

Ánh mắt Khương Duy chớp động, cười nói:

– Ta nghe tỷ tỷ ta nói, Giang đạo hữu bái nhập Huyền Thiên Thánh Tông đến
nay, sợ rằng chỉ tu luyện bốn năm thời gian, đạo hữu bây giờ còn không tới hai
mươi tuổi?

Giang Nam gật đầu, cười nói:

– Hết năm nay, ta vừa vặn hai mươi.

Bọn người Diêm Phù, Long Ngâm Phong trong lòng cả kinh, mắt mũi trợn tròn nhìn
Giang Nam, bọn họ không biết niên kỷ của Giang Nam, vốn còn tưởng rằng mặc dù
Giang Nam so với bọn hắn nhỏ hơn, nhưng cũng nhỏ không được bao nhiêu, lại
không nghĩ rằng Giang Nam đến nay còn chưa đầy hai mươi tuổi!