Mỗi một lần nhìn thấy vị Thánh Nữ này, Giang Nam luôn bị tươi đẹp, mỹ lệ của
nàng đến không cách nào dùng bút mực để hình dung, nàng phảng phất là sủng nhi
của hai vị Tiên Tôn mở thiên địa kia, ở trên người nàng dùng càng nhiều tâm tư
đi tạo hình.
Giang Nam khom người cảm ơn nói:
– Đa tạ cung chủ viện thủ.
– Tử Xuyên không cần câu nệ.
Thái Huyền Thánh Nữ đứng dậy, nhẹ giọng cười nói:
– Ta và ngươi đã từng thấy qua một lần, trong động phủ kia truyền đạo giảng
kinh, ngay cả ta cũng nghe ngươi giảng pháp. Huống chi, mấy ngày nữa chính là
lúc ta đến thánh tông các ngươi, ngươi không nên xưng ta là cung chủ nữa, mà
phải đổi lời gọi là chưởng giáo phu nhân!
Nàng con mắt như thu thủy, dung nhan ửng đỏ, làm người ta tim đập thình thịch,
nghĩ đến mình sắp gả cho Tịch Ứng Tình liền không khỏi thẹn thùng.
– Chưởng giáo Chí Tôn thật là có phúc khí.
Giang Nam thầm nghĩ.
– Tình cảm của ta cùng với sư tôn ngươi, cũng là vô cùng tốt, như khuê mật
thường xuyên lui tới.
Thái Huyền Thánh Nữ có chút ảm nhiên nói:
– Chẳng qua là xảy ra một cuộc biến cố, nàng liền nhìn ta không vừa mắt, lần
trước ta theo Ứng Tình đi Lĩnh Tụ Phong, nàng liền tránh không gặp. Tử Xuyên,
sau khi ta đến thánh tông các ngươi, ngươi chi bằng thay ta nói vài lời lời
hữu ích.
Giang Nam đồng ý, cười nói:
– Sư tôn ta cũng là một người thiện lương, có tri thức hiểu lễ nghĩa, sẽ
không làm khó phu nhân.
Nhiều thiếu nữ bên cạnh Thái Huyền Thánh Nữ nghe được hắn nói Lạc Hoa Âm có
tri thức hiểu lễ nghĩa, không khỏi không nhịn được bật cười, Thái Huyền Thánh
Nữ cũng nhịn không được, đột nhiên ý vị thâm trường liếc hắn một cái nói:
– Tử Xuyên, lúc đám cưới không cần xuất hiện, ta sẽ bảo Ứng Tình đưa ngươi
rời đi. Lúc Ma La Thập thoát khốn có nhiều người gặp qua ngươi, mặc dù ta có
thể đè Tôn bà bà, nhưng những người khác ta liền ép không được, bọn họ ở ngày
đại hôn tất nhiên sẽ ép Ứng Tình giao ra ngươi. Đợi chuyện này bình thường trở
lại, ngươi hãy trở về .
Giang Nam hơi ngẩn ra, trong lòng đối với Thái Huyền Thánh Nữ có mấy phần cảm
kích, cười nói:
– Phu nhân làm như vậy, chỉ sợ đối với Thái Huyền Thánh Tông bất lợi, chẳng
lẽ không lo lắng người khác nói nhàn thoại sao?
Thái Huyền Thánh Nữ hé miệng cười một tiếng, bất đắc dĩ nói:
– Gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó, ai bảo ta đến Huyền Thiên
Thánh Tông các ngươi? Nếu làm chưởng giáo phu nhân của các ngươi, như vậy ta
phải vì thánh tông suy nghĩ, tận tâm tận lực. Về phần nhà mẹ đẻ, nữ nhi gả đi
ra ngoài như bát nước hất đi, thu cũng thu không trở lại. Nếu ta làm chưởng
giáo phu nhân các ngươi, còn thiên vị nhà mẹ đẻ, kia mới thật sự là khuỷu tay
hướng ra phía ngoài.
Giang Nam buồn cười, hảo cảm đối với nàng lại tăng thêm mấy phần.
Hắn hiện tại mới biết được, tại sao Tịch Ứng Tình lại thích thiếu nữ này, nàng
là một thiếu nữ tinh xảo đặc sắc, trong lòng chỉ có một người Tịch Ứng Tình.
Bất quá càng như vậy, Tịch Ứng Tình càng khó có thể tự xử, Thái Hoàng là nhạc
phụ của hắn, cũng là địch nhân lớn nhất của hắn, mà Thái Huyền Thánh Nữ lại là
nữ nhân hắn thích nhất.
Đợi bảo liễn đi tới lục địa, Giang Nam xuống xe, cùng Thái Huyền Thánh Nữ từ
biệt, hướng Huyền Thiên Thánh Tông bay đi.
– Giang Tử Xuyên, ngươi rốt cục đi ra !
Sau khi bảo liễn của Thái Huyền Thánh Nữ rời đi không lâu, đột nhiên Giang Nam
chỉ cảm thấy một cổ khí tức kinh khủng phủ xuống, chỉ thấy Tôn bà bà đột nhiên
xuất hiện, cười khanh khách nói:
– Lão thân còn tưởng rằng Mộ Vãn Tình đem ngươi đến Huyền Thiên Thánh Tông,
không nghĩ nàng chỉ đem ngươi đưa tới đây. Đây là thiên ý, muốn ngươi rơi vào
trong tay của ta, chôn cùng Tôn nhi đáng thương của ta!
Trong lòng Giang Nam trầm xuống, Tôn bà bà cười quái dị, vươn người đứng dậy,
lao thẳng tới mà đến, khí tức mang động thiên địa linh khí, thiên địa linh khí
chu vi trên dưới một trăm dặm nhất thời cuồng bạo, giống như trong lúc bất
chợt biến thiên, hóa thành cuồng phong!
Nhưng vào lúc này, giữa không trung đột nhiên xuất hiện một ngọc thủ, trắng
nõn giống như bạch ngọc, bàn tay này mới vừa xuất hiện, thiên địa linh khí
cuồng bạo đột nhiên thuần phục xuống, gợn sóng không dậy nổi.
Sắc mặt Tôn bà bà kịch biến, lớn tiếng kêu lên:
– Mộ Vãn Tình, ngươi cái tiểu tiện nhân này, ăn cây táo, rào cây sung, còn
chưa gả ra cửa liền muốn hạ thủ đối với đồng môn sao? Nghĩ ta nhìn ngươi lớn
lên. . .
– Ta không muốn bất luận kẻ nào phá hư hạnh phúc của ta, cho dù là phụ thân
ta cũng không được. Bà bà, ngươi không giữ bổn phận, xin thứ cho Vãn Tinh.
Ngọc chưởng kia nhẹ nhàng bổ nhào về phía trước, Tôn bà bà kêu to, phía sau
đột nhiên hiện ra từng ngọn Thần Phủ, có tất cả bảy ngọn, bên trong mỗi một
tòa Thần Phủ đều có Thần Quang rung chuyển không nghỉ, cực kỳ kinh người, từng
kiện Thần Phủ chi bảo từ trong Thần Phủ bay lên trời, rối rít hướng ngọc thủ
kia nghênh khứ!
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Những Thần Phủ chi bảo này đụng với thủ chưởng kia, bị nhẹ nhàng chúi xuống
liền rối rít nổ tung, Tôn bà bà hộc máu, diện mục dử tợn, tóc tai bù xù, lệ
tiếu không dứt, pháp lực bên trong Thần Phủ bắt đầu khởi động, giống như nộ
trào hướng về phía trước phóng đi, diễn biến đủ loại Thần Thông.
Bàn tay bạch ngọc kia tiếp tục nhấn xuống, đè ép nhiều Thần Thông, rơi vào
trên đỉnh Thần Phủ cao nhất, tòa Thần Phủ này ùng ùng sụp đổ, ngay sau đó là
Thần Phủ thứ hai, thứ ba, thứ tư!
Tay của Thái Huyền Thánh Nữ một đường đè xuống, dễ như trở bàn tay, đem tất cả
Thần Phủ của Tôn bà bà hết thảy đánh nát, hướng phía dưới đập đi, bình nguyên
phía dưới nhất thời nhiều ra một cái Chưởng Ấn cự đại, sâu đạt bốn mươi năm
mươi trượng!
Đợi đến khi bàn tay này giơ lên, chỉ thấy đất cát từ hai bên trào vào trong
đó, khôi phục như thường, phảng phất mới vừa rồi một chưởng tràn đầy lực phá
hoạ kia i chưa từng có xuất hiện qua!
Mà vị Thần Phủ thất trọng cường giả Tôn bà bà này, thì hư không tiêu thất.
Bàn tay bạch ngọc rầm một tiếng tản đi, hóa thành pháp lực cuồn cuộn hướng nơi
xa phát tán, Giang Nam hướng về nơi pháp lực này rời đi thi lễ, sau đó bay về
phía Huyền Thiên Thánh Tông.
– Thái Huyền Thánh Nữ quyết đoán quyết tuyệt, xuất thủ không chút do dự, hơn
nữa tâm tư lại vô cùng kín đáo, nếu như nàng trở thành chưởng giáo phu nhân
của thánh tông ta, cũng là một chuyện rất may. Đáng tiếc, nàng là nữ nhi của
Thái Hoàng lão tổ, nhất định lưỡng nan. . .
Phía trên Huyền Thiên Thánh Tông, Thải Vân trôi nổi, các loại mây tạo thành đủ
loại dị tượng, Long Phi Phượng Vũ, tiên nhạc trận trận, truyền khắp dãy núi.
Các tòa cung điện trên dãy núi giăng đèn kết hoa, một ngày này, chưởng giáo
Tịch Ứng Tình rốt cục muốn cưới Thái Huyền Thánh Nữ, hai nhà làm đám hỏi.
Trong sơn môn, thỉnh thoảng có chưởng giáo đại phái hoặc là cao tầng đến đây
chúc mừng, khống chế bảo liễn hương xa, hoặc là lâu thuyền mà đến, nối liền
không dứt, Thương Lạc Đạo Nhân ở trước sơn môn nghênh tiếp, phi thường náo
nhiệt.