Đế Tôn – Chương 331: Cừu Địch Khắp Thiên Hạ – Botruyen

Đế Tôn - Chương 331: Cừu Địch Khắp Thiên Hạ

Giang Nam hướng sương phòng đối diện nhìn lại, chỉ thấy một tăng nhân tuổi còn
trẻ áo xám ngồi ở trong sương phòng, có nhiều đệ tử môn phái Chính Đạo vờn
quanh, ăn uống linh đình, rối rít hướng tăng nhân kia mời rượu.

Thần Thứu Yêu Vương hiếu kỳ nói:

– Chủ công, hòa thượng không phải là không thể uống rượu ăn thịt sao, hòa
thượng này làm sao ngược lại ăn uống thả cửa?

Giang Nam còn chưa trả lời, đột nhiên chỉ thấy Pháp Tướng hòa thượng ngẩng
đầu, trên mặt nụ cười, cất cao giọng nói:

– Rượu thịt qua dạ dày, Phật tổ trong lòng lưu, vị sư huynh này, chẳng lẽ
ngươi không hiểu?

Hắn nhìn thấy đỉnh đầu Thần Thứu Yêu Vương trụi lủi một mảnh, cho là đầu Yêu
Vương này cũng là người trong Phật Môn, vì vậy gọi Thần Thứu Yêu Vương là sư
huynh.

Mắt của hắn sáng ngời, cử chỉ thong dong, rất có một loại khí độ làm lòng
người kính trọng, giống như cao tăng đắc đạo, ánh mắt rơi vào trên người Giang
Nam, lại cười nói:

– Giang thí chủ, ngươi thân là Huyền Thiên Thánh Tông đệ tử, vì sao cùng yêu
nữ Ma Đạo pha trộn ở chung một chỗ? Huyền Thiên Thánh Tông có mười vạn năm
thanh danh, chớ để bởi vì Giang thí chủ nhất thời tham luyến sắc đẹp mà hủy
hoại chỉ trong chốc lát.

Hắn nhẹ giọng cười nói:

– Hiện tại thí chủ tỉnh ngộ, quay đầu lại là bờ vẫn còn kịp.

– Pháp Tướng sư huynh, nghe ý của ngươi là chỉ có hòa thượng phóng hỏa, không
cho Giang mỗ đốt đèn sao?

Giang Nam cười nói:

– Phật tổ lưu ở trong lòng là có thể uống rượu ăn thịt, chỉ là một cái cớ,
nhưng nếu Phật tổ lưu ở trong lòng, vậy có phải là có thể gian dâm bắt người
cướp của hay không? Nói như vậy, Vô Tướng Thiền Sư cũng là một vị cao tăng đắc
đạo. Pháp Tướng sư huynh, nếu ngươi giữ giới không được, kia liền không cần
giới, sớm ngày hoàn tục thật là tốt.

Sắc mặt Pháp Tướng hòa thượng trầm xuống, cười nhẹ nói:

– Ngươi không hiểu Phật pháp, còn muốn loạn thiền tâm của ta, ta không cùng
ngươi nhiều lời.

– Giang Tử Xuyên, ngươi đây là ở trước khi Pháp Tướng sư huynh cùng ma đầu
Thần Tiềm kia quyết chiến, cố gắng nhiễu loạn thiền tâm của Pháp Tướng sư
huynh, ý muốn như thế nào?

Bên cạnh Pháp Tướng, một nam tử trẻ tuổi đột nhiên đứng dậy, điềm nhiên nói:

– Ngươi thân là Chính Đạo đệ tử, nhưng cùng Ma Nữ Sở Hương Hương kia pha trộn
ở chung một chỗ, thông đồng thành gian, mi lai nhãn khứ, rõ ràng là đã sớm rơi
vào Ma Đạo! Nếu không phải là ở Nam Hải, ta tất đem ngươi chém ở dưới kiếm!

– Phi!

Sở Hương Hương nụ cười đỏ bừng, cơ hồ dán ở trên người Giang Nam, ngượng ngùng
nói:

– Người ta là trong sạch, mới không có cùng Giang đạo hữu thông đồng thành
gian. . .

Thần Thứu Yêu Vương mắt trợn trắng, nhỏ giọng nói:

– Chủ công, động phòng đi. . .

Giang Nam trừng hắn một cái, hướng nam tử trẻ tuổi kia xem ra, chỉ thấy y phục
người này là đệ tử Thái Huyền Thánh Tông, cười hỏi:

– Xin hỏi các hạ là ai?

– Thái Huyền Thánh Tông môn hạ, Tạ Thiên Hữu!

Nam tử trẻ tuổi kia cười lạnh nói:

– Tiểu quỷ nhát gan Thần Tiềm kia rất sợ chết, chậm chạp chưa tới, Giang Tử
Xuyên ngươi dám cùng ta đến hải ngoại đánh một trận, không màn sinh tử không?

Giang Nam lắc đầu cười nói:

– Hôm nay là Thần Tiềm sư huynh cùng Pháp Tướng sư huynh đánh một trận, ta
thả ngươi một con đường sống, không muốn giọng khách át giọng chủ.

Tạ Thiên Hữu chán nản, lại có một Đạo Nhân mập lùn đứng dậy, cười lạnh nói:

– Giang Tử Xuyên, ngươi không dám liền nói rõ, cần gì ra sức khước từ, sính
miệng lưỡi?

Giang Nam nho nhã lễ độ:

– Các hạ là ai?

– Thái Huyền Thánh Tông Dụ Đào.

Đạo Nhân mập lùn kia cười lạnh nói:

– Ngươi không dám cùng Tạ sư huynh đánh một trận, vậy dám cùng ta đánh một
trận không?

Giang Nam cau mày nói:

– Dụ sư huynh, ta và ngươi cũng là người trong chính đạo, cần gì tự giết lẫn
nhau?

– Người trong chính đạo? Họ Giang, ngươi cũng xứng là người trong chính đạo?

Lại có một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp đứng dậy, cười lạnh nói:

– Ngươi cùng Tinh Nguyệt Ma Tông giao tình không giống bình thường, làm loạn
Thái Huyền Thánh Tông ta, mở Bách Ma Quật thả lão ma đầu Ma La Thập, thật cho
rằng trong thiên hạ không người nào có thể giết sao ngươi?

– Xin hỏi sư tỷ xưng hô như thế nào?

Giang Nam cau mày hỏi.

Nàng kia lạnh lùng nói:

– Hoa Tú Phương, họ Giang, Nam Hải không cho phép động thủ, bất quá hải ngoại
không sao cả, ngươi có dám ra biển, ta đích thân hái đầu lâu của ngươi, vì
thiên hạ Chính Đạo trừ hại!

– Hoa sư tỷ nói rất đúng, ta nguyên không biết vị Giang sư đệ này làm nhiều
việc ác, hiện tại mới biết được hắn mặt người lòng thú, heo chó không bằng,
quả thực là cầm thú!

Lại có một vị công tử trẻ tuổi từ trong gian phòng bên cạnh đứng ra, thở dài
nói:

– Họ Giang sở tác sở vi, thật là khiến người phỉ nhổ, này cũng khó trách, đệ
tử của nữ ma đầu Lạc Hoa Âm, có thể là người tốt lành gì?

Giang Nam thản nhiên nói:

– Vị sư huynh này, ngươi là ai?

Công tử trẻ tuổi xôn xao một tiếng triển khai chiết phiến, ngạo nghễ nói:

– Thanh Vân Tông Tào Thanh Sơn!

Đột nhiên lại có một vị thiếu niên áo vàng đứng dậy, ánh mắt gắt gao nhìn
thẳng Giang Nam, cau mày nói:

– Ngươi là Giang Tử Xuyên? Trên người của ngươi có mùi Long Tộc ta, nhất định
là có đệ tử Vạn Long Sào ta chết ở trong tay của ngươi. Vạn Long Sào uy nghiêm
không thể khinh nhờn, ta cũng muốn diệt ngươi!

Trong Vạn Hoa Lâu, mọi người ầm ầm một mảnh, rối rít giao đầu tiếp nhĩ, nhìn
về phía nam tử áo vàng này. Vạn Long Sào cực kỳ thần bí, là Yêu Tộc Thánh Địa,
Thánh địa Long Tộc, bên trong có vô số Thiên Long, thực lực thậm chí so sánh
với danh môn đại phái bình thường còn mạnh hơn!

Đệ tử môn phái này đi ra, cũng là nhân vật rất giỏi!

Không nghĩ tới Thần Tiềm cùng Pháp Tướng đánh một trận, lại hấp dẫn đệ tử Vạn
Long Sào tới đây.

– Ta cũng không giết qua đệ tử Vạn Long Sào, bất quá lại ăn thịt Long, ngươi
cảm thấy trên người của ta có mùi Long Tộc, nhất định là nguyên nhân này.

Giang Nam không có phủ nhận, cười nói.

Sắc mặt thiếu niên áo vàng kia run lên, lạnh lùng nói:

– Ăn Long Tộc ta, so sánh với giết Long Tộc ta thù càng sâu! Ngươi đi ra
ngoài, ta cũng muốn ăn rụng ngươi!

– Không vội.

Giang Nam khẽ mỉm cười, thản nhiên nói:

– Lần này là Thần Tiềm sư huynh cùng Pháp Tướng sư huynh đánh một trận, đợi
đến bọn họ chiến xong rồi hãy nói. Đúng rồi, các hạ xưng hô như thế nào?

– Dài dòng!

Thiếu niên áo vàng kia cười lạnh nói:

– Ngươi mỗi người cũng muốn hỏi một câu, chẳng lẽ là muốn lôi kéo làm quen
sao? Nói thật cho ngươi biết, cho dù ngươi biết đạo hiệu của ta, ta cũng sẽ
không nương tay chút nào. Nay hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Sở Hương Hương cùng Thần Thứu Yêu Vương cũng buồn bực, vì sao mỗi khi xuất
hiện một người hướng Giang Nam khiêu chiến, Giang Nam sẽ hỏi một tiếng đối
phương tên họ.

Giang Nam lắc đầu, nhẹ giọng giải thích:

– Vị Long Tộc sư huynh này, ngươi có điều không biết, lúc trước ta giết người
quá nhiều, quên mất hỏi người chết tên họ là gì, cừu gia tới tìm ta báo thù,
khiến cho rất là phiền toái. Hiện tại hỏi tên của các ngươi, liền biết chết ở
trong tay ta là ai, các ngươi cũng không trở thành bị chết oan uổng, ngay cả
tên họ cũng không có.