Thần minh cấp công pháp, chỉ có Thái Huyền Thánh Tông mới có tuyệt học bực
này, mà Thái Huyền Thánh Tông chính là dựa vào thần minh cấp công pháp ngày
càng lớn, rốt cục thành một quái vật lớn!
– Lệnh hồ sư đệ, ngươi này là muốn đi đâu ?
Lệnh Hồ Dung đang muốn bay ra sơn môn Huyền Thiên Thánh Tông, đột nhiên chỉ
nghe một thanh âm truyền đến, theo tiếng nhìn lại, là Âu Dương Vũ đuổi theo,
lúc này cười nói:
– Sư huynh, ta chuẩn bị đi Ma Hồn Bảo lịch lãm một phen, hôm nay Giang sư đệ
cũng tu thành Thần Thông tứ trọng, nếu ta hơi có chậm trễ, sẽ bị hắn vượt xa.
Chưởng giáo sư tôn cùng Lạc sư thúc định ra mười năm ước hẹn. Ta quả quyết
không thể thua hắn!
Hắn chiến ý hừng hực, trong giọng nói có một loại ý chí chiến đấu không chịu
thua, thần thái toả sáng.
– Sư đệ, ngươi quên sư tôn phân phó sao?
Âu Dương Vũ giận tái mặt:
– Sư tôn phân phó, gần đây không yên ổn. Tận lực sống ở bên trong Thánh Tông,
không nên ra cửa. Ngươi tốt nhất ở lại bên trong Thánh Tông, tránh cho gặp
chuyện không may.
– Sư huynh yên tâm, ta tự có chừng mực. Cho dù có người muốn giết ta, đoán
chừng cũng lưu không nổi ta!
Lệnh Hồ Dung ha ha cười một tiếng nói:
– Nếu ta sống ở trong thánh tông, sẽ gặp bảo thủ, chỉ có đi chiến đấu, tới
kiến thức thế giới bên ngoài, mới có thể để cho ta không ngừng trưởng thành,
không ngừng lớn mạnh, mười năm sau mới có thể thắng được Giang sư đệ! Sư
huynh, ngươi không cần cản ta, cáo từ!
Thân hình hắn vừa động hóa thành một đạo hỏa quang, ở giữa không trung xẹt qua
một đạo cầu vồng, biến mất không thấy gì nữa.
Ba ngày sau, trên Tông Chủ Phong, thân thể Tịch Ứng Tình chấn động, trong lúc
bất chợt phảng phất già đi mười mấy tuổi. Hốc mắt có vài giọt nước mắt xẹt
qua, thấp giọng nói:
– Dung nhi đã chết…
– Lệnh hồ sư đệ đã chết? Người nào hạ thủ?
Phong Mãn Lâu vẫn ở bên cạnh hắn, nghe vậy trong lòng vừa sợ vừa giận, Lệnh Hồ
Dung là đệ tử mà Tịch Ứng Tình đắc ý cùng coi trọng nhất, thậm chí mong đợi
hắn tương lai thừa kế y bát của mình, trở thành chưởng giáo kế nhiệm!
Có thể nghĩ, Lệnh Hồ Dung chết, cho Tịch Ứng Tình đả kích có bao nhiêu!
Tịch Ứng Tình sắc mặt đờ đẫn, nhẹ giọng nói:
– Mãn Lâu, ngươi truyền lệnh xuống, phong bế Thánh Tông, cấm chế bất kỳ đệ tử
đi ra ngoài, đợi đến ta cùng với Thái Huyền Thánh nữ đính hôn, mới có thể giải
khai phong cấm!
Trong lòng Phong Mãn Lâu chấn động, cúi đầu đồng ý, phong cấm Thánh Tông chính
là một đại sự, Thánh Tông sáng lập hơn mười vạn năm, chỉ có ở lúc Ma Đạo xâm
lấn mới phong cấm qua một lần.
Cũng không lâu lắm, các Linh sơn từng ngọn đại trận kích hoạt, đem Thánh Tông
bao phủ.
Phong Mãn Lâu vội vã chạy về Tông Chủ Phong, sắc mặt bối rối, cái trán mồ hôi
hột cuồn cuộn, hướng Tịch Ứng Tình nói:
– Sư tôn, hai vị sư đệ Giang Nam cùng Vân Bằng không có ở trong Thánh Tông,
ta đi Lãnh Tụ Phong hỏi thăm, một thị nữ nói cho ta biết, trước đó không lâu
Lạc sư bá rời núi du lịch, cũng không lâu lắm Vân Bằng sư đệ liền cùng Giang
Nam cũng đi, nói là ở Thất Bảo Lâm chiếm được rất nhiều bảo vật, muốn đi Nam
Hải hủ bại một lần. Hai người này, đã đi một ngày rồi!
Sắc mặt Tịch Ứng Tình kịch biến, đi một ngày thời gian, chỉ sợ Giang Nam cùng
Vân Bằng đã cách Nam Hải không xa, tùy thời có thể sẽ gặp bất hạnh!
– Thái Huyền Thánh Tông khinh người quá đáng, giết đệ tử ta, chẳng lẽ ngươi
muốn đánh gãy hương hỏa Huyền Thiên Thánh Tông?
Sắc mặt hắn đột nhiên âm lãnh xuống, tóc đen vũ động, giống như một pho tượng
Ma thần, nhưng trong lòng có một loại cảm giác vô lực thật sâu, hiện tại cùng
Thái Hoàng và Thái Huyền Thánh Tông khai chiến, Huyền Thiên Thánh Tông tất
nhiên sẽ diệt môn!
Hơn nữa, mặc dù hắn biết rõ là Thái Huyền Thánh Tông thầm hạ độc thủ, giết
Lệnh Hồ Dung, nhưng không có chứng cớ, danh bất chánh tất ngôn bất thuận, hắn
cũng không nắm chặc động thủ cùng lý do!
Hắn phảng phất thấy Thái Hoàng mang theo châm biếm nhìn mình dưới chân hắn,
lưu hết máu tươi:
– Tịch Ứng Tình, theo ta đấu, ngươi còn non chút ít…
Sắc mặt Tịch Ứng Tình dần dần khôi phục lại bình tĩnh, trầm giọng nói:
– Mãn Lâu, ngươi đi mời mấy vị Thái thượng trưởng lão chuẩn bị một chút, theo
ta cùng đi Thái Huyền Thánh Tông cầu hôn.
Phong Mãn Lâu ngạc nhiên, vội vàng nói:
– Chẳng lẽ sư tôn không có ý định đi cứu Giang sư đệ cùng Vân sư đệ ?
– Đã có người đi cứu, về phần có thể cứu được bọn họ hay không, chỉ có thể
nhìn mạng bọn hắn.
Tịch Ứng Tình nhẹ giọng nói:
– Mãn Lâu, ngươi hôm nay là đệ tử mà vi sư tin cậy duy nhất, có một số việc
ngươi cần phải biết, ở trong thánh tông ta, Lạc sư thúc ngươi cũng không phải
là đệ nhị cường, còn có một người tu vi thực lực thắng được nàng. Có chút
chuyện vi sư không có tiện ra mặt, sẽ là hắn xuất mã.
Phong Mãn Lâu trong lòng rùng mình, Lạc Hoa Âm cho tới nay là Huyền Thiên
Thánh Tông công nhận nhị cường giả, đột nhiên nghe được tin tức kia để cho hắn
thật sự có chút kinh ngạc.
Bất quá danh môn đại phái, cho dù là trong Chính Đạo môn phái, cũng quả thật
có chút ác tha, cần phải có người ẩn núp trong bóng tối, xử lý một chút chuyện
tình bên ngoài không thể xử lý.
Tịch Ứng Tình nói cho hắn biết chuyện này, để cho hắn vừa mừng rỡ lại có chút
sợ hãi, đây rõ ràng là tính toán đem hắn làm chưởng môn kế nhiệm !
– Sư tôn, đệ tử trời sanh tính nô độn, tư chất cũng không phải tuyệt hảo, Âu
Dương sư đệ tài tình thắng ta rất nhiều…
– Hắn là nội gian, Thái Huyền Thánh Tông phái tới nằm vùng ở bên cạnh ta làm
gian tế.
Tịch Ứng Tình bình tĩnh nói:
– Dung nhi chết, cùng hắn thoát không khỏi liên quan. Ta đã sớm đoán được
thân phận của hắn, sở dĩ vẫn không nhúc nhích hắn, chỉ là muốn để cho Thái
Hoàng an tâm, không ngờ lại làm liên lụy tới Dung nhi.
Thân thể Phong Mãn Lâu chấn động, cơ hồ không thể nào tin nổi chuyện này.
– Ngươi yên tâm, vi sư sẽ làm hắn vô thanh vô tức biến mất, tựa như chưa từng
có xuất hiện qua.
Trên Đại Thiên lâu thuyền, Giang Nam cùng Vân Bằng thản nhiên đàm kinh luận
đạo, hướng Nam Hải bay đi, Thần Thứu Yêu Vương thì hóa thành một đạo nhân đầu
trọc, cười hắc hắc nói:
– Chủ công, nghe nói Nam Hải thịnh yến có thật nhiều Tiểu nương tử xinh đẹp,
lần này Lão Tử nhất định phải kỵ các nàng!
Giang Nam thấy buồn cười nói:
– Yêu Vương, lần này chúng ta đi Nam Hải, cũng không phải là vì Tiểu nương
tử, mà là ta cùng Vân sư huynh muốn đổi lấy một chút tài liệu thượng đẳng,
luyện chế bảo khí thuộc về mình.
Vân Bằng ha ha cười nói:
– Những cô gái kia cũng là động không đáy, cho dù ngươi có núi vàng núi bạc
cũng điền không đầy, không bằng tìm đạo lữ đàng hoàng, Bỉ Dực Song Phi.
Ở phía xa ngoài ngàn dặm, Quy Thiên Sầu đứng ở trên đám mây, lạnh lùng nhìn
Đại Thiên lâu thuyền, đột nhiên bốn đạo thân ảnh áo đen bay tới, quanh thân
tràn ngập hơi thở vô cùng âm lãnh, nhất tề khom người nói:
– Sư tôn, đám người Mộ Thanh may mắn không làm nhục mệnh, Lệnh Hồ Dung kia đã
bị chém đầu, đầu người ở chỗ này!