Thứ hai, Giang Nam lần lượt bước vào dòng sông thời gian, nhìn vũ trụ sinh
diệt, thời đại biến thiên, đã đứng trên độ cao siêu nhiên nhìn các thời đại.
Chờ đạo tâm tăng lên, Giang Nam sẽ vượt qua những gì Thiên Quân nghe và thấy.
Điều này cho Giang Nam khả năng đột phá đạo tâm bất diệt.
Đạo tâm bất diệt mới làm được đại đạo bất diệt, Tu luyện đến cảnh giới đại đạo
bất diệt cần lĩnh ngộ vô hình vô dạng. Giang Nam đã làm được điều này.
Tuy nhiên đây chỉ là khả năng, có thể lĩnh ngộ ra tiên thiên bất diệt linh
quang, đại đạo bất diệt hay không phải xem Giang Nam cố gắng, năng lực lĩnh
ngộ của hắn như thế nào.
Tiên thiên bất diệt linh quang trong tay Tiên Đế thiên biến vạn hóa, linh
quang chợt lóe, sát chiêu sắc bén vô cùng công kích yêu đạo Đại La Thiên của
Giang Nam. Hoặc cắt nát, hoặc trấn áp, hoặc công kích nguyên thần, hoặc yêu
hóa đạo quả, hoặc chém giết thần hồn, hoặc tan rã thân thể, hoặc vặn vẹo lực
lượng tạo hóa biến Giang Nam thành mèo chuột gà chó. Giang Nam buộc phải dốc
hết sức ra đánh nhưng vẫn lần lượt bị thương nặng.
Giang Nam bộc phát tất cả tiềm năng của mình, dốc sức đối kháng, cố gắng tìm
ra cơ hội sống trong sát cục sát khí. Giang Nam biến hóa tất cả, phát huy uy
lực yêu đạo biến đổi khó lường lâm li vô cùng.
Nhưng như thế chưa đủ đối kháng công kích của Tiên Đế, bởi vì ảnh chiếu Tiên
Đế đứng trên độ cao hơn, uy nhiếp đại đạo bất diệt, linh quang công kích. Nếu
không có thủ đoạn tương ứng thì không cách nào đối kháng được, đành phải liên
tục rút lui, bị thương.
– Thần đạo cuối cùng thật sự đáng giá đạo hữu trả giá như thế sao?
Tiên Đế công kích, tiên thiên bất diệt linh quang thứ hai bay ra khỏi người
biến thành đóa khánh vân bảo vệ đỉnh đầu. Khánh vân anh lạc thùy châu, có ảo
ảnh các pháp bảo lơ lửng bên trên khánh vân. Chuông to, bảo đỉnh, tiên tháp,
dao cầm, tiên ấn, quyền trượng, vương tọa trôi bềnh bồng.
Đóa khánh vân bay ra vạn pháp không xâm, mặc kệ Giang Nam công kích mãnh liệt
cỡ nào, bá đạo ra sao cũng không thể đến gần khánh vân nửa bước.
Linh quang trong tay Tiên Đế biến thành trường đao chém Giang Nam, thản nhiên
nói:
– Đế Giang đạo hữu, đôi khi ta cảm thấy ngươi cố chấp quá mức.
Người Giang Nam run lên, loáng thoáng có linh quang bay ra từ đỉnh đầu, dần
biến đổi hình thành một tòa thần vực.
Giang Nam cười nói:
– Bệ hạ, nếu tiên đạo chỉ có một mình bệ hạ thì tiên đạo có đáng giá để bệ hạ
trả gái không?
Đạo tâm của Giang Nam dần hiểu ra, tất cả là nhờ kinh nghiệm suốt đời Giang
Nam, từ ý niệm bảo vệ, từ sự kiên trì. Từ lúc thiên thần đại chiến hủy diệt
quê hương khiến Giang Nam bước vào con đường Tu luyện, vì cố chấp quyết tâm
bảo vệ tộc nhân quê hương mà trở thành tu sĩ, vào Huyền Thiên thánh tông bắt
đầu bảo vệ thánh tông, vì báo ân, vì giết kẻ thù mà không tiếc liều mạng, anh
dũng không sợ chết.
Vì bảo vệ trung thiên thế giới, huyền minh nguyên giới, Giang Nam chặn đại
quân địa ngục, bị đánh thành hỗn độn hồng mông bị chôn trong huyền minh nguyên
giới hủy diệt.
Vì bảo vệ Giang Tuyết tỷ tỷ Giang Nam có thể chém giết cùng quần hùng chư
thiên vạn giới. Vì bảo vệ thần giới, chúng sinh vạn giới, Giang Nam lần lượt
chiến đấu đẫm máu, thậm chí dùng hết âm mưu quỷ kế, rốt cuộc lên ngôi đế,
thống nhất chư thiên, vạn giới.
Vì bảo vệ thê tử, nhi tử, Giang Nam nuốt sáu vũ trụ khác, tự mình gánh tiếng
xấu chư thần hoàng hôn kiếp phản bội thần đạo.
Đến Tiên giới, đối diện dòng nước lũ đại thế nghiền áp, Giang Nam lại vác gánh
nặng bảo vệ Tiên giới tiên đạo.
Mọi điều Giang Nam làm rất ít vì bản thân, hắn toàn vì người bên cạnh, vì che
chở. Đây là trách nhiệm, là trách nhiệm làm phụ thân người ta, làm phu quân
người ta, làm đế vạn linh, vì nguyên tắc của bản thân.
Trách nhiệm hóa thành gánh nặng gánh trên vai, đầu đội trời chân đạp đất, đằng
trước là con đường gập ghềnh khó đi. Giang Nam dốc sức vác gánh nặng đi tới.
Đạo tâm Giang Nam thấu suốt, có niềm tin tràn ngập lồng ngực. Đó là một mình
gánh trách nhiệm, bảo vệ bạn bà người thân, dưới vạt áo đế che chở sinh linh,
kiến tịch diệt kiếp không thể tiêu trừ.
Linh quang trên đầu Giang Nam ngày càng nhiều hơn, thần vực treo cao càng lúc
càng rõ ràng. Cố chấp, chấp niệm xen lẫn đạo tâm bất diệt, đại đạo bất diệt
biến thành tiên thiên bất diệt linh quang riêng của Giang Nam.
Trường đao linh quang của Tiên Đế chém xuống, đứng trên thần vực, thần vực bị
chém rách rồi khép lại. Bất diệt đạo âm phóng lên cao, chấn động, lảnh lót,
rung động hồn người.
Trường đao linh quang liên tục chém xuống, tiên thiên bất diệt linh quang trên
đầu Giang Nam biến thành thần vực cũng càng rõ ràng, rốt cuộc khi bất diệ đạo
âm đậm đặc nhất thì hoàn toàn biến đổi.
Đây là một tòa Lô Bồng, vẫn là một góc trời, lơ lửng cách đỉnh đầu Giang Nam
một trượng. Dưới Lô Bồng treo chuông lớn, cái trống to đơn giản đứng thẳng
trước Lô Bồng. Trong bồng bày lư hương, bồ đoàn đặt trước lồ. Trên bồ đoàn có
thần yêu đạo tay nâng linh tháp, trong góc có đỉnh vuông.
Tiên thiên bất diệt linh quang của Giang Nam biến thành Lô Bồng che chở.
Tiên Đế thu linh quang, ngồi xếp bằng. Giang Nam cũng ngồi khoanh chân, hai
người im lặng đối diện nhau. Khánh vân trên đầu Tiên Đế phát ra tiếng chuông
lảnh lót, gõ đạo diệu vô tận, thời gian tiên đạo vô tận, hư vô mờ mịt. Thời
gian trôi qua, mọi thứ di chuyển chỉ có tiên đạo vĩnh tồn.
Lô Bồng trên đầu Giang Nam bao phủ sau lưng, bên dưới treo chuông lớn ngân
vang. Thời gian ầm ĩ như sông chảy xiết gột rửa tất cả nhưng không thể cuốn
trôi mọi thứ Lô Bồng che chở bên trong.
Khánh âm vang, lại có một loại đạo âm bât diệt phát ra, xa xôi như từ thiên
ngoại thiên truyền đến, ý cảnh xa vời. Như có một người ngồi trên khánh vân
xem thương hải tang điền, hồng trần quấy rầy nhưng không thể lay động đạo tâm,
vĩnh hằng không phá.
Đằng trước Lô Bồng vang tiếng trống kêu thùng thùng, thanh âm sát phạt nổi lên
như chiến trường trong hồng trần, chiến đấu vì lý tưởng niềm tin.
Hai người ngồi yên, đạo âm bất diệt va chạm, lý niệm xung đột tranh đấu. Các
loại đạo âm giao thác công phạt như có trận chiến vô hình.
Tiên Đế đột nhiên thu về khánh vân trên đầu.
– Đế Giang đạo hữu, qua năm trăm năm rồi, ngươi nên đi.
Tiên Đế đứng dậy nói:
– Ngươi đã qua cửa, ải tiếp theo vẫn là Thanh Liên đạo huynh. Ta không biết
hắn sẽ làm khó dễ đạo hữu như thế nào, nhưng chắc hắn sẽ không để ngươi được
ích lợi gì.
Giang Nam thu về yêu đạo Đại La Thiên, lòng rung động hét thất thanh:
– Năm trăm năm? Sao mau vậy?
– Giao lưu đại đạo, năm trăm năm đã là ngắn.
Tiên Đế bình tĩnh nói:
– Thời gian đối với tồn tại như hai ta chỉ là một chớp mắt, thoáng chốc phàm
nhân sinh sản không biết bao nhiêu đời. Ví dụ Đế Giang đạo hữu muốn che chở
một phàm nhân, có lẽ ngươi chớp mắt một cái phàm nhân đã sinh sản không biết
bao nhiêu đời.
– Ví dụ đạo hữu muốn che chở một phàm nhân, có lẽ ngươi chớp mắt một cái phàm
nhân kia đã mất trăm ngàn năm, hậu đại sinh sản thành đại tộc. Người đạo hữu
che chở nhân ở đâu? Có ý nghĩa gì? Đạo hữu không níu giữ thời gian được, dù có
thể thì trong Lô Bồng đó có thể che chở bao nhiêu người?