Đế Tôn – Chương 2471: Hàng phục Cự Linh. (2) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Đế Tôn - Chương 2471: Hàng phục Cự Linh. (2)

Giang Nam nghiêm túc nói:

– Một lời hứa đáng giá ngàn vàng, không dám sửa đổi!

Đám Đạo Quân tiền sử cười nói:

– Nếu vậy xin giáo chủ tha cho Vự linh đạo hữu trước đi.

Giang Nam thu Vạn Chú Thiên Chung về, Cự Linh Đạo Quân nhảy ra Nguyên Thủy Đại
La Thiên, thấy mặt hắn là lòng gã bốc cháy lửa giận. Cự Linh Đạo Quân định
xông tới công kích, đám người Thiên Hi Thánh Nhân, Viên Thái vội cao giọng
quát:

– Cự Linh đạo hữu, mau trở về, đừng dây dưa với giáo chủ nữa. Giáo chủ không
phải người ngoài, nếu ngươi chịu thiệt thì chúng ta cũng sẽ không giúp đỡ.

Cự Linh Đạo Quân vội dừng tay, bước nhanh tới chỗ đám người Thiên Hi Thánh
Nhân.

Cự Linh Đạo Quân cười khẩy nói:

– Các vị đạo huynh cầu tình cho hắn nên ta mới tha cho, không so đo.

Giang Nam cười cười không quan tâm:

– Các vị đạo huynh, Huyền Thiên xin từ biệt.

Đám Thiên Hi Thánh Nhân định đưa tiễn.

Giang Nam từ chối:

– Các vị đạo huynh hãy dừng bước, dừng lại đi. Tiểu đệ còn bận dọn dẹp cấm
khu Lũy Sinh, Thiên Ngự, bộ dạng khó xem. Nếu các vị đưa tiễn thì ta không còn
mặt mũi nào, sẽ bị các vị đạo huynh cười chê.

Nữ La Đạo Quân cười nói:

– Giáo chủ thật thú vị, nói chuyện tếu thật. Nếu người ta không chết, nếu
người ta còn ở tuổi xuân mơn mởn thì thật muốn sương sớm nhân duyên với giáo
chủ.

Giang Nam đỏ mặt tía tai, vội vàng từ biệt chạy vào Lũy Sinh đại quân Hỗn Độn
thiên quốc. Không lâu sau Giang Nam rời khỏi Lũy Sinh cấm khu đi Thiên Ngự cấm
khu. Giây lát sau Giang Nam bay lên cao, điều khiển luồng thần quang đi xa.

Đám Đạo Quân tiền sử nhìn Giang Nam rời đi, quay về Tiên giới, nổi lên lòng tò
mò.

Viên Thái lão tổ nói:

– Huyền Thiên giáo chủ bảo tướng ăn của hắn khó xem nhưng không biết khó xem
đến cỡ nào? Các vị đạo huynh, chúng ta đi xem thử không?

Mấy ảo ảnh Đạo Quân tiền sử khác vỗ tay cười nói:

– Tốt, cùng đi xem!

Đám Đạo Quân tiền sử đi và Lũy Sinh cấm khu, sau khi đi ra mặt tái xanh, lại
đến Thiên Ngự cấm khu, khi ra thì mặt không còn chút máu.

Viên Thái lão tổ run giọng hỏi:

– Nữ La, nàng xác định muốn cùng người này sương sớm nhân duyên?

Mặt Nữ La Đạo Quân trắng bệch lắc đầu nguầy nguậy:

– Còn lâu! Tướng ăn của người này xấu quá, ta sợ không thành giai thoại mà bị
người nói là quét rác. Nói đi phải nói lại, trước kia Huyền Thiên giáo chủ làm
nghề gì mà dọn dẹp sạch quá vậy?

Thiên Ngự cấm khu, Lũy Sinh cấm khu bị dọn dẹp sạch sẽ không chừa một miếng
ngói, gió thổi vi vu. Dư âm tịch diệt kiếp trong cấm khu cũng bị tẩy sạch.

Giang Nam quay về Tiên giới, mắt lóe tia sáng. Giây lát sau Giang Nam thấy rõ
ràng tình hình chiến đấu trong Huyền Châu, tầng hư không thứ sáu.

Giang Nam thầm nghĩ:

– Huyền Châu ta có Tiềm Long tọa trấn, điều độ đại quân bốn phương, còn chống
đỡ được. Hay ta chém tiếp mấy Đạo Quân chuyển thế?

Giang Nam cất bước đi hướng tổng đàn Hậu Tôn đại giáo do Hậu Tôn Đạo Quân sáng
lập, nhẹ giọng nói:

– Nếu đuổi tận giết tuyệt đám cường giả đối đầu với ta thì kiếp số chỉ còn
lại thiên kiếp, không có nhân kiếp.

Tổng đàn Hậu Tôn đại giáo rất náo nhiệt, người đến người đi, rộn ràng nhốn
nháo. Hậu Tôn Đạo Quân lập giáo hơn một ngàn năm, qua thời gian dài phát triển
giáo phái này rất hưng thịnh.

Đây là nhờ Hậu Tôn Đạo Quân là Đạo Quân tiền sử, có bản lĩnh biến đại đạo tiền
sử của mình thành giáo lý truyền bá, khá nổi tiếng trong Viêm Châu.

Giáo lý của Hậu Tôn Đạo Quân là đại đạo tiền sử, nghe giáo lý liền cảm nhận
thần thông rộng lớn vô biên, tu luyện sơ là sẽ ngứa ngáy muốn được nhiều giáo
lý hơn, tu luyện nhiều đại đạo hơn.

Những người này sẽ chân thành tôn kính Hậu Tôn đại giáo đến bái vào Hậu Tôn
đại giáo, trở thành giáo đồ, giáo chúng.

Giang Nam giáng xuống tổng đàn, thấy nhiều tiên nhân, phàm nhân, tu sĩ đến để
được mở mang đầu óc, tham gai giáo môn. Người tư chất tốt trở thành giáo đồ ký
danh, tư chất kém sẽ bị đào thải khỏi cuộc chơi. Không nhiều đệ tử chính thức
vào Hậu Tôn đại giáo.

Một giáo đồ bộ dạng quản sự nhìn Giang Nam, quát hỏi:

– Ngươi đến làm gì?

Giang Nam chớp chớp mắt, cười nói:

– Ta đến . . .

– Xếp hàng đi!

Quản sự huơ bút, bá khí hùng hổ quát:

– Đến bái sư vào giáo phải xếp hàng, ngươi muốn chen ngang? Không có cửa đâu!

Giang Nam ngoan ngoãn xếp hàng, may mắn trước mặt hắn không có nhiều người,
rất nhanh đến lượt hắn. Vẫn là quản sự thu tu sĩ, tiên nhân vào Hậu Tôn đại
giáo.

Quản sự không ngẩng đầu hỏi:

– Tên gì? Tu vi gì? Muốn vào giáo hay đến cầu giáo nghĩa?

Giang Nam thành thật nói:

– Ta tên Giang Nam, tên chữ là Tử Xuyên, tu vi Thiên Quân.

– Tu vi Thần Quân?

Quản sự ngạc nhiên ngước lên xem xét Giang Nam, nghi hoặc hỏi:

– Đầu năm nay còn có kẻ ngớ ngẩn tu thần? Lại còn luyện đến cảnh giới Thần
Quân? Ngươi nghĩ mình là Huyền Thiên giáo chủ sao? Tư chất như ngươi sợ là
không vào Hậu Tôn đại giáo ta được, tối đa cho ngươi một phần giáo lý, để
ngươi chậm rãi tham ngộ. Ngươi mang theo giáo lý truyền đạo trăm năm là có thể
trở thành giáo đồ ký danh.

Giang Nam mỉm cười nói:

– Ta không đến nhập giáo, ta tới giết giáo chủ của các ngươi.

Quản sự không nghe rõ ràng, giật mình nhìn Giang Nam sau đó nói tiếp:

– Đi qua bên giáo phụ lĩnh một phần giáo lý là ngươi có thể xuống núi.

Giang Nam lắc đầu, bất đắc dĩ nói:

– Ta thật sự đến giết giáo chủ của các người, Hậu Tôn Đạo Quân có đây không?

Quản sự thế mới biết mình không nghe lầm, dựng đứng chân mày, bá khí hùng hổ
quát:

– Muốn đá quán phải không? Rốt cuộc ngươi là ai?

– Huyền Thiên giáo chủ.

Giang Nam khẽ thở dài:

– Không ngờ ta đến giết Hậu Tôn Đạo Quân của các ngươi mà còn cần xếp hàng,
chẳng lẽ vì có quá nhiều người muốn giết hắn?

Giang Nam phớt lờ quản sự, thanh âm lạnh nhạt nhưng truyền khắp tổng đàn Hậu
Tôn đại giáo:

– Hậu Tôn đạo huynh, ta đến tìm ngươi đây, định trốn tới bao giờ?

Quản sự dựng đứng lông mày, há ồm định chửi nhưng sợ hãi nhận ra không thể
thốt nên lời. Quản sự chẳng những không nói được, thân thể, pháp lực, thần
thức, mọi thứ không thể nhúc nhích.

Quản sự kinh hoàng, tròng mắt khó khăn xoay chuyển. Mọi người trên tổng đàn,
các Tiên Vương, Tiên Quân trong giáo môn bị đóng đinh tại chỗ như thể không
gian đông lại, thời gian yên lặng.

Giọng Hậu Tôn Đạo Quân tức giận vang lên:

– Giang thái sư, ngươi dám đến tận tổng đàn của giáo ta? Trận chiến trước ta
dã thua ngươi, rút lui rồi. Ta tự nhận mình kém cỏi, chẳng lẽ ngươi định đuổi
tận giết tuyệt sao?

Hậu Tôn Đạo Quân xuất hiện trên bầu trời tổng đàn, tiên thiên thần đao bị hỏng
thành trăng khuyếnt treo trên đầu gã, tràn ngập đạo uy bất diệt. Đạo danh của
nó là trảm đạo, đáng tiếc đã tàn.

Giang Nam mỉm cười nói:

– Hậu Tôn, ngươi đến giết ta, thua trong tay ta rồi cho rằng nói một tiếng
thua là trốn khỏi sát kiếp sao?

Giang Nam bình tĩnh nói:

– Nếu tha cho ngươi, hôm nay người ta đến giết ta, thua thì thừa nhận rồi bỏ
đi, ngày mai có người khác đến giết ta xong nhận thua bỏ đi, vậy uy nghiêm của
ta để đâu? Đế và Tôn để lại cá tầng hư không mở ra, vừa là cơ duyên cũng là
sát kiếp, đã định trước trăm vạn xác chết đầy đất, máu chảy thành sông, Đạo
Quân chuyển thế cũng phải đổ máu, gục ngã.