Cảnh giới giống nhau, thực lực lại có khác biệt trời vực, như này đối với bọn
họ những người từ ình rất thiên tài mà nói, là một đả kích vô cùng trầm trọng.
Pháp tùy tâm sinh!
Thái Hoàng lão tổ cùng mặt quỷ nam tử mạnh mẽ làm được điểm này, tâm niệm vừa
động Thần Thông bắn ra, đủ loại Thần Thông huy sái tự nhiên, này so sánh với
thành tựu của Lạc Hoa Âm tăng thêm một bậc.
Đồng dạng là tông sư, nhưng có cao thấp chi phân.
Lạc Hoa Âm đang thi triển Thần Thông, còn có thể thấy được tâm pháp chống đở,
pháp lực vận chuyển, chẳng qua là nàng thành tựu cực cao, tốc độ ra chiêu quá
nhanh, thời gian qua mau lẹ, làm cho không người nào có thể nắm chặc đến tâm
pháp, Thần Thông thần vận của nàng.
Nhưng mà Thái Hoàng lão tổ cùng mặt quỷ nam tử hai người động thủ, lại hoàn
toàn không có dấu vết, giống như linh dương đeo giác, đủ loại Thần Thông cũng
là hạ bút thành văn, lại có thể phát huy ra uy lực loại Thần Thông này lớn
nhất.
– Bọn họ thắng ở so với chúng ta sống được lâu, kiến thức càng rộng, tâm tình
sâu thẳm giống như biển rộng mênh mông.
Bên cạnh Giang Nam, Vân Bằng đột nhiên trầm giọng nói:
– Sư đệ, tương lai ta và ngươi cũng có thể có thành tựu như thế này!
Giang Nam nhẹ nhàng gật đầu, hé mắt hướng Thái Hoàng lão tổ cùng mặt quỷ nam
tử nhìn lại, chỉ thấy trên Thất Bảo Đài các loại Thần Thông ùn ùn, quá gần đạo
hay, làm cho người ta không kịp nhìn.
– Bách Dục Thí Thần Cốc đại ma đầu, làm sao có Cầm Long Thủ của Triều Thánh
Tông ta?
Có người kinh thanh kêu lên.
– Còn có Hóa Sinh Đại Pháp của Thần Tông Huyết Ma ta!
– Thiện tai thiện tai, vị thí chủ này là như thế nào học trộm mấy môn Thần
Thông của Kim Cương Pháp Thiện Tông ta?
– Mấy đại tuyệt học của Yêu Tộc ta làm sao rơi vào trong tay của hắn?
…
Mặt quỷ nam tử Thần Thông thiên biến vạn hóa, cùng Thái Hoàng lão tổ tranh đấu
lâu như vậy, thế nhưng không có một loại Thần Thông tái diễn, cơ hồ đem Thần
Thông của các đại môn phái đánh một lần, trong đó cũng bao gồm Huyền Thiên
Thánh Tông, dù là Đại Ngũ Hành Kiếm Khí của Lạc Hoa Âm hắn cũng dùng, dù là
Thần Thông lừng lẫy nổi danh của Thái Huyền Thánh Tông, cũng nhất nhất ở trong
tay hắn xuất hiện!
Này liền hết sức kinh khủng, chỉ một Huyền Thiên Thánh Tông, liền có bảy tám
trăm loại công pháp, bảy tám trăm loại công pháp này bao gồm gần hai nghìn
loại Thần Thông, môn phái khác nội tình cũng là bất phàm, kia Thần Thông rất
nhiều, tu sĩ bình thường tinh thông tám loại, liền đã là thành tựu không dậy
nổi, có thể xưng hùng nhất phương, tu thành trên dưới một trăm loại, cũng đã
là nhân vật thiên tài.
Mà vị Bách Dục Thí Thần Cốc đại ma đầu này, mặc dù không đem Thần Thông các
đại phái học toàn bộ, nhưng mà tu luyện mấy ngàn loại Thần Thông!
So sánh xuống dưới, Thái Hoàng lão tổ từ đầu đến cuối, chỉ đánh ra trên dưới
một trăm loại Thần Thông, hơn nữa cũng là công pháp của Thái Huyền Thánh Tông,
nhưng mà trên dưới một trăm loại Thần Thông này hay thay đổi, dễ dàng liền đem
đủ loại thủ đoạn của mặt quỷ nam tử chống đỡ đở được.
– Tư chất của ngươi, là ta từ lúc sanh ra mới thấy, ta từng cho là Tịch Ứng
Tình có hy vọng trở thành thần nhân nhất, bây giờ nhìn lại, hắn chỉ sợ so sánh
với ngươi còn thua kém nửa trù.
Thái Hoàng thản nhiên nói:
– Có lẽ qua mấy trăm năm nữa, ngươi sẽ thay thế được ta, nhảy lên trở thành
tồn tại mạnh nhất. Hiện tại ngươi cũng có thể đánh bại ta, bất quá đáng tiếc
chính là ngươi không dám đánh ra sở học chân chính của ngươi, sợ bị ta xem ra
diện mục chân thật của ngươi. Bởi vì ngươi biết, ra khỏi Huyền Đô Thất Bảo
Lâm, ngươi sẽ kém ta.
Hắn huy sái tự nhiên, thong dong bình tĩnh, thủy chung giống như một ngọn Thái
Sơn áp ở nơi đó, không hổ là tồn tại cường đại nhất đương thời, mà so sánh với
hắn, trong ánh mắt mặt quỷ nam tử lại lộ ra vẻ ngưng trọng, cảm thấy áp lực vô
hình.
Mặt quỷ nam tử cũng không đánh ra sở học chân chính, Thái Hoàng lão tổ cũng
không phải là đánh ra tinh diệu tuyệt học nhất Thái Huyền Thánh Tông, hắn cũng
không có nắm chặc thắng được Thái Hoàng.
Mà vào lúc này, Lạc Hoa Âm cùng đám người Cận Đông Lưu, Thần Tiềm đại chiến
say sưa, cũng không nhúng tay vào tranh đấu giữa hai người.
Giang Nam nhìn lên Thất Bảo Đạo Đài, chỉ thấy Thần Thông của mặt quỷ nam tử
cùng Thái Hoàng lão tổ tranh phong, thủy chung cũng là ở trên bầu trời Tạo Hóa
Tiên Đỉnh, Thần Thông uy lực nội liễm, không nửa phần uy năng chạm đến Tạo Hóa
Tiên Đỉnh, trong đầu đột nhiên linh quang vừa hiện, cười nói:
– Vân sư huynh, có muốn làm một cuộc lớn hay không?
Vân Bằng buồn bực, nghi ngờ nói:
– Làm sao làm một cuộc lớn?
– Đơn giản rất, ngươi đi theo ta, đi trước tìm đám người Phong sư huynh.
Giang Nam ha ha cười một tiếng, bay lên trời, hướng Thất Bảo Đạo Đài bay đi,
Vân Bằng vội vàng đuổi theo, đến phụ cận Thất Bảo Đạo Đài, thiên địa treo
ngược, dẫn lực nghịch chuyển, hai người nhất thời chỉ cảm thấy mình đầu dưới
chân trên, vội vàng thay đổi thân thể.
Cũng không lâu lắm, hai người liền đến chiến trường, chỉ thấy Lạc Hoa Âm bị
mọi người vây khốn, chém giết thảm thiết, mà Phong Mãn Lâu cùng chúng cường
giả Huyền
Thiên Thánh Tông thì cùng Phó Duyên Tông giao thủ, kích chiến say sưa.
Phó Duyên Tông thực lực cực kỳ cường đại, đã từng cùng Lục Ma Cáp Lan Sinh
đánh một trận, làm cho Cáp Lan Sinh phải rút đi, người này cũng là kỳ tài ngút
trời, thủ đoạn cường đại, bởi vì bị Lạc Hoa Âm đoạt lão bà, đối với Lạc Hoa Âm
hận thấu xương, đám người Phong Mãn Lâu chẳng qua là có thể cuốn lấy hắn, lại
không thể đánh bại hắn.
– Phó Duyên Tông vô cùng lợi hại, lấy thực lực hai người chúng ta, là không
cách nào cùng đám người Phong sư huynh hội hợp.
Vân Bằng nhìn lướt qua, cau mày nói.
Hai người bọn họ mặc dù tư chất ngộ tính cũng là tốt nhất, nhưng mà giao phong
giữa cường giả bực này, bất kỳ một lần Thần Thông nào ba động, cũng có thể
tiêu diệt bọn họ trăm ngàn lần!
Tu vi cảnh giới của bọn họ vẫn còn quá thấp, không cách nào trực tiếp nhúng
tay vào trong chiến đấu cấp bậc bực này.
– Phó Duyên Tông, ngươi chỉ có lá gan cùng chúng ta những người này tranh
nhau, không có đảm lượng chém giết đoạt Tiên Đỉnh sao?
Giang Nam cao giọng nói.
Phó Duyên Tông hừ lạnh một tiếng, đột nhiên thoát khỏi đám người Phong Mãn
Lâu, bay lên trời, hướng Tạo Hóa Tiên Đỉnh bay đi.
– Giang Tử Xuyên, ngươi đây là ý gì?
Một vị Huyền Thiên Thánh Tông Thái Thượng Trưởng Lão giận tím mặt, quát lên:
– Chúng ta tân tân khổ khổ đem Phó Duyên Tông triền ở chỗ này, là vì cho Lạc
Hoa Âm cơ hội tranh đoạt Tiên Đỉnh, ngươi một lời liền kích hắn đi, nếu mất
Tiên Đỉnh, ngươi chịu trách nhiệm được sao?
Giang Nam thản nhiên nói:
– Vị sư thúc tổ này, hiện tại không có ai cản ngươi, có khả năng ngươi cũng
đi đoạt Tiên Đỉnh.
Hắn lời còn chưa dứt, trong miệng Phó Duyên Tông hộc máu, từ trên cao rơi
xuống dưới, là hắn mới vừa vọt tới bên cạnh Tiên Đỉnh, liền bị mặt quỷ nam tử
cùng Thái Hoàng một kích trọng thương!
– Họ Giang tiểu quỷ, ta cùng với ngươi không xong!
Tiếng rống giận dữ của Phó Duyên Tông truyền đến, ngay sau đó liền truyền đến
thanh âm vật nặng rơi xuống đất.
Hơn mười vị đệ tử trưởng lão Triều Thánh Tông giờ phút này bị áp chế trên mặt
đất, không có tham dự chiến đấu, thấy thế vội vàng chạy qua cứu giúp.
Phó Vân Nhi u oán ngẩng đầu, nhìn Giang Nam một cái, thiếu nữ thầm nghĩ:
– Còn chưa thành thân liền mưu hại cha ta, nếu thành thân, kia còn phải…
Vị Thái Thượng Trưởng Lão kia lấy làm kinh hãi, rùng mình một cái, mới vừa rồi
đám người bọn họ hợp lực đối kháng Phó Duyên Tông, đánh lâu không được, có thể
thấy được thực lực của Phó Duyên Tông, không nghĩ tới một câu nói của Giang
Nam liền đem một vị cường địch này giải quyết.
– Sư thúc tổ, hiện tại đến phiên ngươi, xin mời.
Giang Nam mỉm cười nói.
Vị Thái Thượng Trưởng Lão kia sắc mặt lúc xanh lúc trắng, tức giận hừ một
tiếng, thủy chung không dám tiến lên.
– Chê cười, ta ở lúc cùng cảnh giới thực lực còn so ra kém Phó Duyên Tông,
ngay cả lão tiểu tử đó cũng đón không được một kích của Thái Hoàng cùng Đại
Ma, ta đi tới cửu tử nhất sanh!
Hắn sắc mặt âm tình bất định, thầm nghĩ trong lòng:
– Ghê tởm nhất vẫn là tiểu tử này, lại dám khích tướng ta đi chịu chết, so
sánh với Lạc Hoa Âm còn muốn hư thượng ba phần!
Phong Mãn Lâu vội vàng cười nói:
– Giang sư đệ cũng là hảo ý, sư thúc tổ không nên trách tội.
Hắn lòng ôm ấp rộng lớn, đối đãi người như xuân phong, hướng Giang Nam cười
nói:
– Giang sư đệ quả nhiên rất inh, một lời bại lui cường địch, ngu huynh bội
phục. Vân sư đệ, đại danh của ngươi ngu huynh sớm có nghe thấy, bây giờ còn là
lần đầu chính thức gặp nhau.
Giang Nam cùng Vân Bằng tiến lên cùng mọi người làm lễ ra mắt, hai người bọn
họ ở trong Huyền Thiên Thánh Tông cũng là khác loại, một người là đệ tử nữ ma
đầu, một cái nửa người nửa yêu, cũng không quá được người chào đón, cũng không
bao nhiêu người phản ứng đến bọn hắn.
Phong Mãn Lâu cười nói:
– Hai vị sư đệ này tới chẳng lẽ là vì giúp chúng ta một tay?
– Giúp chúng ta một tay?
Vị Thái Thượng Trưởng Lão mới vừa rồi kia cười lạnh một tiếng, tức giận nói:
– Hai tên tiểu quỷ đầu này, không thêm phiền cũng đã là đốt nhang thơm rồi.
– Ta chuẩn bị trọng thương Đại Ma cùng Thái Hoàng lão tổ.
Giang Nam đối với hắn làm như không thấy, hướng Phong Mãn Lâu cười nói:
– Kính xin đại sư huynh giúp ta giúp một tay, bảo vệ ta, đưa ta đến phạm vi
cách Tạo Hóa Tiên Đỉnh ba trăm dặm.
Phong Mãn Lâu sắc mặt cổ quái, trên dưới đánh giá hắn, những người khác cũng
không khỏi giật mình, từng cái từng cái cố nén nụ cười, rốt cục có một người
không nhịn được cất tiếng cười to, những người khác cũng cười ha ha, có mấy
người thậm chí cười đến nước mắt nước mũi cũng chảy ra.
– Giang sư điệt chẳng lẻ điên rồi sao?
Một vị trưởng lão buồn cười, cười nói:
– Ngươi có thủ đoạn gì, có thể trọng thương Bách Dục Thí Thần Cốc Đại Ma cùng
thiên hạ đệ nhất nhân Thái Hoàng lão tổ? Hai người này, đều là tuyệt đỉnh
cường giả, Đại Tông Sư trước nay chưa có, cùng cảnh giới Vô Địch khắp thiên
hạ, một cái ánh mắt là có thể trừng chết ngươi, ngươi có tin hay không?
Giang Nam mắt điếc tai ngơ, đưa mắt nhìn Phong Mãn Lâu, cười nói:
– Đại sư huynh, ngươi nói sao?
Phong Mãn Lâu chần chờ chốc lát, cười nói:
– Tốt, ta đưa ngươi qua! Chư vị sư đệ, sư thúc, sư thúc tổ, còn xin giúp Lạc
sư thúc một tay, làm cho nàng thoát ra vây khốn! Ta cùng với hai vị sư đệ đi
qua liền trở về.
Giang Nam thở phào nhẹ nhỏm, ở trên Thất Bảo Đạo Đài các loại Thần Thông bắn
ra mọi nơi, chỉ là dư ba, hắn liền chịu không nỗi, có đại cao thủ như Phong
Mãn Lâu hộ giá, sẽ an toàn hơn rất nhiều.
– Những người này làm sao còn liều mạng?
Giang Nam tế lên Đại Thiên Lâu Thuyền, giao cho Phong Mãn Lâu khống chế, trải
qua chiến trường nhiều cường giả vây công Lạc Hoa Âm, cười vang nói:
– Những người khác cuốn lấy nữ ma đầu, những người còn lại làm sao còn không
nhân cơ hội đi thu Tiên Đỉnh?
Lời vừa nói ra, lập tức có ba vị lão giả đến từ thế giới khác trong lòng tỉnh
ngộ, cảm kích nhìn hắn một cái, vội vàng thoát khỏi vòng chiến, chạy thẳng tới
Tạo Hóa Tiên Đỉnh.
Thình thịch!
Một vị cường giả nước khác mới vừa xông đến Tạo Hóa Tiên Đỉnh cách đó không
xa, lập tức lay động Thần Thông hướng hai người trên đỉnh oanh khứ, đột nhiên
một đạo Thần Thông bay tới, trực tiếp bóp phát, hài cốt không còn, là Thái
Hoàng lão tổ xuất thủ.
Hai người khác kêu thảm thiết, một cái cốt gãy gân gãy, tên còn lại ngụm lớn
phún huyết, từ trên cao rơi xuống, không biết sống chết.
Đám người Cận Đông Lưu, Thần Tiềm, Thiên Yêu Thánh Nữ vốn cũng tính toán thoát
khỏi chiến trường, gặp tình hình này trong lòng lẫm nhiên, vội vàng bỏ đi ý
niệm cướp đoạt Tạo Hóa Tiên Đỉnh trong đầu.
– Sư tôn, ta thay ngươi giải quyết ba vị cường địch, ngươi không cần cám ơn
ta.
Giang Nam đứng ở đầu thuyền, hướng Lạc Hoa Âm ngoắc ngoắc.
Lạc Hoa Âm tranh thủ lúc rảnh rỗi, hướng hắn giơ lên một ngón tay cái.
Sắc mặt Phong Mãn Lâu cổ quái, nhìn Giang Nam một cái, trong lòng cực kỳ bội
phục:
– Cử động lần này của Giang sư đệ mặc dù không quá dễ nói, nhưng cực kỳ hữu
dụng, thoáng cái liền để cho Lạc sư thúc áp lực giảm nhiều. Bất quá làm như
vậy, dù sao cũng không phải là tác phong Chính Đạo ta, vẫn còn có chút tà
khí…
Đại Thiên Lâu Thuyền về phía trước nhanh chóng phóng đi, rốt cục đi tới cách
Tạo Hóa Tiên Đỉnh chỉ có ba trăm dặm, Giang Nam mọi nơi nhìn lại, chỉ thấy
Thất Bảo Đài này trải rộng đạo văn kỳ lạ.
Đây là Tạo Hóa Tiên Ông Thất Bảo Đạo Đài, hắn khi còn sống tu luyện Tạo Hóa
Tiên Kinh ở Đạo Đài này lưu lại đủ loại dấu vết kỳ lạ, bất quá đạo văn chân
chính lại bị thu ở trong Tạo Hóa Tiên Đỉnh, không ngừng ân cần săn sóc miệng
đại đỉnh kia.
– Giang sư đệ, chẳng lẻ ngươi hiểu được Tạo Hóa Tiên Kinh, có thể từ trong
tay hai đại tuyệt đính cường giả thu miệng Tiên Đỉnh kia?
Phong Mãn Lâu tròng mắt chớp động, hiếu kỳ nói.
Giang Nam lắc đầu, Tạo Hóa Tiên Kinh cấp bậc quá cao, còn muốn vượt qua Ma
Ngục Huyền Thai Kinh, những thứ đạo văn này hắn thật sự có thể dùng Ma Ngục
Huyền Thai Kinh thể ngộ đến tâm pháp tích chứa trong đó, nhưng mà những tâm
pháp này chẳng qua là đoạn ngắn của Tạo Hóa Tiên Kinh, căn bản không thể nào
tổ hợp thành một cái toàn thân.
Phong Mãn Lâu thật sự nghĩ không thông hắn trừ thu Tiên Đỉnh ra, còn có thể có
thủ đoạn gì, nghi ngờ nói:
– Vậy ngươi tính toán làm sao trọng thương Bách Dục Thí Thần Cốc Đại Ma cùng
Thái Hoàng lão tổ?
Vân Bằng cũng cực kỳ tò mò, nhìn Giang Nam, chờ hắn đáp lời.
– Ta sau khi xuất thủ, kính xin Phong sư huynh Vân sư huynh sử xuất toàn lực,
khống chế Đại Thiên Lâu Thuyền lập tức bay đi, đi càng xa càng tốt!
Giang Nam nói ra lời này, đột nhiên thần thức phát ra, lan tràn ba trăm dặm,
thần thức bọc thanh âm vô cùng rõ ràng truyền vào trong tai mặt quỷ nam tử
cùng Thái Hoàng lão tổ, mở miệng nói:
– Thái Hoàng lão tổ, còn có lão ma đầu kia, ta muốn đánh ra Thần Thông ta
khai sáng trọng thương bọn ngươi, các ngươi không nên cử động, đợi Thần Thông
hoàn thành!