Nhóm dịch Quan Trường
Nguồn: Mê Truyện
Hai ngày trôi qua, Tòa án Nhân dân tối cao phúc thẩm vụ trọng án tử hình 1.21
của một tỉnh nào đó. Có thể nói những người quan tâm đến vụ án này tương đối
nhiều, không phải chỉ có ở một tỉnh nào đó, bởi vì một số tình tiết của vụ án
này sớm đã bị đăng tải lên mạng Internet, khiến rất nhiều người cảm thấy phẫn
nộ.
Đây là vấn đề người dân ủng hộ hay phản đối, ý nguyện của dân không thể làm
trái, phải “hạ hỏa” sự phẫn nộ của nhân dân, hàng ngàn hàng vạn người đang
quan tâm đến vụ án này.
Ngày Tòa án xét xử, người nhà của người bị hại có hai ba mươi người đến dự,
còn người nhà của bảy người bị tình nghi cũng đến rất đông.
Bốn người Đường Sinh cùng Quan Cẩn Du, Quan Quan, chị Trần cũng lần lượt xuất
hiện ở Tòa án, ngoài ra phóng viên truyền thông cũng đến rất nhiều.
Một vụ phán xét Tòa án khiến hàng vạn người quan tâm, giám đốc Sở Quan đích
thân làm chủ tọa phiên tòa, pháp chùy trong tay cô vừa gõ xuống, tuyên bố kết
quả. Căn cứ vào rất nhiều tình tiết và những bằng chứng phạm tội, đã có rất
nhiều việc có liên quan đến ba tên tội phạm chính. Tên tội phạm thứ nhất bị
phán án tử hình, tên thứ hai tử hình, tên thứ ba tử hình, thời gian thi hành
án chậm nhất hai năm. Lúc đó, trong tòa án mới rộ lên những tràng pháo tay
hoan hô.
Hai ba chục người là người nhà của người bị hại đều khóc lớn rồi quỳ xuống hô
lên ‘Nữ Thanh Thiên’, cảnh tượng đó không biết đã khiến bao nhiêu người cảm
động.
Quan Cẩn Du và Quan Quan đều nước mắt lưng tròng, ngay cả Đường Sinh không rơi
nước mắt còn bị Quan Quan nhéo hai cái
– Thật là đồ sắt đá.
– Tôi không phải người sắt đá được không? Chỉ là nước mắt tôi chảy ngược vào
trong.
Đường Sinh kêu oan, kết quả cũng chỉ bị thêm hai cái nhéo mà thôi.
Đồng thời, một số thông báo liên quan tới vụ án 1.21 được chuyển tới Ủy ban Kỷ
luật của tỉnh nào đó, để bọn họ bắt tay làm rõ những khúc mắc phía sau vụ án,
bao gồm những người trong Ủy ban Thành phố, những cán bộ luôn nơm nớp lo sợ,
che giấu tội lỗi, cũng phải được vạch trần.
Ngày mười ba tháng giêng, trưa ngày Thứ hai, Đường Sinh cùng Quan Quan và chị
Trần lại xuất hiện trong phòng làm việc ở Tòa án Nhân dân tối cao của Quan Cẩn
Tú.
Cũng vào buổi trưa hôm đó, hồ sơ vụ án của Quan Cẩn Tú cũng được đặt lên bàn
Phó trưởng ban Hồng thuộc Ban chuyên án Trung ương. Trưa hôm đó một Cục nào đó
thuộc Ban chuyên án trung ương liền tổ chức buổi họp, đưa ra quyết định đối
với vụ việc Đồng chí Quan Cẩn Tú. Trong lúc đó, có ý kiến của Ủy ban Chính trị
Pháp luật chuyển tới để Ban chuyên án Trung ương xem xét. Sau khi thu thập ý
kiến, phải chuyển cho Thư ký nghiên cứu, còn nhiệm vụ của Phó trưởng ban Hồng
đã xong.
Vị Phó trưởng ban Hồng này chính là anh con cậu Hồng Triệu Quân của Đường
Thiên Tứ, cũng trong buổi trưa, ông ta đã gọi điện thoại cho Đường Thiên Tứ.
– Thiên Tứ à, chuyện của Quan Cẩn Tú cơ bản đã được quyết định, bởi trong vụ
án này, Ban chuyên án cũng có ý kiến đánh giá khẳng định với Đồng chí Quan Cẩn
Tú. Ở đây đã thuận lợi hoàn thành việc lấy ý kiến, về phía Thư ký chắc cũng
không có gì phức tạp nữa, cứ yên tâm đi.
Lại nói phía phòng Thư ký rất ít khi bác bỏ ý kiến chính thức của nội bộ, còn
với buổi họp báo sau này chắc cũng có vấn đề.
Đường Sinh sau khi nhận được điện thoại của chú Tư chỉ khẽ gật đầu
– Ừ, cháu biết rồi.
Không nói thêm gì nữa liền tắt máy.
Hắn cũng sẽ không đi nói với Quan Cẩn Tú, để mẹ Quan đi tự mình đi thường thức
chút mùi vị đi. Buổi trưa, cùng ăn cơm với mẹ Quan, chúc mừng bà sau một đêm
đã trở thành nhân vật nổi tiếng khắp trong nước. Quan Cẩn Tú cũng không ngờ
mình lại đứng nơi đầu sóng ngọn gió như thế.
Buổi cơm trưa là do Quan Cẩn Du cùng mấy anh trai đặt trước, vốn dĩ là Đường
Sinh mời khách, nhưng lại biến thành người nhà họ Quan mời hắn. Lại nói màn
kinh người tối hôm đó, người nhà họ Quan đều được nghe kể lại, như vậy lúc này
còn có thể không coi trọng vị tiểu Thiếu gia này được sao? Đứa nhỏ này đáng để
nịnh bợ đây!
Trong lúc ăn cơm Quan Cẩn Tú nhận được điện thoại chúc mừng của Phó chủ tịch
tỉnh, đồng thời hẹn bà tối ra ngoài tìm chỗ nào ngồi nói chuyện.
Buổi chiều, Đường Sinh dẫn Quan Quan cùng chị Trần đến ‘Câu lạc bộ Tôn sĩ’ gặp
hai chị em Cao Ngọc Mỹ, Cao Tiểu Sơn.
Nháy mắt đã qua ngày mười lăm rồi, Đường Sinh cũng không còn tâm trạng làm ầm
ĩ bên ngoài nữa, hai ngày còn lại phải ở bên cạnh ông nội.
Đã nói trước với Cao Ngọc Mỹ, Lâm Phi sáng sớm ngày mười sáu sẽ lên đường quay
lại Giang Lăng, cũng dặn dò Quan Quan quay về nói với dì Quan chuyện này. Mọi
người đã xem nhau như bạn, khi quay về Kinh thành Quan Cẩn Du và Quan Quan đi
giường nằm, bà không mang theo xe, cũng không định gọi xe đến đón.
Lại nói hai ngày mười bốn, mười lăm hắn ngoan ngoãn ở cùng ông nội trên núi
Thanh Trúc, không xuống núi nữa. Quan Quan không tin, hỏi dò hắn có phải hẹn
mỹ nữ nào đi làm chuyện xấu gì rồi không? Đường Sinh đảo mắt, nói cô cũng
không ở bên cạnh tôi, làm gì mà không được?
Quan Quan sau khi về nhà liền nói với dì chuyện này, Quan Cẩn Du cũng không cự
tuyệt, có thể cùng đi với Đường Sinh đối với bà cũng là chuyện tốt.
Buổi tối, Quan Cẩn Tú vừa về nhà liền nghe bọn họ nói sáng sớm ngày mười sáu
phải lên đường quay lại Giang Lăng, bà không còn lời gì để nói nữa.
Quan Quan ôm mẹ khóc, lần này đi không biết phải bao lâu mới được gặp lại mẹ.
Trong lòng lại nghĩ tới cha Đậu Vân Huy, buổi tối khi ngủ không thể giấu nổi
nữa liền nói với mẹ những lời thật lòng
– Mẹ, không thể suy nghĩ đến việc chấp nhận cha sao? Cha cũng rất đáng thương
mà.
– Chuyện của người lớn, con đừng bận tâm.
Buổi tối vốn dĩ Quan Cẩn Tú đã được Đậu Vân Huy hẹn ra ngoài, không ngờ khi
sắp đến giờ hẹn ông ta lại gọi điện thoại báo rằng một vị lãnh đạo nào đó
trong Ban chuyên án Trung ương hẹn gặp, đành phải thay đổi hẹn cũ, rồi nói xin
lỗi gì đó. Trong lòng bà cũng rõ, con đường làm quan của Lão Đậu rất thênh
thang, cũng không trách ông ta thất hứa, liền nói một câu
– Vốn dĩ tôi cũng không định đi gặp ông.
Ở đầu dây bên kia lão Đậu cười khổ.
– Mẹ, con cái nhà ai cũng hy vọng có một gia đình êm ấm, tại sao cha mẹ con
lại không ở cùng nhau? Mẹ trả lời cho con đi?
Câu hỏi này rất khó trả lời, Quan Cẩn Tú thật sự trả lời không được, liền ôm
con gái rồi nói:
– Con yêu, có những chuyện không thể thay đổi trong chốc lát, cho mẹ một thời
gian được không? Lúc này mẹ còn bị tại ngoại, ba con cũng đau đầu vì công
việc, e rằng không ai có thời gian để nghĩ đến chuyện cá nhân. Còn con, tình
trạng hiện tại với Đường Sinh, khiến mẹ rất lo lắng!
– Mẹ, mẹ đừng lo, Đường Sinh rất tốt, không bắt nạt con đâu. Hắn cũng không
dám, con cũng chỉ xem hắn như em trai thôi.
Quan Cẩn Tú thở dài trong lòng, con gái lớn rồi, không còn thật lòng với mẹ
nữa. Chỉ nhìn ánh mắt thôi cũng biết nó đang lừa mình, nhưng mình có thể nói
gì được? Nhưng nếu nói thẳng tất cả sự thật ra, cả hai mẹ con lại bất hòa
– Tiểu Âm à, con thay họ đi!
– Hả, thay họ? Ý mẹ nói cho con mang họ Đậu?
Quan Quan đột nhiên vui mừng, đây là ám hiệu mẹ truyền ra, như vậy bà cũng
đồng ý chấp nhận cha một lần nữa rồi,
– Thật không, mẹ, tốt quá rồi, con rất thích, cuối cùng con cũng về với đúng
tổ tông rồi.
Vốn dĩ Quan Cẩn Tú muốn nói chuyện với con gái về chuyện của nó và Đường Sinh,
nhưng nhìn vẻ mặt con gái, bà biết có nói cũng như không.
Sau đó bà đứng lên đi vào phòng em gái Quan Cẩn Du, Cẩn Du vừa mới tắm xong
đang ngồi đầu giường đọc sách.
– Chị chưa ngủ sao?
Bỏ cuốn sách trong tay xuống, Cẩn Du ngồi thẳng lên, hai ngọn núi nhọn trước
ngực ẩn dưới làn áo ngủ mỏng manh nhìn rất nhức mắt. Quan Cẩn Tú nhìn thấy
cảnh này trong lòng chợt chua xót, phụ nữ dù sao cũng cần sự an ủi của đàn
ông, em à…
Hít một hơi thật sâu, ngồi xuống giường, Quan Cẩn Tú âu yếm vuốt gương mặt mịn
màng của em gái
– Em đã bao nhiêu tuổi rồi, còn không biết thương yêu bản thân? Phụ nữ chúng
ta thật sự không thể thiếu đàn ông được, nếu có chuyện gì ngay cả một người để
cùng bàn bạc cũng không có. Du à, nghe lời chị, không thể đợi thêm nữa, em đã
sắp ba mươi bốn tuổi rồi, nửa đời người rồi, bên ngoài nhìn còn trẻ, nhưng
tuổi tác không bao giờ lấy lại được.
Cẩn Du nắm tay chị, mắt lại dưng dưng nước mắt, trong đầu vô tình lại hiện lên
hình ảnh Đường Sinh, Đường Sinh trong rất nhiều việc, trong nháy mắt tập trung
lại với nhau, ngưng kết thành một nam nhân vĩ đại. Hắn chính là ngọn núi che
chắn mọi sóng gió cho phụ nữ, hắn chính là bến cảng để phụ nữ tránh mọi bão
táp, mọi việc lớn nhỏ hắn đều có thể làm, mặc dù hắn mới chỉ có mười bảy tuổi.
Trời ơi, sao mình lại nghĩ đến hắn? Không thể được, mình có thể cùng với hắn?
Quả thực là ý nghĩ kỳ lạ, thật nực cười.
Nhưng trong lòng thật sự đang nghĩ tới hắn. Từ lúc tiếp xúc với hắn, mỗi một
việc đều được khắc sâu trong đầu. Đặc biệt trong khoảng thời gian này ở Kinh
thành, mấy việc liên tiếp đều có quan hệ với vận mệnh nhà họ Quan, nhưng phía
sau tất cả những việc này đều có bóng dáng của một nam nhân, chẳng lẽ là duyên
số?
– Chị, em gái chị kiêu ngạo quá, thật sự không để mắt đến đàn ông, đã đến
tuổi này rồi, cũng không có người nào hợp với em gái chị được nữa. Những người
thuần khiết thì còn quá nhỏ, em thề quyết chí độc thân, không muốn dấn thân
quá sâu vào chuyện tình cảm nữa. Chuyện của chị khiến em có ấn tượng sâu sắc,
em sợ cũng sẽ bị tổn thương như chị, vì vậy nên vẫn luôn đóng kín cửa lòng,
chị, chị tái hợp đi.
Bây giờ Quan Cẩn Tú đã biết, khuyên con gái cũng khuyên không nổi, khuyên em
gái cũng không hy vọng
– Không ai có thể quản được chị nữa, bộ dạng em như vậy, thôi được rồi, tùy
bọn em, phúc ai người ấy hưởng, không ai được đố kỵ, đúng rồi, chị bảo tiểu Âm
đổi họ.
– Thật không? Họ Đậu? Ừ, em tán thành, con bé chắc mừng lắm nhỉ?
Quan Cẩn Du biết rốt cuộc chị cũng đồng ý tái hợp.
Sau đó hai chị em ôm nhau, nhạt nhòa nước mắt
– Chị, em chúc chị và anh rể lần này cùng nhau đến đầu bạc răng long!
Trăng mười lăm rất sáng, cũng rất tròn, trong biệt thự Thanh Trúc, hai ông
cháu ngồi đối diện cùng nhau uống rượu, sau đêm nay nữa là cáo biệt rồi.
– Cháu Sinh à, ông nội tuổi đã cao, con còn trẻ, phải nhớ không được hành
động theo cảm tính, phải biết kiềm chế bản thân, khi có thể khoan dung thì
khoan dung. Ân tình trong xã hội này rất phức tạp, sẽ có lúc con sẽ có cảm
nhận như ông bây giờ, phải biết nghe lời cha mẹ con, nhé?
– Ông nội, ông yên tâm, Sinh nhi là ngoan nhất, dù có gây sự cũng gây sự có
nguyên tắc, bởi vì cháu là cháu nội của ông.
– Ha ha ha, nói hay lắm, bởi vì cháu là cháu nội của ông, vì vậy gây sự cũng
cần có nguyên tắc, điều này rất tốt. Chính là tuổi trẻ rất dễ nóng giận, vì
vậy phải kiềm chế, chuyện mũi tiểu tử nhà họ Đinh bị cháu đánh gãy, chuyện như
vậy sau này không được để xảy ra nữa.
Đường Sinh sờ sờ mũi, gật đầu
– Ông nội, Sinh nhi nhớ rồi, lần sau không gây sự với cái mũi của hắn nữa.
– Tên tiểu tử ngươi, lần sau đánh gãy chân người ta à?
Ông cụ bắt lỗi cháu, Đường Sinh xấu hổ vò đầu,
– Cũng đâu có thể làm loạn như vậy được, phải lấy chữ Đức để thu phục người,
có một loại sức mạnh vô hình, nhưng nó lại là uy thế khiến người khác sợ hãi
nhất, nó chính là: Uy lực!
– Vâng, Sinh nhi hiểu rồi, nhất định cháu sẽ ngưng tụ loại sức mạnh đó, trước
đây Sinh nhi không khiến ông thất vọng, sau này cũng vậy.
– Đúng rồi, lúc bình thường, cũng không cần lấy xuất thân của mình ra để hù
dọa người khác, bách tính không phải để chúng ta ức hiếp. Ông nội tung hoành
cả đời, trên tay cũng vấy máu vô số người, con cháu của Đường gia nhất định
phải lấy nhân đức mà đối xử với mọi người, làm nhiều việc thiện, tích thiện
làm công, phải ghi lòng tạc dạ đấy !
Ông cụ cũng là nói theo cảm xúc, ông là bậc anh hào trong những năm chiến
tranh khói lửa, là đạp lên máu hồng của người khác mà đi. Sự cường mạnh của
Trung Quốc mới cũng là đổi từ sinh mạng và máu tươi của vô số anh hùng chiến
sĩ cách mạng, họ đã đúc thành những người Đông Phương khổng lồ.
– Sinh nhi à, con đường phía trước của con còn dài, dù là đường quan hay
đường thương trường, trên con đường đó chắc chắn sẽ có những quy luật, nắm
vững quy luật, con mới có thể bước đi vững vàng, trụ vững trước phong ba bão
táp. Ông cũng biết những cuộc tranh đấu trong thời bình, tuy không thấy máu
nhưng nếu muốn thắng cũng phải đổ máu.
Đêm đó ông cụ đã nói rất nhiều, Đường Sinh cũng lĩnh hội được rất nhiều, những
điều ông nội giáo huấn hắn đều ghi khắc trong lòng. Cuối cùng, ông nội vuốt
râu
– Phong tường động, quy xà tĩnh, khởi hoành đồ, nhất kiều phi giá nam bắc,
thiên tiệm biến thông đồ…Thế giới ngày nay là như vậy đó!
Chú thích:
“ Phong tường động, quy xà tĩnh, khởi hoành đồ, nhất kiều phi giá nam bắc,
thiên tiệm biến thông đồ…” Vốn là mấy câu thơ trong một bài thơ của Chủ tịch
Mao Trạch Đông viết vào năm 1956, để viết về cây cầu lớn Trường Giang ở Vũ
Hán. Đại ý mấy câu thơ trên là muốn nói : Sống trên đời phải có hoài bão lớn
và có ích cho đời.
Cực Phẩm Thái Tử Gia
Tác giả: Phù Trầm
Quyển 1: Năm 17 tuổi