Nhóm dịch Quan Trường
Nguồn: Mê Truyện
Lúc đầu Đường Sinh, Quan Quan và Quan Cẩn Du bắt taxi đi ra phố, nhưng khi chị
Trần tới thì bọn họ lại ngồi lên chiếc xe mang biển số quân sự mà chị Trần lái
tới.
Biển quân sự thể hiện cái gì? Nói một cách đơn giản xe mang biển số quân sự là
xe thuộc Đội bảo vệ an ninh của Kinh thành, nói là Ngự lâm quân cũng không
quá, mà chị Trần lái chiếc xe này là mượn của Trạm tuần tra an ninh ở núi
Thanh Trúc, quân đội tại Trạm tuần tra an ninh cũng thuộc Đội bảo vệ.
Những người bảo vệ trong núi Thanh Trúc đều thuộc Cục cảnh sát Trung Ương, mà
biển xe của Cục cảnh sát Trung Ương và Quân uỷ, Tổng tham mưu là giống nhau
đều là ‘Quân sự’ cả.
Chức vị thường gọi của chị Trần là Trần Chỉ Dung, cô ấy là loại phụ nữ cứng
rắn,dũng cảm, tư tưởng bảo thủ, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên năm 16 tuổi
đã vào Trường quân đội đặc chủng rồi, cho đến trước khi được chọn vào Cục cảnh
sát Trung Ương cô ấy mới được người nhà giới thiệu, sau đó thành hôn, nhưng
đúng hôm tổ chức hôn lễ của cô ấy đã xảy ra một bi kịch nhỏ, ngay hôm sau đã
bỏ chạy về đơn vị, vừa lúc đó Cục cảnh sát Trung Ương đến Bộ đội đặc chủng
tuyển người, cô ấy đã vượt qua cuộc sát hạch và thế là được chọn vào.
Đêm qua Đường Sinh cảm thấy rất ngạc nhiên, một người là đã làm vợ rồi sao lại
ra máu chứ? Lại còn làm cho vị nữ đặc công mạnh mẽ này khóc nữa, khi nhẹ nhàng
hỏi chuyện cô ấy mới nói rõ sự tình, hôm cô ấy động phòng vốn dĩ cũng định làm
chuyện đó với chồng nhưng cô ấy quá hoảng sợ với cái vũ khí xấu xí đó của đàn
ông, kết quả nữ đặc công bản lĩnh hơn người này tức giận lên đánh cho chồng
hôn mê bất tỉnh trên giường, ngày hôm sau chuồn luôn lên đơn vị.
Sau đó cô cũng cảm thấy hối hận và tự mình khuyên mình rằng, cái gì phải chấp
nhận thì chấp nhận, nửa năm sau khi về thăm người thân thì bắt gặp chồng gian
thông trên giường, thế là xong, cô ấy lại một lần nữa cho hắn ta một trận, sau
đó ly hôn tuy rằng mình cũng có một nửa sai lầm nhưng hắn ta cũng phải gánh
vác một nửa chứ.
Đây là “lịch sử” hôn nhân của người vợ Trần Chỉ Dung này, cô ấy đã đi đến thủ
tục hôn nhân và phải gánh cái danh là vợ của người khác, trên thực tế chuyện
giữa nam và nữ cô ấy cũng không hiểu rõ lắm, mấy năm nay làm việc cùng với
những người vợ thực thụ, lúc tâm sự cũng khó tránh khỏi nói những chuyện riêng
tư, trong lòng cũng có chút rung động nhưng lại không tin vào đàn ông cho nên
mãi đến 31 tuổi vẫn chưa tái hôn, cơ bản là tính chất công việc cũng khiến cho
cô ấy không có thời gian để yêu đương, không ngờ lại hời cho Nhị Thế Tổ vốn dĩ
cô ấy sợ làm hại người khác nào ngờ cái này càng hung hãn hơn, đúng là số mệnh
mà.
Số phận của Nhị Thế Tổ khá hơn, nhắm mắt đánh liều mà cũng đụng phải những
loại phụ nữ già che dấu những chỗ kín như thế, đây là số phận gì cơ chứ?
Cho nên hôm nay khi Từ Định Khôn nói chuyện với cô ấy về việc làm người bảo vệ
bên cạnh Đường Sinh, Trần Chỉ Dung sau một hồi suy nghĩ thận trọng đã đồng ý.
Cơ thể còn bị hắn chiếm đoạt rồi đi theo thì đi chứ, mình là người bảo vệ chứ
có phải là vợ hắn đâu, chẳng có gì phải bận tâm cả, hơn nữa mình cũng đã trải
qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ rồi nên cũng cũng rất ghét đàn ông, không có ý
định lấy chồng nữa, kiếp này mình cứ sống như thế này vậy.
Chủ yếu là tính chất công việc khác nhau, Lão gia đã bảo cho mình làm cận vệ
bảo vệ an toàn cho cháu ông ấy.
Mà Đường Sinh cũng không thể làm khác ý của lão gia, bên cạnh thực sự đã có
thêm một bảo mẫu kiêm người bảo vệ, đối với hắn mà nói đó là chuyện tốt.
Trần Chỉ Dung cô ấy cũng không già trước tuổi, nhìn qua cũng chỉ hai mươi lăm
hai mươi sáu là cùng, gương mặt sáng bóng không một vết nhăn, cô ấy mà nói là
31 tuổi thì nhiều người đánh chết cũng không tin, còn Đường Sinh thì đã lãi to
rồi.
Khi chiếc xe biển quân sự rẽ qua ngã ba vòng xuyến đi về núi Thanh Trúc thì
Đướng Thiên Tứ cũng vào tới Cục 19 của Tổng cục số 2.
Chiếc bản đồ vệ tinh Kinh Thành lớn treo chính giữa, hàng loạt máy tính bộ đội
đặc chủng tinh anh đang giữ vững cương vị của mình, không khí bên ngoài trầm
ngâm chỉ nghe thấy tiếng âm bàn phím và các loại mệnh lệnh phát ra, đây chính
là trung tâm chỉ huy Cục 19.
Đường Thiên Tứ không chỉ là Phó trưởng ban Tổng cục số 2 mà còn kiêm chức
Trưởng phòng Cục 19 (Cục chấp hành mệnh lệnh đặc biệt) cái này mang tính cơ
động, một tổ chức rất mạnh, không có chi cục trong 13 tỉnh thành trên cả nước,
có rất nhiều mệnh lệnh bí mật chỉ trong nháy máy có thể truyền đạt tới các chi
cục.
Cụ thể là Cục 19 nắm giữ bao nhiêu đặc công tinh an, trong và ngoài nước rất
ít người được biết vì vấn đề này là tuyệt mật.
Ba người trung niên mặc quân phục Đại tá xếp hàng đi về phía Đường Thiên Tứ
rồi nghiêm trang chào theo nghi thức quân sự.
Đường Thiên Tứ không dừng chân lại đồng thời chào lại mọi người theo nghi thức
quân sự, bước nhanh tới vị trí đài chỉ huy, lúc này ông ta như biến thành một
người khác, vẻ mặt rất nghiêm khắc, một Đường Thiên Tứ ăn mặc xuề xoà, mặc tạp
dề kia hoàn toàn biến mất.
– Nói ngắn gọn tình hình đi !
Đường Thiên Tứ đi thẳng vào vấn đề vì trước khi đến ông ta đã gọi điện cho bên
này chuẩn bị kế hoạch rồi.
Một trong ba Đại tá đứng cạnh nói
– Trưởng phòng cái này hơi phiền phức một chút, đầu tiên những việc như thế
này chúng ta chưa gặp bao giờ, nói cách khác việc này thuộc phạm vi công việc
của đội Cảnh sát đặc nhiệm. Trong Kinh thành chúng ta chưa thiết lập Trạm cơ
động cấp tốc, đây là quyết định thiếu sót của công việc, nếu như bây giờ điều
động hỗ trợ từ Cục 19 thì cũng không có tác dụng gì.
Đúng vậy, Cục 19 đều nhận nhiệm vụ đặc biệt và đều có kế hoạch trước nhiều
ngày, đột nhỉên bảo họ đi làm việc bất thình lình xảy ra thì họ không thể nào
tổ chức phân công công việc nhanh như thế được. Kinh thành thì rộng lớn chỉ
tính riêng Thành thị cũng đã gần 740 km, rồi phải thiết lập bao nhiêu vị trí
cơ động mới có thể kiểm soát nổi những việc xảy ra bất thình lình chứ? Trên
lĩnh vực này hiển nhiên không thể so sánh được với Cảnh sát đặc nhiệm.
Mà Cục 19 của Tổng cục số 2 là nơi gián điệp bí mật quân sự, bình thường không
tham dự vào việc chống khủng bố vì việc đó là của phía Cảnh sát.
Trong lòng Đường Thiên Tứ cũng biết được những vấn đề này, nhưng mà Thiếu gia
đã tìm đến người chú Tư này rồi, mình không giải quyết vấn đề cho hắn thì có
được không? Bây giờ có báo cảnh sát thì cũng không kịp nữa, đúng là Cục 19 lại
bị việc này làm khó ư? Đó không phải làm trò cười cho thiên hạ sao?
Một vị Phó Trưởng phòng chức vị Đại tá khác nói
– Trưởng phòng, cho dù Tổng bộ chúng ta có điều xe điều người nhưng thời điểm
này giao thông trong Thành phố tắc đường trầm trọng nên muốn đến được núi
Thanh Trúc cũng phải mất 40 phút rồi, chỉ e là…
Những câu sau thì khỏi cần nói, 40 phút cũng đủ để có thể xảy ra rất nhiều
chuyện đúng không? Chỉ e là đợi khi mình đến nơi thì ở đó mọi chuyện cũng kết
thúc rồi.
Đường Thiên Tứ quay đầu nhìn tấm bản đồ vệ tinh thành phố, từ bên ngoài vào
núi Thanh Trúc khoảng 4 km, ước chừng 2 km sẽ tới lối rẽ vào Viện dưỡng lão
núi Thanh Trúc, chỗ đó chỉ có một đường duy nhất tới thẳng Trạm tuần tra an
ninh núi Thanh Trúc, có thể bảo người của Trạm tuần tra an ninh ra tiếp ứng,
thoáng nghĩ đây là cách viện quân nhanh nhất, ông ta không suy nghĩ nhiều, móc
ngay điện thoại ra gọi cho Trạm tuần tra an ninh núi Thanh Trúc.
– Trạm trưởng Lý à? Tôi là Đường Thiên Tứ, tôi ra lệnh cho Trạm của anh cử
ngay một đội cơ động nhỏ dọc theo núi Thanh Trúc ra bảo vệ và đón chiếc xe
Audi của Toà án tối cao, phát hiện mục tiêu thì liên lạc với tôi ngay, lập tức
hành động.
Đường Thiên Tứ còn kiêm cả chức Tổng chi huy đội canh gác núi Thanh Trúc, ở
núi Thanh Trúc có bảy cửa vào mỗi cửa vào có một Trạm tuần tra an ninh, bảy
Trạm này đều nằm trong tay vị Phó Trưởng phòng này.
Sau khi cất điện thoại Đường Thiên Tứ mới thở phào nhẹ nhõm
– Thằng hề mà cũng dám làm mưa làm gió ở Kinh thành à? Đúng là không biết
trời cao đất dày mà, Phó Trưởng phòng Trương gọi điện ngay tới Căn cứ vũ trang
quân sự không quân Kinh Thành, việc nhỏ này mà không làm được thì sẽ bị người
khác chê cười cho.
Điện thoại rất nhanh đã được gọi đi, Phó Trưởng phòng Trương nghĩ thầm ‘Cũng
là vì thế lực của Trưởng phòng ông lớn chứ như chúng tôi thì chúng tôi làm sao
có thể xử lý được chứ’.
Đường Thiên Tứ cầm lấy điện thoại nói
– Tôi là Đường Thiên Tứ ở Tổng cục số 2, ai ở đầu dây vậy? Ồ Phó tư lệnh Hứa
à, ừ, có chút chuyện làm phiền Phó tư lệnh Hứa đây, chuyện bất ngờ xảy ra cần
sự giúp đỡ của Bộ đội khẩn cấp, chỉ dựa vào người hai chân và xe bốn bánh thì
sẽ xảy ra chuyện lớn, Phó tư lệnh Hứa có thể điều được mười máy bay chiến đấu
cơ mà, có vài thằng giặc cỏ có hai cái máy bay chiến đấu là có thể giải quyết
được rồi.
Vài phút sau tại căn cứ vũ trang quân sự không quân, hai cái máy bay chiến đấu
đã cất cánh rồi, còn có hơn mười chiến sỹ đi cùng.
Xe Audi của Quan Cẩn Tú cuối cùng cũng đi tới Ngoại ngũ hoàn, lái xe cũng biết
đường đến Viện dưỡng lão núi Thanh Trúc, đi thêm chưa đầy 1 km thì lái xe phát
hiện ra xe phía sau không chỉ một chiếc mà là ba chiếc, ngoài một chiếc xe
thương vụ đằng sau còn có hai chiếc xe nhỏ nữa.
– Giám đốc Sở, tại sao chúng ta lại ra khỏi thành phố chứ? Lẽ ra chúng ta
phải đến thắng Đội cảnh sát hình sự chứ, ngoài ra còn phải báo cảnh sát như
thế sẽ an toàn hơn, bây giờ đã ra khỏi thành phố thì ai có thể giúp mình được
chứ, chẳng may họ có súng thì tôi e rằng…
Lái xe thật sự hoảng hốt.
Trong lòng ông ta cũng có ý trách Giám đốc Quan, đã là phụ nữ rồi gặp chuyện
lại không làm chủ được vậy lại còn đi ra ngoài vùng hoang vu hẻo lánh này làm
gì, chẳng phải là trúng kế của bọn chúng sao? Ông ta càng nghĩ lại càng sợ,
lái xe có chút bất ổn nhưng chỉ mong là mình đoán sai, mong rằng đối phương
không phải là kẻ bắt cóc gì gì đó.
Trong lòng Quan Cẩn Tú cũng không bình tĩnh được nhưng không biết tại sao lại
tin lời Đường Sinh, lúc này bị lái xe nói vậy cô ấy cũng hơi hối hận nhưng
mình cũng chỉ là nghi ngờ báo cảnh sát hay đi tới đội cảnh sát hình sự, trong
thành phố thì lại tắc đường như vậy không thể nào thoát được, nếu chẳng may bị
bắt cóc thì chẳng có biện pháp nào cả, trước mắt cũng chỉ có thể tin vào năng
lực của Đường Sinh thôi.
Đúng lúc này Đường Sinh gọi điện tới, Quan Cẩn Tú vội vàng nghe máy
– Bác Quan bác bảo lái xe chạy về phía Viện dưỡng lão núi Thanh Trúc nhé.
– Ừ, được rồi, Tiểu Mã hướng về phía Viện dưỡng lão núi Thanh Trúc, cậu biết
đường không, ừ thế thì đi về phía đó.
Quan Cẩn Tú vội vàng chuyển lời.
Lái xe cũng không còn cách nào khác, đi thì đi thôi, hướng đó hình như là chỉ
có một con đường duy nhất.
– Bác Quan, đừng lo lắng gì cả, chúng cháu cũng đi tới núi Thanh Trúc rồi, ở
đó đã có một đội tiếp ứng rồi.
– À, thế à vừa rồi lái xe của bác phát hiện theo sau xe chúng tôi tổng cộng
là có ba xe, một xe thương vụ và hai xe nhỏ.
– Đừng để ý tới bọn họ, chạy nhanh tới Trạm tuần tra an ninh núi Thanh Trúc,
đừng để họ vượt mình là được, những việc khác bác đừng lo, vài tên tép riu đó
thì làm nên sóng gió gì chứ, đừng nói là ba chiếc chứ 30 chiếc cũng làm cho họ
có đi mà không có về, bác đừng lo không có việc gì đâu.
Màn đêm buông xuống, chiếc xe Audi mang biển Toà án nhanh như chớp chạy về
phía núi Thanh Trúc, phía trước không một bóng xe, tốc độ lên đến 160 km/h.
Một người đeo kính ngồi trong Chiếc xe thương vụ Buick nghiến răng nói
– Cho xe chạy nhanh lên vượt nó đi, mẹ kiếp, dám chạy ra ngoài thành phố à?
Phụ nữ nhà họ Quan đầu óc có vấn đề à? Haha… các anh em nếu bắt sống cho các
anh em hưởng đấy, hãy chuẩn bị cho Lão tử đi, việc này nếu làm xong anh em
phát tài rồi, 1 triệu tệ cộng thêm một Giám đốc già xinh đẹp, như thế sẽ sướng
lắm đây, chụp hết tất lên đầu cho ta.
Năm sáu người ngồi ghế sau đều chụp hết tất lên đầu, một tên trong đó còn gào
lên ầm ĩ
– Đại ca, tôi là tôi rất thích làm chuyện đó với phụ nữ già, mùi vị của phụ
nữ già rất mặn mà, toà án cái đéo gì chứ, Lão tử mà không làm cho cô ta gào
thét gọi cha thì cứ chặt cái đầu này của tôi đi.
– Mẹ mày chứ, nếu chẳng may làm chết người ta thì ngươi có mà làm chuyện đó
với ma à ..ha ha ha…, ngoài mụ đàn bà họ Quan ra thì người khác phải xử lý
sạch sẽ.
– Rõ, Đại ca tất cả cuộc sống trong tay chúng tôi sẽ được làm sạch sẽ, lần
này vào Kinh vẫn chưa được chơi gì đang phải nhịn đây này.
Những người này đều nói giọng tỉnh nọ, xem ra họ đã có âm mưu từ trước rồi,
ngay từ đầu đã chuẩn bị hai tay, dùng lễ trước dùng binh sau.
Hai chiếc xe đi sau cũng đều mang biển ngoại tỉnh, đặc biệt có hai người hôm
trước mang 500.000 tệ đến hối lộ Quan Cẩn Tú ngồi cùng, họ đều ngồi ở ghế sau,
đang nói chuyện điện thoại bên cạnh còn có các em xinh đẹp đi cùng, người ngồi
sau xe còn phô trương hơn ấn đầu một phụ nữ xuống dưới còn nói là rửa súng để
chuẩn bị dùng
– Ái da… Họ Quan kia nổi tiếng là quan toà mạnh mẽ cứng rắn nhưng tôi chuyên
làm chuyện đó với người phụ nữ mạnh mẽ.
Người đàn ông ngồi ở xe đi giữa thì đang cầm điện thoại nói
– Anh Ba à, đột nhiên em có cảm giác lo lắng vô cùng, chúng ta cũng đừng lơ
là quá, người phụ nữ này chạy ra ngoại thành là có ý gì đây? Hay là cho chúng
ta vào tròng? Anh xem con đường này thì rất hoang vắng mà chúng ta lại không
quen đường.
– Anh Hai, đường rộng nào cũng thông được cả không có con đướng nào là đường
không có lối thoát cả, không làm xong việc thì chúng ta chuồn thôi, cầm tiền
của người ta rồi biến mất luôn, đừng suy nghĩ nhiều quá, phụ nữ họ Quan kia
rất xinh đẹp, rất thú vị chỉ có điều hơi già một chút nhưng mà em thích haha…
– Phụ nữ thì nhiều, cô ta chẳng qua chỉ là một phụ nữ cá tính có địa vị thôi,
cậu đừng thấy thế mà thèm dù sao cũng phải cẩn thận.
Trước một sau ba, bốn chiếc xe đều rẽ vào lối rẽ núi Thanh Trúc, lái xe lại
nói với Quan Cẩn Tú
– Giám đốc Quan con đường này là đường chết đấy không có lối thoát đâu chỉ có
thể đến được Viện dưỡng lão núi Thanh Trúc thôi, chẳng may có vấn đề gì chúng
ta muốn bỏ chạy cũng không chạy được, bây giờ xem ra họ muốn xông vào chúng ta
rồi.
Quan Cẩn Tú chỉ ừ lên một tiếng, cô tin rằng Đường Sinh sẽ không hại mình và
cũng tin Đường Sinh đã điều động lực lượng nào đó có thể giải quyết được việc
này
– Cậu cứ yên tâm lái xe đi, tôi thấy họ đuổi cũng khá sát rồi đấy, cậu có thể
chạy nhanh hơn được không? Đừng để họ vượt nhé.
Đúng lúc xe Audi tăng tốc lên thì tên đầu trọc ngồi trong xe thương vụ đằng
sau bất ngờ móc súng ra, tên này còn có cả vũ khí nữa, mà mấy tên ngồi sau đều
là đao thép, trên thực tế việc sử dụng vũ khí trong nước được kiểm soát rất
nghiêm ngặt, người bình thường không dám mang những thứ này ra ngoài.
– Mẹ kiếp càng chạy lại càng nhanh hả? Ở vùng núi hoang vu này nổ súng dọa
cho chúng nó một trận.
Ông ta hạ cửa kính xuống thò tay phải ra thẳng hướng xe Audi bắn một phát bùm,
kính chắn gió đằng sau xe Audi bị dính đạn thủng một lỗ đạn xuyên thẳng lên
đằng trước bắn hỏng máy CD làm cho lái xe giật nảy mình xuýt chút nữa thì lái
xe xuống rãnh, Quan Cẩn Tú cũng hét lên một tiếng.
– Nó, chúng nó có súng Giám đốc Quan cô nằm xuống ghế đi.
Lái xe vốn là bộ đội xuất ngũ sau khi giật mình thì đã chấn tĩnh lại, chân ấn
mạnh chân ga chiếc Audi chợt tăng tốc nhưng trên đường hoang lại không có đèn
tầm nhìn không tốt lắm đi nhanh quá rất nguy hiểm.
– Ha ha ha.
Tên hói trên xe thương vụ cười to,
– Chắc chắn họ Quan kia sợ đái ra quần rồi?
Mấy người trong xe cũng cười lên ầm ĩ làm như xe Audi và người trong xe trở
thành trò tiêu khiển bình thường của họ.
Đúng lúc này trong bóng đêm chợt nghe thấy tiếng động nghe như rất xa mà lại
rất gần,
– Oái ! Tiếng gì vậy?
– Tên tiểu tử ngươi không biết à, đó là tiếng máy bay trên trời không liên
quan gì tới mình, cầm chắc dao trong tay ngươi mới là việc quan trọng.
Trước mặt xe Audi cũng thấy một đoàn xe quân sự khoảng bốn năm chiếc gì đó,
bên trên xe quân sự còn bật đèn lấp lánh.
Tình thế lúc này chợt thay đổi, lái xe phấn chấn hẳn lên,
– Giám đốc Quan, Giám đốc Quan đằng trước có xe quân sự xuất hiện rồi.
Cực Phẩm Thái Tử Gia
Tác giả: Phù Trầm
Quyển 1: Năm 17 tuổi