Cực Phẩm Thái Tử Gia – Chương 287: Chuyện cũ ở Kinh thành (18) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Cực Phẩm Thái Tử Gia - Chương 287: Chuyện cũ ở Kinh thành (18)

Nhóm dịch Quan Trường

Nguồn: Mê Truyện

Khi đang ngồi trên xe taxi cùng Đường Sinh, Quan Quan nhận được điện thoại của
mẹ Quan Cẩn Tú, vừa nói được vài câu cô đã nói chuyện buổi trưa vừa đi ăn cơm
cùng ai cho mẹ nghe, sau đó Đường Sinh nghe được hàng loạt những lời giáo huấn
của Quan Cẩn Tú qua điện thoại của Quan Quan, Quan Quan trở nên trầm ngâm
hơn..

Sau khi cúp điện thoại, trong mắt của Quan Quan lại dưng dưng nước mắt, quay
mặt lại nhìn Đường Sinh, hắn cũng cảm thấy đau lòng liền duỗi tay ra để Quan
Quan dựa vào vai hắn, Quan Quan cũng ngoan ngoãn ngả vào lòng hắn và nói

– Mẹ gọi tôi đến cơ quan mẹ, làm thế nào đây?

– Đến thì đến chứ sao, tôi sẽ đi cùng cậu, nếu bị mắng thì cậu chịu, còn bị
đánh thì tôi chịu đòn thay cho, có tôi ở đây cậu sợ gì chứ.

Đường Sinh cười tươi ôm chặt lấy Quan Quan rồi quay đầu nói với tài xế:

– Phiền bác tài cho tới Toà án nhân dân tối cao.

Ở văn phòng của Giám đốc Toà án tối cao, Cao Cẩn Tú bỏ điện thoại xuống,
nghiến răng, khẩu khí so với lúc nãy mắng con gái còn cứng rắn hơn, nhưng
dường như đó chỉ là giả bộ mà thôi, làm sao có thể cấm cha con họ nhận nhau
chứ? Chuyện đó là không thể nào, chỉ là con nhóc này không chịu nói trước với
mình một tiếng.

Sau đó lại nhẹ nhàng nhấc điện thoại lên gọi đến phòng bảo vệ ngoài cổng

– Lát nữa có cô gái tên là Quan Thế Âm tới thì cho cô ấy lên trên này nhé.

Trong bộ trang phục toà án, trông Quan Cẩn Tú càng nghiêm trang, với vẻ đẹp
vốn có và vẻ mặt lạnh lùng khiến người khác phải khiếp sợ, thực sự vẻ bề ngoài
cứng rắn này đang che đậy một trái tim yếu đuối của người phụ nữ.

Bà ngồi không yên, cứ nhấc điện thoại lên lại đặt xuống, cứ thế đến ba lần
cuối cùng thì bà cũng gọi vào số di động của Đậu Vân Huy, khi tiếng điện thoại
đầu bên kia vang lên thì tim của Quan Cẩn Tú cũng hồi hộp đập loạn nhịp.

– Tôi là Đậu Vân Huy, Ai đó ạ ?

Đậu Vân Huy cũng chưa bao giờ nhận được điện thoại từ Toà án tối cao nên không
biết là ai.

– Quan Cẩn Tú,

Chỉ, ba từ này thôi cũng đủ khiến cho hai đầu dây điện thoại rơi vào trạng
thái yên lặng

– Con gái, con gái đã nói gì với anh?

– Không, không nói gì cả, chỉ nói chút chuyện hàng ngày thôi, Cẩn Tú bao
nhiêu năm rồi đây là lần đầu tiên nhận được điện thoại của em, anh có cảm giác
đây không phải là sự thật, cứ tưởng như mình đang nằm mơ, đây có đúng là sự
thật không? Anh thực sự không dám tin? Cẩn Tú à chúng ta đã sống đến nửa đời
người rồi, trước đây là anh có lỗi với em, anh cũng đã bị trừng phạt mười sáu
năm rồi, em có thể cho anh một cơ hội nữa không? Con gái của chúng ta cũng đã
lớn vậy rồi, Anh…

– Hỏi một đằng trả lời một nẻo, tôi chỉ hỏi là Âm Âm có nói gì với anh không
thôi mà tôi đâu có hỏi anh những chuyện này.

Vẻ mặt lạnh lùng của quan toà đúng thật không phải là giả, thực ra lúc này
Quan Cẩn Tú không chịu nổi sự đả kích này, sao trong lòng bà ấy lại không muốn
thế chứ? Nhưng mà bà ấy không bỏ được bộ mặt này xuống nên vẫn phải tỏ thái độ
như vậy.

– Ồ.. thật sự là không có nói gì cả, đúng rồi Cẩn Tú việc em bị chuyển xuống
tỉnh anh cũng nghe nói rồi, nhưng em cũng biết tình hình hiện tại nhà họ Đậu
đấy, khi Lão gia còn đương vị thì cũng chỉ là cấp Bộ trưởng, bây giờ sức ảnh
hưởng giảm xuống thấp nhất từ trước tới nay, anh đây này, ui dà có lòng muốn
nói giúp em vài câu nhưng lực bất tòng tâm, ngày 15 tới anh cũng phải chuyển
lên Ban tổ chức Trung ương, tiếp theo chưa biết sẽ chuyển đi đâu nữa.

Xem ra con gái mình cũng đã nói với anh ta chuyện gì rồi, Quan Cẩn Tú nghe anh
ta nói anh ta cũng bị chuyển công tác, trong lòng không hiểu sao cũng buồn
nhưng cũng không hỏi gì, hôm nay bà gọi cuộc điện thoại này cũng là một sự
nhượng bộ lớn trong mười sáu năm nay rồi, cũng là truyền tín hiệu nào đó,
không biết anh ta có hiểu được không?

– Vậy như thế thôi nhé, tôi còn có việc phải làm.

Quan Cẩn Tú nhanh chóng cúp máy, căng thẳng hồi hộp rồi thở dài.

Đậu Vân Huy cũng xúc động nhìn mãi vào điện thoại của mình rồi mới tắt máy,
sung sướng vỗ đùi, có chuyện hay rồi đây, có chuyện hay rồi đây.

Bên này Quan Cẩn Tú không còn tâm trạng nào để xem tài liệu vụ án nữa, nhưng
lại cứ có điện thoại giục bà phải xem, có tiếng chuông điện thoại reo lên, bà
vội nhấc lên là điện thoại của Viện trưởng Viện kiểm sát

– Tiểu Quan à, về vụ án lớn tử hình 1.21 vẫn chưa có kết quả thẩm tra à?
Trước ngày 15 này là phải xử lý cho xong nhé.

– Vâng thưa Viện trưởng, tôi đang thẩm tra kỹ lưỡng, cố gắng trước ngày 15
trả lời ông.

Quan Cẩn Tú dồn nén tình cảm, đặt điện thoại xuống và cầm bản án lên xem, vụ
án lớn tử hình 1.21 là của Toà án tối cao tỉnh nào phê chuẩn, nhưng trong vụ
án này có sự sắp xếp thông qua các mối quan hệ, kết quả của vụ án được vị lãnh
đạo nào đó đưa ra, ý là muốn Toà án tối cao phúc thẩm việc này thật “nhạy
cảm”.

Hai ngày nay vừa làm việc thì nhận được thẩm tra vụ án đau đầu này, cẩn thận
xem những hồ sơ, tài liệu, tình hình vụ án và những bức ảnh hiện trường kèm
theo, khiến cho người ta hết sức phẫn nộ, người chết đã bị hành hạ kéo dài
mười chín tiếng đồng hồ, mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong, người bị tình nghi
có bảy người hãm hiếp một người con gái trong thời gian quá dài, kết quả khám
nghiệm tử thi cho biết, vị trí Y và cửa G của người bị hại bị rách trên người
còn có 137 chỗ bị bỏng tàn thuốc chủ yếu là ở những vị trí như ngực, mông,
đùi….

Người nhà của người con gái kêu oan, mẹ của người đó còn tự đập đầu mình làm
trọng thương tại Toà án tỉnh, bây giờ vẫn còn nằm tại bệnh viện vẫn chưa hồi
phục. Vụ việc này khiến chính quyền địa phương chú ý nhiều, bản án sơ thẩm do
Toà án thành phố phán quyết, người nhà bị hại không đồng ý với phán quyết của
Toà án thành phố, sơ thẩm lần 2 Toà án tối cao tỉnh sửa lại phán quyết trong
bảy người bị tình nghi một người bị tử hình, 2 người tù trung thân 4 người còn
lại phạt ngồi tù từ 10 năm trở lên.

Theo lý mà nói thì kết quả sơ thẩm lần hai sẽ là kết quả cuối cùng, nhưng gia
đình nhà người bị xử tử hình cũng có chút thế lực, không ngờ họ lại dùng quan
hệ của mình để đưa vụ án lên Toà án tối cao xét xử, thật sự mà nói nguyên nhân
dẫn đến cái chết là rất nhiều, lại còn cưỡng bức nữa chứ, nếu mà không rõ thì
khó có thể đưa ra kết quả, buộc phải đi thăm dò thật kỹ càng, những vụ án như
thế này rất dễ tạo ra những thủ đoạn xấu xa đê hèn.

Nhất là khi cấp trên phê duyệt xử lại vụ án thì chắc chắn sẽ phải thay đổi
phán quyết đối với thủ phạm, nếu không sẽ mất đi ý nghĩa của việc phúc thẩm.

Vấn đề là vụ án này sẽ phải xử thế nào? Có được lòng dân hay không? Có oan
khuất hay không? Không thẩm tra nữa thì làm sao ăn nói với cấp trên đây?

Ngày hôm qua Phó viện trưởng Viện kiểm sát Tôn đã tới đây nói chuyện với mình,
cũng ám chỉ là người nhà người phải lĩnh án tử hình của vụ án 1.21, hai người
bị tù trung thân một là anh rể một là em vợ, nói tóm lại là quan hệ rất phức
tạp, cuối cùng còn nói một câu vụ án này bị xử tử hình là quá nặng.

Vấn đề ở đây là người bị hại đã chết rồi, thử coi lại lương tâm xem mạng của
cô ấy thì ai mua đây? Cô ấy bị ngược đãi những mười chín tiếng đồng hồ, pháp
luật bỏ qua điều này sao?

Lại ngay trong lúc Quan Cẩn Tú sắp bị chuyển công tác xuống cấp dưới thì lại
nhận được vụ án như thế này, tự mình phải phán quyết vụ án này thì có vị nào ở
Hội đồng nhân dân nói giúp cho mình, nhưng mình sẽ bị cắn dứt lương tâm suốt
đời, lời thề nhiều năm trước khi vào Đại học Chính trị pháp luật dần hiện lên
trong đầu, Quan Cẩn Tú cắn chặt răng, mình có thể chịu đựng được phong ba bão
táp lớn thế nào đi nữa nhưng tội ác thì bắt buộc phải loại trừ.

Bà vừa hạ quyết tâm thì con gái và Đường Sinh vào, sau đó Quan Quan được mẹ
dẫn vào trong phòng giải lao nói chuyện.

Đường Sinh không có việc gì làm, bỗng nhìn thấy trên bàn làm việc của Giám đốc
Quan đâu đâu cũng thấy tài liệu của vụ án lớn tử hình 1.21 Quan Cẩn Tú cố ý
không thu dọn vào và gọi con gái vào phòng trong để có chỗ trống cho Đường
Sinh nhìn thấy những tài liệu này. Cậu thanh niên này dễ bị kích động và đồng
cảm, thân phận của Đường Sinh khác biệt ở chỗ, chỉ cần một khi trong lòng cậu
ta cảm thấy phẫn nộ chắc chắn sẽ làm việc gì đó, Quan Cẩn Tú nghĩ vậy.

Cho nên khi đang ở trong phòng nói chuyện với Quan Quan còn giả bộ nhìn qua
cửa sổ ra phòng ngoài, ừ tốt lắm, cậu nhóc ấy đang xem những tài liệu đó, vậy
thì để cho cậu ấy xem lâu một chút, Quan Cẩn Tú ra vẻ một bà mẹ đang nhẹ nhàng
dạy bảo con gái….

Chắc cũng khoảng hơn một tiếng đồng hồ rồi Đường Sinh cũng xem hết tập tài
liệu và những bức ảnh đó, xem đến nỗi buồn nôn, trong đó có một bức ảnh khiến
cậu rất phẫn nộ trên bức ảnh đó còn dán kèm một số thông tin, thông tin nói
rằng người bị hại bị bọn côn đồ lấy giày số 43 nhét vào phần dưới, mẹ kiếp như
thế mà chúng cũng làm được, đúng làkhông bằng súc vật. Thiếu gia ta tự nhận
mình là súc vật nhưng so với bọn khốn nạn chúng mày chẳng khác gì kiến gặp voi
mà..

Quan Quan không hiểu ý đồ khác của mẹ mình, cuối cùng bị mẹ giáo huấn đến nỗi
phải rơi nước mắt, sau đó Quan Cẩn Tú xem đồng hồ ở tay mình thấy thời gian
cũng khá lâu rồi nên dặn dò thêm một câu

– Mẹ nói cho con nghe nhé, con phải giữ khoảng cách an toàn với Đường Sinh
đấy nếu không con sẽ biết tay mẹ.

Sau khi họ bước ra, Đường Sinh ngồi trên sofa làm như không có chuyện gì, Quan
Cẩn Tú dò la sắc mặt của hắn, dường như không dao động gì, không thể nào chứ?
Sao lại có thể điềm tĩnh như vậy chứ? Hay là cậu nhóc này bình thường cũng xấu
xa như vậy? Giám đốc Quan không khỏi phiền muộn.

Rõ ràng là nhìn thấy mắt của Quan Quan đỏ hoe như vừa lau nước mắt, Đường Sinh
cũng không nói được gì, mẹ dạy dỗ con gái đó là việc rất bình thường, mình là
người ngoài làm sao nói gì được người ta chứ? Ngoài việc đau lòng cho Quan
Quan ra thì cũng chẳng làm gì khác được, khi Quan mỹ nữ ngồi xuống môi vẫn mím
chặt.

Quan Cẩn Tú tự mình rót nước mời Đường Sinh

– Uống chút nước đi Tiểu Đường, Quan Quan ở Giang Lăng mà có người bạn học
như cháu chăm sóc thì bác đây cũng cảm thấy yên tâm, nói thật chứ Dì út của nó
cũng bận nên cũng không có thời gian chăm sóc cho nó, nhưng trước mắt các cháu
phải đặt việc học lên hàng đầu..

– Vâng thưa bác, bác cứ yên tâm đi, ở Giang Lăng Quan Quan chính là đàn chị
đấy ạ, chỉ có người khác bị bạn ấy bắt nạt chứ không ai dám bắt nạt bạn ấy
đâu, việc này thì không thể nghi ngờ vì trong đó có cả cháu nữa, luôn luôn bị
Quan Quan bắt làm hết cái này đến cái khác, trong cuộc sống hàng ngày thì cháu
giúp đỡ bạn ấy, trong học tập thì bạn ấygiúp đỡ cháu, tình bạn giữa cháu và
Quan Quan rất trong sáng, trước mặt cha cháu và Dì út Quan Quan là chị gái
nuôi của cháu, chắc trời bắt cháu kiếp này bị chị gái bắt nạt mất, bác gái còn
có cái gì không yên tâm nữa nào?

Quan Cẩn Tú mỉm cười không nói gì trong lòng thầm nghĩ: ‘ngươi mồm miệng như
việc chắc đã dụ dỗ con gái ta đến chóng mặt rồi đấy chứ? Ai biết được sau lưng
thì đứa nào bắt nạt đứa nào chứ? Ta cũng không tận mắt chứng kiến. Trong lòng
đang suy nghĩ những vấn đề này thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, cô vội vàng bảo
Đường Sinh và Quan Quan vào bên trong tránh đi.

Vào trong đóng cửa lại Đường Sinh liền ôm Quan Quan vào lòng rồi hôn

– Thương quá à, bị mẹ cậu mắng buồn lắm phải không?

Ôm hai bên tay cô ấy rồi trượt xuống tới chỗ nhô ra tròn tròn rồi bóp nhẹ, sau
đó tiếp tục cắn vào đôi môi hồng mọng như quả anh đào của cô ấy.

Quan Quan không đủ sức để đẩy hắn ra chỉ có thể dùng hai tay bóp cổ hắn chỉ sợ
mẹ tự nhiên đi vào rất hoảng hốt,

– Cậu đúng thật là xấu xa mà, sao lại dám bắt nạt người ta ở đây chứ? Nãy vừa
bảo đảm với mẹ tôi thế nào cơ mà? Chớp mắt mà đã thay đổi được rồi? Tôi phục
hẳn cậu rồi đấy.

– Đúng vậy đấy ai bảo cái của cậu cứ nhô ra chứ? Tôi thích sờ, nắn chút thôi,
Giám đốc Quan có thể làm gì tôi cơ chứ?

– A.. nhẹ tay chút cậu làm đau tôi đấy, chưa từng gặp ai vô liêm sỉ như cậu
đâu nhé mau bỏ ra đi, mẹ tôi mà gặp được thì sẽ giết chết chúng ta đấy.

– Mẹ cậu hiểu rõ pháp luật nhất mà, sẽ không làm bậy đâu, trái lại tôi vừa
mới nhìn thấy những tài liệu trên bàn đó mới là độc ác.

Khi đôi tình nhân bọn họ đang giả bộ nói chuyện trong phòng, Quan Cẩn Tú ở bên
ngoài tiếp hai người Phó viện trưởng Tôn dẫn tới.

Phó viện trưởng Tôn cũng không nói gì chỉ nói là có hai người này đến tìm Giám
đốc Quan rồi ông đi mất, thực sự Quan Cẩn Tú cũng biết là ông ta đang giật
dây, hai người đàn ông trung niên cũng có khí phái, trong đó có một người còn
xách theo một cặp da màu đen, sau khi ngồi xuống họ tự giới thiệu là được ai
đó nhờ đến tìm gặp Giám đốc Quan nói chuyện, khoảng mười phút cũng chẳng nói
gì thêm, trước khi đi chỉ nói hy vọng Giám đốc Quan xử vụ 1.21 theo lẽ công
bằng đúng pháp luật.

Tiễn hai người đó ra về Quan Cẩn Tú mới nhìn thấy họ quên mang chiếc cặp da
đen mà họ mang tới về, trong lòng chợt hiểu ra, hối lộ à?

Bà chưa bao giờ căng thẳng đến như vậy, to gan thế cơ à đến tận Tòa án tối cao
để kéo tôi cùng lên thuyền à? Chiêu này quả thật là ác độc.

Khi Đường Sinh và Quan Quan ra thì Quan Cẩn Tú đang kéo khóa của chiếc cặp da
đen đó ra xem, trong đó xếp gọn gàng mười mấy xấp tiền Nhân dân tệ.

Cực Phẩm Thái Tử Gia

Tác giả: Phù Trầm

Quyển 1: Năm 17 tuổi