Cực Phẩm Thái Tử Gia – Chương 273: Chuyện cũ ở kinh thành (4) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Cực Phẩm Thái Tử Gia - Chương 273: Chuyện cũ ở kinh thành (4)

Nhóm dịch: Quan Trường

Nguồn: Mê Truyện

Gia đình nhà người ta thì mừng năm mới trong không khí vui mừng rộn ràng, cả
nhà đoàn viên cùng vui vẻ, hòa thuận, nhưng còn nhà họ Quan thì giờ phút này
lại phải lo cho tang sự.

Quan Cẩn Du cũng không phải là biết tin cha mất ngay phút đầu tiên, lúc đó cô
ấy đang ở Giang Lăng, người nhà sợ cô không chịu nổi đả kích nên không dám nói
với cô, chỉ bảo Quan Cẩn Du dẫn theo đứa cháu Quan Quan chuẩn bị về đón năm
mới. Cho dù là gần hai năm nay cụ Quan cũng gây ra một số chuyện, giả danh
dưỡng bệnh để trốn tránh thời gian bị tình nghi, nhưng xét đến cùng thì ông ta
vẫn là một vị quan lớn của đất nước, kiểu gì cũng không thể coi nhẹ được.

Hơn hai năm nay, cũng không nói thế nào , để ông ta giữ chức ở Kinh thành, dù
cho Minh Thăng có gây khó dễ nhưng cũng không làm cho ông ta để tâm , sau đó
ông ta thực sự đi dưỡng bệnh, người già màcó bệnh như vậy thì cũng là hợp tình
hợp lý, nhưng mà….

Nhưng mà hai đêm trước đêm giao thừa, ông ấy lại ra đi thật, điều đó khiến cho
cả gia đình nhà họ Quan đều không thể chịu đựng được sự thực này.

Cũng trước lúc đó, <Sự kiện Đông Nam> bị điều tra càng bới móc càng sâu,
trong thể chế thì đủ các loại cách nói che trời phủ đất, có câu dậu đổ bìm
leo, lòng người rất dễ thay đổi. Chính bởi vì lúc ông Quan còn sống không thể
đưa ra được kết luận gì, cho nên sau khi ông ta qua đời ba ngày, không hề có
một vị quan chức, lãnh đạo cấp cao nào có mặt ở linh đường, thậm chí còn có
người mắng, khi còn sống thì xa hoa hiển quý, chết rồi bắt đầu giả bộ nghèo
khổ.

Mọi người trên dưới trong gia đình thì mang một bầu không khí lo lắng, khuôn
mặt của đàn bà trẻ con trong gia đình đều mang vẻ bi thương, mấy vị anh em với
ông Quan thì đều im lặng không nói gì, ba con trai, hai con gái của Quan Chấn
Dân, dù gì cũng đều là cán bộ quốc gia, con trai cả Quan Cẩn Bình, hiện đang
giữ chức Cục trưởng Ban TW, con thứ hai Quan Cẩn An, đang giữ chức Bí thư tỉnh
Hoa Đông, con thứ ba Quan Cẩn Phú hiện đang giữ chức Tham mưu trưởng quân sự
tỉnh, con thứ tư Quan Cẩn Tú (mẹ của Quan Quan), đang giữ chức cao nhất ở tòa
án, con thứ năm chính là Quan Cẩn Du, Phó chủ tịch thành phố Giang Lăng, năm
anh em đều giữ chức Phó Giám đốc trở lên.

Chủ yếu là Quan Chấn Dân này giữ chức Ủy viên Chính phủ, đó là sự đãi ngộ của
cấp Phó quốc gia …., trong mắt của người dân bình thường thì đó là một vị lãnh
đạo cấp cao quốc gia, mấy anh em trong nhà họ Quan cũng đều nhậm chức cán bộ
cấp cao trong các Bộ và Ủy ban Trung ương, không phải hoàn toàn đều nhận chức
chính nhưng cũng không phải tất cả đều nhàn hạ.

Có thể nói nhà họ Quan cũng có thể được coi là một thế gia chính trị không
nhỏ, thêm cả các mối quan hệ thông gia rồi anh em đồng hao thế này thế kia
cũng thật không biết có biết bao nhiêu người.

Nhưng mà hai năm trước sau khi Quan Chấn Dân trở về Kinh thành, gần như là bắt
đầu trượt xuống dốc, đối thủ trên chiến trường chính trị lại cứ nhằm vào vấn
đề nghèo khó của Đông Nam mà truy cứu , tình hình càng ngày càng xấu đi, cụ
Quan giả bệnh về dưỡng bệnh lại không quan tâm tới vấn đề chính sự nữa, nhưng
càng ngày càng có nhiều cách nói khác nhau, đối với ông ta mà nói đó cũng là
một loại áp lực rất lớn, kết quả là hai đêm trước đêm giao thừa, đột nhiên
xuất huyết não rồi qua đời, chỉ có một đêm ngắn ngủi mà cả ngôi nhà nghiêng
ngả.

– Lúc ông cụ còn trên trần gian, vẫn luôn bất đồng chính kiến với cụ Đường,
cả một đời người, tính tình ngang ngược không thay đổi được, chẳng có ai có
biện pháp gì để thay đổi ông cụ. Đổi lại nếu tôi là ông cụ bên nhà họ Đường,
lúc này cũng chưa chắc đã đứng ra để nói chuyện, mọi người oán trách thì có
tác dụng gì chứ?

Đại viện nhà họ Quan đặt một cái linh cữu không nhỏ, ngồi quanh đó là năm
người con trai và con gái, còn có mấy anh em họ, ngoài ra còn có mấy đứa cháu,
trong số đó đương nhiên có cả Quan Quan. Ông ngoại cô đã qua đời, đúng là cô
có thấy đau lòng, nhưng cũng không có nghĩ quá nhiều, cũng chẳng giống như mẹ,
dì và cậu đang giả bộ thương tâm quá mức như vậy, lúc này cũng chỉ ngoan ngoãn
ngồi bên cạnh mẹ, nghe câu chuyện của cậu cùng mấy người đang nói.

Con trai thứ hai Quan Cẩn An vỗ đùi nói:

– Ông cụ nhà chúng ta trước giờ có điều gì không đúng, nhưng cũng không thể
phủ định những cống hiến mà ông cụ đã làm vì Đảng vì dân, lúc này là cụ Đường
uy cao vọng trọng, ổn định đại cục. Nhưng bây giờ cha đã qua đời rồi, ân oán
cũng nên tiêu tan đi thôi.

– Đó chỉ là mình anh hai nghĩ vậy thôi, đều là ông lão nhà họ Đường kia khí
phách khoáng đạt, em thấy cũng chẳng thế nào cả, nếu không hai năm trước lại
để ông cụ nhà ta đến Mặt trận Tổ quốc sao? Lại nói tới việc tang sự này, cũng
đã ba ngày trôi qua rồi, bên ‘Trung Ban’ kia cũng chưa có cách nói gì chắc
chắn.

Trung Ban là chỉ văn phòng Trung ương, Quan Chấn Dân qua đời bàn một lễ tang
gì đó có quy cách một chút thì bên đó cũng cần phải qua đây hỏi một tiếng,
không thể nào mà không có động tĩnh gì như vậy.

Nhưng sự kiện Đông Nam đã làm tới mức chấn động, khi ông cụ còn sống, tận mắt
chứng kiến cũng sẽ nghiêm túc xử phạt, các loại quan chức gì đó, sợ là cũng
đều phải cách chức hết, vậy mà lại cố tình nuốt nghẹn hàm ý này lại, khiến cho
cái khí thế như luồng gió ồn ào đó vô tình thổi bay không còn tung tích.

Có lẽ đây lại là một kết quả tốt nhất, nhưng cuối cùng thì cũng cần phải có
một lễ tang đúng quy cách chứ, đó chính là định luận về một vị quan chức cao
cấp. Không có quy cách gì cả, chính là đã phủ nhận sự cống hiến một đời của cụ
Quan, quy cách thấp xuốngchính là do sự ảnh hưởng của sự kiện Đông Nam, cho
nên khiến cho người trong nhà họ Quan ai ai cũng đều thấp thỏm lo sợ.

– Anh ba, lời này của anh cũng có chút võ đoán, theo em thấy hai năm trước
ông cụ tới Mặt trận Tổ quốc cũng là một sự lựa chọn không tồi, làm ra sự kiện
Đông Nam, nói trước tiên đó là sự hiềm khích đố kị, Trung ương cũng được,
người nhà họ Đường cũng được, cũng đều nên suy nghĩ từ các phương diện chứ?
Không phải em có ý bênh bọn họ, nhưng suy cho cùng ông cụ nhà chúng ta ngồi
lên cái vị trí như vậy, không chỉ là đại diện cho mỗi cụ, sự kiện Đông Nam
điều tra đã hai năm cũng không điều tra được rõ ràng, chính là bởi vì có một
bọn người đứng sau lưng thêm dầu đổ lửa, che phủ sự thật, Trung ương cứ chần
chừ chưa đưa ra định luận gì cả, cũng là trách nhiệm đối với ông cụ.

Người đang nói chính là mẹ của Quan Quan – Quan Cẩn Tú, bà khoảng bốn mươi
tuổi, xinh đẹp thùy mị. Quan Quan trông rất giống bà , ngay cả Quan Cẩn Du
đứng trước mặt chị cũng thua một bậc, bà là Giám Đốc Toà án tối cao , khí chất
lịch sự tao nhã vô cùng, một thần thái nhẹ nhàng ung dung.

Chỉ có điều, chuyện phụ thân đột ngột qua đời cũng khiến vô cùng đau lòng,
nhưng bà cũng không dễ thể hiện tình cảm nội tâm của mình ra ngoài.

Giám đốc Quan là người cứng rắn mạnh mẽ nổi danh là nữ Bao công trong giới
luật pháp, không nhận quen biết thân thích, có tội rơi vào tay bà ta thì cứ
chuẩn bị tinh thần chịu tội là vừa.

Nói là Quan Quan sợ dì, nhưng dì ấy mà so với mẹ thì đúng là kiến gặp voi, khi
mẹ nói những lời uy nghiêm thì mười bà dì cũng nói không bằng bà ấy được, cho
nên Quan Quan trước mặt mẹ thì cứ gọi là ngoan một phép, mẹ cũng rất ít khi xử
lý mình, nhưng khi mà đã xử lý thì rất nặng.

Bây giờ người nhà họ Quan đang đợi thông báo tới, bọn họ cũng biết đây là sự
kiện lớn nhất trong năm năm gần đây, có đưa ra kết luận thế nào với cụ Quan
cũng đều ảnh hưởng rất lớn. Dù cho lúc cụ còn sống cụ với Lão gia nhà họ Đường
có bất đống ý kiến như thế nào đi chăng nữa, ông ấy chắc cũng không gây khó dễ
với mình?

Nếu làm một cái gì đó lớn lao thì không dám hy vọng, nhưng ít nhất thì tro cốt
cũng được đặt trong núi Bát Bảo chứ? Công không che, tội cũng không giấu, có
phải chính là đạo lý đó không?

Đoán chắc là mấy vị lãnh đạo đó ăn tết cũng không ngon, đang trong thời gian
gấp rút bàn về chuyện này, cũng đã ba ngày rồi, không thể lại chần chừ thêm
nữa chứ?

Trong ba ngày này, một bộ phận cán bộ mà lúc cụ Quan còn sống có mối quan hệ
cũng đều đã đến đưa vòng hoa, tới rất khiêm tốn, còn có một bộ phận lớn khác
gần như là bặt tin tức, không thấy bóng dáng đâu cả , sợ lại dính dáng tới
mình mà. Dù sao thì người cũng đã đi rồi, nhà họ Quan thịnh suy thế nào thì
cũng chẳng quan trọng.

Cũng trong buổi chiều Ba mươi Tết, Đường Thiên Tắc cùngvợ là Liễu Vân Huệ ngồi
trong Thanh Trúc Hiên nói chuyện với cha. Tại Linh đường nhà họ Quan có một vị
đem di ảnh của Quan Chấn Dân tiến đến trước khiến cho tất cả mọi người đều
tròn mắt nhìn người đưa vòng hoa. Ai vậy? Rõ ràng là chồng trước của Quan Cẩn
Tú – Đậu Vân Huy.

Đây cũng chính là cha ruột của Quan Quan, là nhân vật đời thứ hai của gia tộc
Đậu Thị, hiện đang giữ chức Thường vụ, Phó Chủ tịch tỉnh.

Nói về Đậu Vân Huy năm đó phong lưu phóng khoáng, cũng được liệt vào hàng công
tử đại gia. Ông ta lớn hơn Quan Cẩn Tú bốn tuổi, lại cưới được kiều nữ nhà họ
Quan này về nhà, chỉ là tính tình phong lưu không thay đổi, không bao lâu bị
Quan Cẩn Tú bắt quả tang tại trận, hai vợ chồng sóng gió một phen, lúc ly hôn
Quan Quan mới hơn một tuổi, nhưng vợ lại quá cương quyết, quyết không chịu
được sự sỉ nhục này, Đậu Vân Huy cũng rất đau khổ khi mất đi người vợ thân
yêu, thực sự đau khổ vô cùng .

Loáng một cái đã mười sáu năm trôi qua, Quan Cẩn Tú không đi bước nữa, Đậu Vân
Huy cũng không lấy thêm vợ. Sau khi ly hôn, hắn mới biết được bản thân đã mất
đi bảo bối quý báu tới cỡ nào, mười sáu năm trôi qua như trong một ngày, Vân
Huy chăm chỉ làm việc chính trị, không còn bất kì một ý nghĩ nào khác, từ giờ
phút đó trở đi trong lòng lúc nào cũng chỉ có mình Quan Cẩn Tú.

Hôm nay Đậu Vân Huy xuất hiện, khiến cho mọi người trong nhà không kịp xoay sở
, không phải bởi vì trước đây hắn từng là con rể nhà họ Quan, mà là bởi vì bối
cảnh chính trị của nhà họ Đậu không thể so sánh với nhà họ Quan, ở Kinh thành
này cũng chỉ là thế tộc hạng hai, so với hạng nhất họ Quan thì còn thua kém
xa, nhưng trước khi vẫn chưa có kết luận gì cho cụ Quan, hắn lại dám mang vòng
hoa tới viếng, có thể thấy đó tấm chân thật của hắn . Hắn đã gạt bỏ đi cái gì
là sự nguy hiểm trong chính trị, dứt bỏ hết tất cả những kiêng dè, điều này
chứng tỏ phần cảm tình chôn sâu trong lòng của hắn đối với Quan Cẩn Tú. Trên
con đường làm quan của hắn không hưởng một chút lợi gì của họ Quan, sớm đã ly
dị, không nói được cảm tình sâu đậm cỡ nào đối với người nhà họ Quan, thậm chí
còn chịu một chút áp lực bởi thế lực nhà họ Quan quá lớn, nhưng hắn, hôm nay
lại tới đây.

Người nhà họ Quan từ trên xuống dưới không ai nói một lời, không biết nên nói
điều gì, xét tới địa vị hiện tại của Đậu Vân Huy, trong số bọn họ không ai có
thể hơn được người ta. Người ta là nhân vật thứ tư trong Ủy Ban Tỉnh, nắm
quyền Phó Chủ tịch Thường vụ, không cần thiết phải coi sắc mặt người nhà họ
Quan, đặc biệt là trong thời gian họ Quan đang rơi vào tình thế chính trị vô
cùng nguy hiểm, ngày tháng xuống dốc cũng hiện ra trước mặt, người ta sẽ kiêng
nể ngươi sao?

Cho nên trong tình huống như thế này, sự xuất hiện của Đậu Vân Huy khiến cho
Quan Cẩn Tú không kìm nổi nước mắt. Những năm gần đây cô âm thầm trong lòng
chú ý tới người ta, nói thật, người đàn ông cô yêu thương sâu sắc trong lòng
chỉ có một, chính là Đậu Vân Huy, mười sáu năm như một ngày, anh ta đã quyết
chí không lấy vợ, để bù đắp lại tội lỗi trước đây, đâu có phải là làm cho
người khác nhìn, mà chính là để xoa dịu vết thương lòng trước đây do chính
mình đây ra, anh ta cũng thật không dễ dàng gì.

Mấy anh em nhà họ Quan đều đang cẩn thận chăm chú nhìn Quan Cẩn Tú, ngoại trừ
cô, không ai thích hợp nói chuyện với Đậu Vân Huy hơn cô. Bởi vì do Đậu Vân
Huy phụ lòng con gái họ Quan, trong mấy năm nay bọn họ cũng không ít lần chèn
ép người nhà họ Đậu, sự ân oán giữa hai nhà tương đối sâu sắc, lúc này Đậu Vân
Huy có thể tới đây, có thể nhìn ra được tấm chân tình mà hắn ta dành cho Quan
Cẩm Tú vẫn không thay đổi, với lại Đậu Phó Chủ tịch tỉnh vẫn chưa lấy vợ, bọn
họ đứng sau lưng cũng thầm chửi rủa hắn giả bộ làm người tốt mà thôi.

Sau khi dâng vòng hoa, lạy ba lạy, yên lặng lần lượt bắt tay năm anh em nhà họ
Quan an ủi:

– Mong mọi người nén bớt đau thương.

Đến Quan Cẩn Tú, lời nói đó lại không thể nói được ra, nắm chặt bàn tay từng
thuộc về mình, Đậu Vân Huy có vô vàn cảm xúc, ánh mắt chuyển từ người vợ nhìn
sang Quan Quan, trong nháy mắt ánh mắt trở nên đỏ rực, nắm chặt lấy tay vợ,
cười đau khổ nói:

– Em cũng thật nhẫn tâm quá, mười sáu năm không cho anh gặp con bé, chuyện
của ông cụ em cũng đừng lo lắng quá, anh tin rằng Trung ương Đảng sẽ có sự
đánh giá công bằng nhất cho ông cụ, những cống hiến năm đó của cụ tuyệt đối
không thể che dấu, không để cho cụ có một định luận công bằng nhất, Đảng và
quốc gia sẽ không chấp nhận, Chính phủ và cán bộ không chấp nhận, xã hội và
quần chúng nhân dân cũng sẽ không chấp nhận.

Vài lời nói có gang có thép này khiến cho đám người nhà họ đều nước mắt lưng
tròng, trong nhất thời âm thanh bi thương vang lên bốn phía.

Trong lòng Quan Cẩn Tú cũng khó kiềm chế nỗi xúc động, nhưng môi cũng chỉ giật
giật, cuối cùng vẫn chưa nói ra lời gì, chỉ nước mắt lưng tròng.

Đậu Vân Huy lại nắm chặt tay cô, mới nói với cô “Mong em bớt đau thương”, sau
đó liền nhanh chóng rời khỏi.

– Mẹ, ông ta là ai vậy? Sao con có cảm giác với ông ấy rất quen thuộc nhỉ?
Nhưng thực con chưa từng gặp qua ông ấy.

Quan Quan cuối cùng cũng mở miệng nói

Quan Cẩn Tú một tay ôm lấy cô con gái, khóc lớn, một Quan Giám đốc Sở mạnh mẽ,
cứng rắn lần đầu tiên thể hiện ra những nỗi đau buồn như vậy, Quan Quan cũng
có thể nghe ra người đàn ông vừa rồi đã nói những lời an ủi mẹ mình, an ủi
những người trong gia đình, ông ta rốt cuộc là ai?

– Dì, người nói cho con biết, ông ta là ai vậy? Nói cho con biết đi, được
không?

Quan Quan có cảm giác mơ hồ, người đó với mình…..

Quan Cẩn Du cười đau khổ, hướng ánh mắt nhìn về phía chị:

– Dì không biết à, con hỏi mẹ con đi.

Quan Cẩn Tú lúc này ngừng khóc, hít sâu một hơi:

– Ông ta là ba của con.

Quan Quan như sét đánh ngang tai, lập tức thét lớn, xoay người chạy đi.

Cực Phẩm Thái Tử Gia

Tác Giả: Phù Trầm

Quyển 1: Năm 17 tuổi