Nhóm dịch: Quan Trường
Nguồn: Mê Truyện
La Sắc Sắc mới mở miệng một cái đã xóa bỏ hoàn toàn sự xấu hổ nho nhỏ giữa
Đường Sinh và cô gái đánh đàn tranh. Suy nghĩ của cô thực sự rất linh hoạt.
Mọi người đều đứng lên suy nghĩ, những lời vừa rồi của Đường Sinh rất nhã
nhặn, không cười toe toét như ngày thường mà rất thâm trầm điềm đạm, chắc chắn
là người từng trải, dường như khiến mọi người cũng nổi hứng thưởng thức nghệ
thuật một cách rất lịch sự tao nhã. Mỗi tiếng nói, mỗi cử chỉ của cô gái đánh
đàn tranh cũng tràn đầy vẻ tiểu thư, khiến người khác không thể xem thường.
Trong dân gian đều có những nghệ nhân ở ẩn, cũng không thể xem thường những
người đó, nhưng cũng chưa từng nghĩ rằng Đường Sinh cũng có kiến thức về thư
pháp, có thể nói đâu ra đấy. Không phải hắn thông thạo mọi thứ cầm kỳ thi họa
đấy chứ? Sự thật chuyện không phải như vậy, nhưng Đường Sinh có kinh nghiệm
đối nhân xử thế phong phú và trí tuệ hơn người. Cái gì hắn cũng hiểu, giỏi thì
chưa chắc, nhưng cũng có thể tiếp cận cô gái đánh đàn tranh mới hai mươi mốt
tuổi này.
‘Nhân tỷ Hoàng Hoa sấu’, câu thơ này là của nhà thơ nổi tiếng nghìn đời Dị An
nữ sĩ Lý Thanh Chiếu (1) trong bài ‘Túy Hoa Âm’, ghi lại nỗi thương nhớ sâu
sắc của bà với chồng là Triệu Minh Thành.
Đông ly bả tửu hoàng hôn hậu, hữu ám hương doanh tụ.
Mạc đạo bất tiêu hồn,
liêm quyển tây phong,
nhân tỷ hoàng hoa sấu.
Tạm dịch:
Bờ đông nâng chén hoàng hôn
Hương thầm man mác khẽ luồn ống tay
Lẽ nào hồn chẳng ngất ngây
Rèm tây gió lộng người gầy hơn hoa*”.
(Bản dịch của Vi Nhất Tiếu )
Nếu muốn đối được câu này, thì thật sự phải khiến người ta suy nghĩ rất vất
vả. Đây là câu danh ngôn nổi tiếng của nhà thơ Lý Dịch An, ai dám đối?
Các vị không dám không phải là một số người khác cũng không dám, một số người
khác là chỉ ai vậy? Đương nhiên là kẻ không biết trời cao đất rộng La Tiểu Hổ.
– Chị à, đối thơ đúng là sở trường của em, em xin đối một câu chắc chắn là
đúng. ‘Nhân tỷ hoàng hoa sấu’, đối lại là: ‘Đản bỉ hồng tảo tiểu’. (Trứng so
với táo đỏ nhỏ)
Toàn bộ căn phòng rộ lên tiếng cười. Hay, đúng là một vế đối hay. Dị An nữ sĩ
dưới suối vàng có biết chắc cũng sẽ tức giận mà đội mồ sống lại!
Trần Liêm và Lục Sâm còn đang mân mê chén trà suy nghĩ, chợt nghe thấy câu thơ
‘kinh dị’ của Tiểu Hổ, cả hai suýt chút nữa phì nước trà vào nhau. Các cô gái
đều cười như điên, La Sắc Sắc bám vào vai em trai, lưng cũng không thể đứng
thẳng, có phải em trai tôi rất giỏi hay không?
Tự nhiên có tiếng cười trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên. Cô gái đánh đán
tranh từ từ nhìn quanh rồi cũng cất tiếng cười. Con người tao nhã như vậy lần
đầu tiên thấy cảnh này, thật đúng là được mở rộng tầm mắt.
Đường Sinh dở khóc dở cười.. Cái tên nhóc này, ngay cả chút ý tứ nghệ thuật
trong vế đối cũng không có. Cậu là trâu hả?
La Tiểu Hổ không hề cảm thấy buồn cười chút nào, cau mày, trừng mắt lại nói:
– Này, có gì đáng cười chứ? Tôi nói sai gì à? ‘Nhân’ đối với ‘Đản’, ‘hoàng
hoa’ đối với ‘hồng tảo’, ‘sấu’ đối với ‘tiểu’, mọi thứ đều có còn gì nữa? Anh
à, anh thấy có đúng không?
Câu này càng khiến mọi người cười dữ dội hơn nữa, các cô gái ôm bụng. Cao Ngọc
Mỹ nước mắt giàn dụa:
– Mẹ ơi, không được rồi, cứu con với!
Khi mọi người đang vui vẻ, cánh cửa của quán trà bị kéo mạnh ra, ba người đàn
ông mặc áo đen bước vào.
– Cô ở đây sao? Đi với chúng tôi một lát. Lão Đại của chúng tôi sẽ đến đây,
mau mau tới đánh đàn, đừng đứng đó làm trò cười cho mọi người nữa!
Đang trong khung cảnh êm đềm như vậy, lại bị mấy tên côn đồ bước vào phá hoại,
lúc ấy mặt Đường Sinh liền trầm xuống, nhìn Đoan Mộc Chân, hơi giương cằm lên:
– Anh Chân, đá bọn chúng ra ngoài đi, nửa đêm rồi, mắt đã thấy buồn ngủ, lại
còn gặp mấy tên côn đồ này!
Không để ba tên kia kịp phản ứng, Đoan Mộc Chân đã tới sát cửa:
– Cút ngay cho tao!
Tay y chỉ khẽ đụng đã khiến cho một tên bị đẩy ngã về phía sau. Y tự tay ném
hai tên còn lại ra ngoài, quát to một tiếng, cả ba tên đều ngã lăn, mặt mày
xám ngoét.
– Chúng mày, chúng mày cứ chờ đó! Mau đi gọi lão Đại đến đây, có kẻ không
muốn sống nữa, gọi các anh em đến giết bọn chúng đi!
Cô gái đánh đàn tranh mặt mày biến sắc, cô thấy mấy tên đó thảm hại bỏ đi, vội
nói với Đường Sinh:
– Cậu này, hay là mọi người ra ngoài bằng cửa sau đi, những người này là côn
đồ ở địa phương. Mọi người không thể chọc vào bọn chúng được đâu, bọn chúng
còn có cả dao nữa. Cửa sau ở bên này, để tôi dẫn đường…
Cô nói chưa hết câu, La Tiểu Hổ liền ‘hừ’ một tiếng:
– Cô gái, cô đừng sợ, anh tôi chuyên trừng trị các loại côn đồ. Sau khi trừng
trị bọn chúng sẽ không dám tái phạm nữa, nói không chừng sau này còn không dám
nhận mình là côn đồ nữa ý chứ! Hừm, để tôi đi trước cho, hôm nay tôi cảm thấy
tay chân rất ngứa ngáy!
Tên nhóc này nói những câu thô bỉ như bọn côn đồ vậy để dọa cô gái đánh đàn
tranh. Cô nghĩ: “Xem ra đám người này cũng không phải người tốt gì, nhưng đây
chỉ là một quán trà nhỏ dùng để buôn bán, không thể chuyển đi được. Bọn họ
đánh người xong xuôi đứng dậy phủi đít đi rồi, cuối cùng cũng chỉ gây phiền
phức cho mình mà thôi”.
– Cậu nói là nói như vậy, nhưng có vài người rất rắc rối. Thêm một chuyện
không bằng bớt một chuyện, bọn họ không dễ chọc đâu. Nhà tôi chỉ là một quán
trà nhỏ, xin đừng mang rắc rối đến cho chúng tôi!
– Hả, cô nói quán trà này là do nhà cô mở ư? Cô là cô chủ nhỏ?
Đường Sinh không nghĩ rằng đây chính là nhà của nữ nghệ nhân đánh đàn tranh.
Cô gái khẽ gật đầu:
– Chúng tôi lấy việc buôn bán vài tách trà để làm con đường sống. Vài khúc
nhạc đàn tranh chỉ để tạo ra cho khách hàng khung cảnh tao nhã, hy vọng khách
hàng sẽ quay lại, chuyện buôn bán không thay đổi. Nếu đụng vào bọn người này,
chưa nói đến chuyện bọn chúng sẽ đập phá quán, sợ rằng sau này sẽ còn thu thêm
phí bảo kê!
Đây là thói đời gì vậy? Phí bảo kê cũng phải nộp? Đây chính là cuộc sống của
dân chúng ư? Sau khi nghe xong, Đường Sinh liền ngồi xuống.
– Họa là do tôi mang đến cho cô, có chuyện gì tôi sẽ gánh cho cô, cô cũng
đừng sợ hãi. Cho dù chỉ là chuyện nhỏ cũng phải nói lên sự bất bình của mình.
Nếu không có chúng tôi thì đám người này còn hoành hành đến mức nào nữa?
Nói đến đây hắn quay sang Đoan Mộc Chân đang đứng đối diện nói:
– Anh Chân, anh đi xử lý toàn bộ bọn chúng đi, nhớ giữ mồm nhé. Tôi ở đây báo
cảnh sát, pháp chế xã hội thôi, nhất định phải biết cách lợi dụng pháp luật để
bảo vệ quyền lợi cho bản thân!
Đoan Mộc Chân gât đầu rồi đi ra ngoài, cô gái đánh đàn tranh cũng nhận ra Đoan
Mộc Chân thực sự không tầm thường. Con người sắt đá lạnh lùng, giống như một
cây thương sắc bén, ánh mắt sắc sảo khiến người ta phải rùng mình. Khi cô còn
đang do dự không biết làm thế nào, Đường Sinh liền rút điện thoại báo cảnh
sát.
Từ bên ngoài truyền vào những tiếng ồn ào, Đoan Mộc Chân đã ra ngoài trước,
Trần Liêm liền đứng dậy.
– Đường Sinh, để tôi ra xem, Đoan Mộc Chân dù giỏi võ cũng không đánh nổi bốn
người, e có điều gì sơ suất, thêm người thì càng có thêm khả năng thắng.
– Không cần, không cần, nếu công tử quân đội Trần Liêm và một đám côn đồ đánh
nhau, tin này truyền ra ngoài sẽ thành trò cười cho người dân Phượng Thành
mất. Anh cứ ngồi đó đi, Đoan Mộc Chân thực sự là người có thể địch được trăm
người giỏi khác. Bọn họ có đến hai ba trăm người cũng chỉ là mấy cái bánh bao
nhân thịt mà thôi, có đến mà không có về!
Quả nhiên không đến vài phút, bên ngoài đã trở nên yên tĩnh, có tiếng bước
chân truyền đến, Đoan Mộc Chân đẩy cửa bước vào, không mất một sợi tóc, lạnh
lùng giống như một pho tượng điêu khắc vậy.
– Người anh em Đường Sinh, đã xử lý toàn bộ. Tổng cộng có hai mươi ba tên, ba
giờ sau huyệt đạo sẽ tự giải, tạm thời bọn chúng không thể cử động được.
Đường Sinh gật đầu, Lục Sâm và Viên Na không nói nên lời. Người này chính là
ân nhân cứu mình ngày đó, không ngờ lại có bản lĩnh cao cường như vậy.
Cô gái đánh đàn tranh lại càng hoảng sợ, chưa nói đến Đoan Mộc Chân thực sự
rất lợi hại, chỉ cần nghe nhắc tới công tử quân đội Trần Liêm, cô liền giật
mình.
Cái gì? Công tử quân đội Trần Liêm trong truyền thuyết chính là người thanh
niên đẹp trai nho nhã này ư? Phong lưu hào phóng như vậy sao? Thật vậy ư?
Lại nhìn cậu thiếu niên đã hợp tấu đàn tranh và đàn nhị bài ‘Tình là gì’ cùng
với mình, dáng vẻ ung dung tự tại, giống như không có chuyện gì xảy ra vậy.
Xe cảnh sát hú còi ầm ỹ vừa đến nơi, cũng đã bị sự việc xảy ra tại quán trà
‘Phượng Hoàng’ làm sợ hãi. Hai mươi ba người nằm úp sấp dưới mắt đất, không hề
động đậy, đây là chuyện gì vậy? Họ cẩn thận kiểm tra sự việc, đám người nằm đó
tất cả đều là bọn côn đồ ở phố Phượng Hoàng, kể cả lão Đại của bọn chúng cũng
đang úp sấp một chỗ, còn nằm đè lên một người phụ nữ. Nếu bọn chúng không đến
quán trà gây chuyện thì vẫn có thể ở bên ngoài hưởng thụ ánh sáng, như vậy,
tất cả bọn chúng đều bị bắt giam.
Vừa hỏi mấy người trong quán trà, họ nói có một người thanh niên đã đánh ngã
bọn chúng, đám cảnh sát liền bước vào phòng trà, tìm đến một đám người không
ít đang ngồi, trò chuyện vui vẻ. Đội trưởng cảnh sát nhận ra trong số đó có
công tử quân đội Trần Liêm, ông ta không khỏi nhếch mép. Khó trách được, có vị
công tử này ở đây, xử lý một đám du côn cặn bã không phải dễ như trở bàn tay
sao? Không có quyền dẫn người của quân đội về hợp tác điều tra, Đội trưởng
cảnh sát liền hướng về phía Trần Liêm nói:
– Có Trần công tử ở quán trà này khiến bọn xấu xa phải sợ hãi, tôi thay mặt
toàn bộ người dân ở phố Phượng Hoàng cảm ơn Trần công tử!
– Ông cảnh sát quá khách khí rồi, một đám du côn nhỏ đến đây làm loạn đòi thu
phí bảo kê, không ngờ lại gặp phải tôi. Bọn đui mù!
Viên cảnh sát vội hỏi:
– Chúng tôi bắt về nhất định sẽ điều tra rõ, chỉ là bọn chúng đều không nhúc
nhích nổi, giống như bị trúng tà vậy…
– Ồ, không có vấn đề gì đâu, là do người của tôi đã điểm huyệt, ba bốn giờ
sau sẽ không sao, bây giờ có thể đưa đi.
– Dạ? Điểm huyệt? Thôi không quấy rầy nhã hứng của công tử nữa!
Viên cảnh sát cứ như vậy mà đi, không đi sao được chứ? Muốn mời người ta đi để
anh lấy khẩu cung đã không được rồi, cơ quan chấp pháp địa phương còn không
thể đưa một quân nhân đang trong thời hạn nghĩa vụ quân sự đi, huống chi đây
là công tử quân đội Trần Liêm. Quay về báo cáo sự việc lên cấp trên, chắc chắn
sẽ không có chuyện gì, ngược lại còn phải khích lệ công tử Trần đã giúp đỡ
cảnh sát thanh trừ bọn cặn bã làm nhiễu loạn xã hội.
Khi nhóm người của Đường Sinh rời khỏi quán trà, cô chủ nhỏ đánh đàn tranh
tiễn ra đến tận cửa, mãi cho đến lúc chia tay vẫn không dám nói với Đường Sinh
một câu. Cô mơ hồ có cảm giác cậu thiếu niên này có gia thế rất cao. Chỉ có
điều sau khi Đường Sinh lên xe, cô lại liếc nhìn một cái rồi vội quay đi mà
cảm thấy buồn bã.
Ngày hôm sau, Sở Đại Cương cuối cùng cũng mang đến biên bản kết quả kiểm tra,
nói rằng sau khi kiểm tra một cách khắt khe, kết quả là…
Là gì đây? Gã chưa nói đã xấu hổ cười, sau đó nói linh tinh về chuyện tập đoàn
Giang Xỉ có bao nhiêu tiếng xấu, khiến rất nhiều người ở Phượng Thành oán
trách. Gã kể lại rõ ràng, năm đó Giang Xỉ thay đổi thiếu chút nữa làm hại gã.
Tưởng rằng nhà máy cơ khí ô tô Phượng Thành sẽ không thể tiếp tục kinh doanh,
ký ức vẫn còn rất mới, vậy sao dám tin mấy người?
La Sắc Sắc và Hồ Quốc Cường cũng không tiếp đãi gã nhiều, chỉ nói chuyển kế
hoạch cho nhà máy cơ khí ô tô Phượng Thành. Không thể vì một câu nói của Sở
Đại Cương mà bỏ đi suy nghĩ hợp tác với nhà máy cơ khí ô tô Phượng Thành. Họ
cho rằng ở Phượng Thành còn có nhiều thế lực mạnh hơn, còn rất nhiều con đường
khác để đi.
Mới chớp mắt mà đã ở Phượng Thành hơn mười ngày, cũng làm không ít chuyện. Hai
ngày này Đường Sinh lại gặp rắc rối vì chuyện lập chi nhánh công ty mới ở
Phượng Thành. Ở bên này không có người cai quản mọi việc, nhất thời cũng không
tìm được người phù hợp, để La Sắc Sắc làm cũng không được. Các hạng mục công
trình giao cho cô còn rất nhiều, sao có thể đến cai quản chi nhánh công ty ở
Phượng Thành, còn để cô lại chỗ này, lại nảy sinh nghi ngờ bị lạnh nhạt, cô
vui mới là lạ.
Còn Cao Ngọc Mỹ, Lâm Phỉ sẽ không thể dùng được, công ty Cao Lâm của các cô và
Cẩn Sinh chỉ đang hợp tác, đang trong thời gian bàn tính chuyện hợp nhất với
Cẩn Sinh, vẫn chưa tạo thành thỏa thuận chính thức. Cao Ngọc Mỹ cũng không thể
cai quản công việc, cô lại có tác phong như vậy, sao được chứ?
– Ở ngay giữa Phượng Thành mà không tìm thấy người tài ư? Tôi ngã ngửa cũng
không tin. Chị Sắc Sắc, làm một cái thông báo thể lệ tuyển dụng đi!
La Sắc Sắc và Lâm Phỉ hai người biên tập tờ thông báo thể lệ tuyển dụng. Đường
Sinh đang suy nghĩ có nên gặp lại Lục Như Hành hay không? Mới có hai ba ngày,
Lục Như Hành tất nhiên cũng quan tâm đến một số chuyện, nói có thể lôi kéo các
nhà đầu tư bên ngoài, đây đúng là chuyện tốt đối với tình hình kinh tế thành
phố Phượng Thành.
Nhưng Đại Bí thư Lục gần đây vừa nhận chức người đứng đầu, có rất nhiều vấn đề
cần giải quyết. Giới quan chức chính trị là tập đoàn lớn, có rất nhiều người,
ông ta phải suy nghĩ rất nhiều. Bản thân ông ta còn không có khả năng dành ra
chút thời gian để suy nghĩ đến chuyện Cẩn Sinh đầu tư ở Phượng Thành, không
còn cách nào khác, ông ta chỉ có thể giao việc này cho Viên Bỉnh Tường, chính
là cha của Viên Na. Viên Bỉnh Tường là Phó Chủ tịch thành phố, lần này có hy
vọng sẽ được nâng chức lên Ủy viên thường vụ.
Còn Lục Sâm và Viên Na ở trung học đã nảy sinh tình cảm chân thực, song cha mẹ
hai bên cũng hướng dẫn rất đúng đắn, nhưng cũng không thể chỉ cho bọn họ gặp
gỡ nhau. Nếu có chuyện gì thì cũng chỉ nắm tay, mà không tiến xa hơn. Nếu tiến
xa hơn rất có khả năng gây ra hậu quả, vả lại cả hai mới chỉ có mười tám tuổi
thôi.
Viên Bỉnh Tường năm nay cũng bốn bốn, bốn lăm tuổi, kém Lục Như Hành một hai
tuổi, bọn họ đều là cán bộ lãnh đạo trẻ tuổi ở thành phố.
Nghe nói Phó Chủ tịch thành phố Viên mới gia nhập bộ máy thành phố khoảng hai
ba năm, kinh nghiệm và lý lịch chính là điểm yếu. Ưu thế duy nhất so với các
Phó Chủ tịch thành phố khác chính là tuổi trẻ. Có thể nói Lục Như Hành đã nhìn
trúng một cán bộ thiết thực, có tinh thần mạnh dạn đi đầu, có tinh thần dám
làm.
Viên Bỉnh Tường cũng đã nghe con gái Viên Na nhắc đến Đường Sinh, ông cảm thấy
rất đáng suy nghĩ. Sắp tới Phượng Thành có những thay đổi bất ngờ, Lục Như
Hành ngồi vào ghế người đứng đầu, tin tức ở tỉnh đưa xuống, Tất Vân Hiên phải
vào trường Đảng trung ương, sau liên tiếp những sự kiện này có điều gì bí mật?
Không thể nào biết được, tuy nhiên có thể khẳng định một chút, Bí thư Lục có
quý nhân giúp đỡ, tiền đồ rộng mở.
Khiến người theo sát Lục Như Hành như Viên Bỉnh Tưởng cảm thấy cũng thoải mái.
Hôm trước Bí thư Lục còn tâm sự, nói sẽ đề đạt với Tỉnh ủy, để mình gia nhập
bộ máy Ủy viên thường vụ. Còn nói chuyện Tập đoàn Cẩn Sinh muốn đầu tư ở
Phượng Thành, mình phải tự tay đến xem, phải rất quan tâm xem xét.
Tối hôm đó, Viên Bỉnh Tường bảo con gái Viên Na đi mời cậu thiếu niên họ Đường
kia và Chủ tịch La. Viên Na buộc lòng phải nói với Lục Sâm về chuyện này, Lục
Sâm vỗ ngực cam đoan, chắc chắn là không có vấn đề gì cả. Hắn ta hiện giờ là
bạn của Đường Sinh, đã cùng trải qua biến cố sinh tử, Lục Sâm nhớ lại chuyện
xưa nặng nề, không phải tất cả đều có thể bỏ qua nhanh chóng. Hiện giờ chính
hắn ta mới là công tử số một ở Phượng Thành, chí có điều cá tính của hắn ta
không đường hoàng mà thôi.
Đường Sinh và La Sắc Sắc đúng hẹn tới, là một gian phòng nằm trong góc khuất
của khách sạn. Hôm trước nghe Lục Sâm nói cha hắn ta giao toàn bộ chuyện Tập
đoàn Cẩn Sinh đầu tư ở Phượng Thành cho chú Viên xử lý, Đường Sinh liền hiểu
ngay, hiện giờ đại Bí thư Lục rất bận rộn.
Khi bọn họ vừa bước vào thì gặp Sở Đại Cương. Tên họ Sở này rất giang hồ, mặc
dù đang làm chuyện biến tốc không thể giúp bọn Đường Sinh được cái gì, nhưng
khi ở trong phòng đã chạy đến mời rượu Đường Sinh và La Sắc Sắc, đến nơi không
ngờ thấy Phó Chủ tịch thành phố Viên đang ngồi, không khỏi sợ hãi. Sau khi rời
khỏi đó, Sở Đại Cương còn có suy nghĩ mới, Cẩn Sinh ở Giang Lăng thật có năng
lực, không ngờ có thể mời cả Phó Chủ tịch thành phố Viên ăn cơm?
Sở Đại Cương nghĩ thế nào Đường Sinh cũng không quan tâm, tóm lại dự tính hợp
tác ban đầu với nhà máy cơ khí ô tô Phượng Thành sẽ không thay đổi. Không có
Sở Đại Cương thì trái đất vẫn quay!
Hai ba ngày kế tiếp, Phó Chủ tịch thành phố Viên Bỉnh Tường đi thị sát thị
trấn Tùng Sơn. Viên Bỉnh Tường và Đường Sinh, La Sắc Sắc cùng trao đổi quan
điểm. Ông ta rất khâm phục cậu thiếu niên họ Đường, mỗi quan điểm của Đường
Sinh, ông ta đều vô cùng đồng ý. Trong quá trình thị sát, Phó Chủ tịch thành
phố Viên có buổi phát biểu quan trọng ở thị trấn Tùng Sơn.
Ngày thứ năm 23 tháng 12, Đường Sinh quyết định quay về Giang Lăng, kết thúc
chuyến đi lần này ở Phượng Thành. Trên đường cao tốc Phượng Giang có một đám
người đến tiễn hắn, Viên Bỉnh Tường không đến vì Bí thư Lục đã tới rồi. Thực
tế là Lục Như Hành cùng vợ Hứa Đông Mai đến, còn có Tư lệnh phân khu quân đội
Trần Hướng Liêm, vợ Hứa Tú Chi, con trai Trần Liêm, vinh dự đến mức như vậy,
trong mắt Viên Bỉnh Tường càng cảm thấy sức nặng của cậu thiếu niên họ Đường.
– Bác Lục và bác Trần đều bận trăm công nghìn việc, là rường cột của đất
nước, đến tiễn cháu làm gì? Muốn làm hư đứa cháu nhỏ này phải không?
Tất cả mọi người đều mỉm cười, bọn La Sắc Sắc, Cao Ngọc Mỹ, Lâm Phỉ, La Tiểu
Hổ, Đoan Mộc Chân và Hồ Quốc Cường đều cảm thấy vinh dự.
– Đường Sinh à, chúc cháu đi đường thuận buồm xuôi gió, nói với cha cháu một
câu hộ bác, tết năm nay bác sẽ đến nhà cháu uống rượu!
(1): Lý Thanh Chiếu (1084-khoảng 1151), hiệu là Dị An cư sĩ, người Tế Nam (Sơn
Đông). Phụ thân là Lý Cách Phi, một học giả kiêm nhà văn, mẹ bà xuất thân
trong một gia đình quan liêu, cũng có tài năng văn học. Lý Thanh Chiếu là
người đa tài đa nghệ: làm thơ, điền từ, vẽ tranh, víết chữ…nhưng thành tựu nổi
bật của bà là ở lĩnh vực từ. Năm 18 tuổi, lấy chồng là Thái học sinh Triệu
Minh Thành, sống một cuộc sống hạnh phúc hài hòa. Thế nhưng những biến động
của thời cuộc đã phá tan cuôc sống nhàn tản tĩnh lặng của Lý Thanh Chiếu. Sau
khi Biện Kinh thất thủ (Biện Kinh là kinh đô triều Bắc Tống, bị bộ tộc Nữ
Chân- tức nước Kim xâm lược), triều đình Nam Tống dời đô về Nam Kinh (nay là
Hà Nam). Triệu Minh Thành được bổ nhiệm làm tri phủ Giang Ninh, năm sau thì
mất, từ đó, tình cảnh bà trở nên khốn đốn, lưu vong khắp nơi theo bước đường
tấn công của quân Kim, có lúc còn bị vu cáo là “ ban Kim (thông đồng với
giặc). Cuộc sống khó khăn, của cải thất lạc, mất mát, những biến cố thời cuộc
đó đã biến tâm trạng vui tươi trong sáng của Lý Thanh Chiếu trở nên đau buồn,
u uất.
Cực Phẩm Thái Tử Gia
Tác Giả: Phù Trầm
Quyển 1: Năm 17 tuổi