Công Tử Điên Khùng – Chương 507: Phía sau trận pháp – Botruyen

Công Tử Điên Khùng - Chương 507: Phía sau trận pháp

Lâm Vân ngồi trên pháp bảo hình bánh xe, phi hành liên tục ba tháng, nhưng
không tìm thấy bất kỳ một dấu vết nào. Đang lúc Lâm Vân buông tha cho phương
hướng này, đổi sang phương hướng khác, thì lại cảm thấy một khí tức ba động
quen thuộc. Dù khí tức rất yếu, nhưng Lâm Vân vẫn khẳng định.

Đây là khí tức gì vậy nhỉ? Lâm Vân nghĩ nửa ngày vẫn không nghĩ ra. Xung quanh
đây chỉ là không gian trống trải mà thôi, không hề có một hành tinh nào cả, vì
sao hắn lại cảm nhận được khí tức đó?

Bỗng nhiên thần sắc Lâm Vân ngưng tụ lại. Khí tức kia trở nên thoắt ẩn thoắt
hiện. Nếu không phải Lâm Vân đã từng lĩnh ngộ ra một tia đạo niệm, thì hắn đã
không cảm giác được khí tức kia rồi.

Đó là cái cung điện lớn mà truyền tống trận ở núi Cửu Hoa đưa hắn tới. Cái
cung điện đó tỏa ra khí tức này. Lúc trước trong cung điện có ba truyền tống
trận. Một cái đi thông tới Địa Cầu, một cái tới Úy Tinh, còn một cái thì tới
Hạt Nguyên Tinh. Nếu không phải phải lúc trước Lam Tranh nói rằng bà ta đã hủy
truyền tống trận ở Úy Tinh, và truyền tống trận đi tới Địa Cầu đã không thể sử
dụng, thì Lâm Vân đã theo truyền tống trận trở về rồi.

Lâm Vân đương nhiên biết vì sao truyền tống trận tới Địa Cầu lại không thể sử
dụng được. Đó là vì hắn đã phá hủy một phần của truyền tống trận ở núi Cửu
Hoa.

Không ngờ đi tới đây lại cảm ứng được khí tức của cung điện kia. Thậm chí hắn
có thể cảm giác được khí tức của trận pháp xung quanh cung điện.

Lẽ nào cung điện kia lại ở gần đây? Thật là quá may mắn. Nếu quả thật là ở gần
đây, chứng tỏ hắn chưa tới một không gian khác.Tuy nhiên, điều này cũng không
thể coi như may mắn. Ở gần đây mà hắn không nhìn thấy, chứng tỏ cung điện kia
được bố trí bởi một trận pháp ẩn dấu cực kỳ khủng bố. Cho dù tìm được trận
pháp đó, hắn cũng chưa chắc đi vào được cung điện.

Mà cho dù có vào được cung điện, hắn cũng làm sao trở về Địa Cầu được? Bởi vì
truyền tống trận ở đó đã bị hỏng. Tuy nhiên, bất kể như thế nào, nơi đó vẫn là
nơi Lâm Vân quen thuộc, cho nên phải đi thử xem. Dù sao mà nói, hắn có đi tiếp
cũng chẳng đi tới đâu

Hiện tại quan trọng nhất là phá được trận pháp ẩn dấu, khiến cho cung điện kia
lộ ra hình.

Lâm Vân bắt đầu không ngừng phóng Phệ Hồn Thương tiến hành công kích. Nhưng
hắn đã công kích một tháng, không chỉ nói trận pháp ẩn dấu kia không bị phá,
cho dù cái bóng cũng không thấy.

Tuy nhiên, một tháng này không phải là hoàn toàn vô dụng. Ít nhất Lâm Vân đã
cảm giác được phương hướng của cung điện. Dù như ẩn như không, nhưng Lâm Vân
đã xác định được vị trí cụ thể.

Lâm Vân thu Phệ Hồn Thương lại. Hắn biết thương pháp của hắn cho dù có lợi hại
hơn đi chăng nữa, tấn công cũng chỉ là vô dụng. Cho nên hắn muốn sử dụng Sơn
Hà Đồ để đi vào. Sơn Hà Đồ có vẻ như có tác dụng xuyên qua trận pháp. Lúc
trước Lâm Vân đã từng hai lần sử dụng Sơn Hà Đồ để đi qua các trận pháp.

Nghĩ tới đây, Lâm Vân lập tức chui vào tấm bản đồ. Sơn Hà Đồ liền biến thành
một tia sáng, tốc độ dù chậm hơn Tinh Hà Trùy rất nhiều, thậm chí còn không
bằng Phệ Hồn Thương. Nhưng đối với Lâm Vân thế là đủ rồi, hắn chỉ muốn phá
trận mà thôi.

Chính xác mà nói, không phải phá trận pháp, mà là xuyên qua trận pháp. Một
ngày sau, Lâm Vân mới biết vì sao hắn không phá được trận pháp ẩn dấu. Ngay cả
Sơn Hà Đồ, dùng cả một ngày vẫn không thể xuyên qua trận pháp. Đủ biết trận
pháp này khủng bố như thế nào.

Nếu không phải Lâm Vân cảm thấy khí tức của cung điện càng ngày càng đậm, thì
nói không chừng hắn đã cho rằng mình bị lạc phương hướng rồi.

Rắc một tiếng, cảm giác trói buộc Sơn Hà Đồ đã hoàn toàn biến mất. Một hành
tinh cực lớn xuất hiện trước mặt Lâm Vân. Lâm Vân trợn mắt há mồm nhìn hành
tinh này. Cho dù hắn có suy đoán hàng nghìn khả năng, hắn cũng không ngờ trận
pháp này ẩn dấu cả một hành tinh.

Ở bên ngoài hành tinh là một màng trong suốt, Lâm Vân nhìn là biết đây chính
là trận pháp phòng ngự. Những trận pháp hộ sơn mà Lâm Vân đã từng phá trước
kia, so với trận pháp này, quả thực như một tờ giấy mỏng. Lâm Vân biết rằng
thực lực của mình không thể phá được trận pháp này.

Nhưng không sao, hắn đã có Hỗn Độn Sơn Hà Đồ. Lâm Vân không chút do dự tiến
vào Sơn Hà Đồ, muốn lợi dụng Sơn Hà Đồ để đi vào hành tinh kia. Nhưng điều
khiến Lâm Vân chán nản, đó là Sơn Hà Đồ cũng không thể đi qua đại trận hộ
tinh.

Lâm Vân thử nghiệm nhiều lần, đều bị đại trận phòng ngự ngăn cản. Đại trận này
do ai bố trì mà lợi hại như vậy? hắn đã dùng mọi cách mà không đi qua được.
Thực sự là kinh khủng.

Lâm Vân khẳng định cung điện có đặt truyền tống trận đang ở trên hành tinh
này. Nhưng không biết hành tinh này có người hay không.

Cả một tháng trời, Lâm Vân vẫn không tìm ra được sơ hở của đại trận. Thậm chí
hắn đã bay xung quanh hành tinh này vô số vòng. Khi hắn đang định buông tha,
thì hắn phát hiện thấy một nơi bất đồng. Ở một nơi phía Tây có một tấm bia đá
màu đen. Nếu không chú ý thì sẽ không nhìn thấy.

Lâm Vân cầm tấm bia đá kia lên, một khí tức Viễn Cổ truyền tới. Khí tức này
giống với khí tức trên cái mai rùa mà hắn lấy được từ Lý Cầu Đạo. Chứng tỏ hai
vật này có liên quan tới nhau.

– Rõ ràng có thể luyện hóa?

Lâm Vân ngắm nhìn tấm bia đá, thì phát hiện tấm bia đá này có thể luyện hóa.

Đã có khả năng luyện hóa, thì Lâm Vân không chút do dự luyện hóa nó. Cũng may
mà tấm bia đá này không bố trí cấm chế hay gì đó. Lâm Vân chỉ mất ba ngày là
luyện hóa hoàn toàn tấm bia đá.

Vừa luyện hóa xong tấm bia đá, một loạt thông tin truyền vào trong não của Lâm
Vân.

Tấm bia đá này chính là chủ trận của đại trận hộ tinh. Một khi luyện hóa xong,
thì toàn bộ đại trận hộ tinh sẽ bày ra trong đầu của người luyện hóa.

Các nguyên lý bố trí để đại trận phòng ngự và tấn công rât rõ ràng. Có thể
nói, có tấm bia đá này trong tay, Lâm Vân muốn đại trận ngăn cản người khác
tiến vào quả thật dễ như trở bàn tay.

Không ngờ lại có chuyện tốt như vậy, Lâm Vân âm thầm mừng rỡ. Nhưng hắn lại
cảm thấy không đúng. Ai lại ngốc như vậy nhỉ, rõ ràng khắc phương pháp khống
chế trận pháp lên một cái bia đá rồi đặt ngang nhiên ở đó. Người này không
phải bị lú lẫn chứ?

Chẳng lẽ có âm mưu gì trong đó. Trong lúc nhất thời, Lâm Vân không dám đi vào
đại trận. Cầm bia đá màu đen trong tay, Lâm Vân bắt đầu do dự.

Bỗng nhiên, tấm bia đá trong tay hắn bị vỡ vụn, rồi biến thành bột phấn. Một
cái thẻ ngọc xuất hiện trước mắt hắn. Lâm Vân sửng sốt, tranh thủ thời gian
dùng thần thức phóng tới.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.