Công Tử Điên Khùng – Chương 415: Tu sĩ Đại Thừa – Botruyen

Công Tử Điên Khùng - Chương 415: Tu sĩ Đại Thừa

– Xoạt xoạt..

Một lát sau, có thêm mấy người đi tới. Cao nhất là cao thủ Luyện Hư, thấp nhất
cũng là Hóa Thần điên phong.

– Ngụy Tông Chủ.

– Ngụy tiền bối.

Các tu sĩ vừa đến đều cung kính chào hỏi Ngụy Hữu Nha. Y chỉ hơi gật đầu rồi
nói:

– Tên tu sĩ kia chắc không phải là người Úy Tinh, còn là một tên tán tu. Hắn
có một công pháp ẩn nấp cực kỳ hiếm có. Ngay cả ta cũng không thể phát hiện ra
hắn đang ở đâu.

– Tuy nhiên, ta đoán chừng tên kia đang ở trong phạm vi một trăm dặm quanh
đây, tuyệt đối không xa hơn. Mặc cho như thế nào, không thể để cho bảo vật như
Tinh Hà Trùy bị một tu sĩ ở thế giới khác cướp đi. Cho nên các ngươi thay
phiên nhau canh gác ở nơi này. Nếu có tin tức thì lập tức thông báo cho ta.

Ngụy Hữu Nha nói xong, liền cẩn thận tìm tòi xung quanh, nhưng vẫn không có
bất kỳ dấu vết nào. Đành phải rời đi. Nhưng trước khi rời đi, y đã để lại một
tia thần thức.

– Vâng, thưa Ngụy Tông Chủ…

Mấy người này đều cung kích trả lời. Nếu Ngụy Tông Chủ đã muốn bắt người kia,
như vậy tuyệt đối không thể cho hắn thoát.

Có thể tưởng tượng, một khi bắt được hắn hoặc thông báo tung tích của hắn cho
Ngụy Tông Chủ, mình sẽ được rất nhiều chỗ tốt. Cho nên bọn họ đều rất hưng
phấn. Thậm chí có một số người đã chuẩn bị xây dựng động phủ, ý định ở đây lâu
dài.

Dù sao tên kia chỉ có tu vị Hóa Thần. Mà những người ở đây đều có tu vị không
thấp hơn hắn.

– Không ngờ chỉ là một tên tán tu Hóa Thần, ngay cả Ngụy Tông Chủ cũng không
bắt được. Tên kia thật khó chơi.

– Đúng vậy. Tuy nhiên, không phải Ngụy Tông Chủ vừa nói sao? Hắn có một pháp
thuật ẩn nấp rất lợi hại.

– Biết rồi. Nghe nói Thần Nguyên Môn và Thượng Kiếm Tông đã toàn diện khai
chiến, đều là vì Tinh Hà Trùy.

– Khai chiến thì sao chứ, Tinh Hà Trùy chả bị cướp đi rồi còn gì nữa. Mà cái
trùy đó có thực sự là tiên khí hay không?

Lâm Vân không dám phóng thần thức ra ngoài. Nhưng hắn đã nhìn thấy cả khu rừng
này được bảo vệ rất nhiêm ngặt. Chẳng những có rất nhiều động phủ được xây
dựng, thậm chí còn mở cả gian hàng buôn bán tạm thời nữa.

Nếu cứ như vậy, nơi này không phải trở thành một khu phường thị sao? Lâm Vân
dở khóc dở cười, nhưng cũng biết hiện tại không có cách nào chạy trốn. Đành
phải tránh ở trong Tinh Thần Châu để tu luyện.

Điều khiến Lâm Vân không ngờ, nơi này dần dần có tu sĩ tập trung tới. Cuối
cùng thực sự tạo thành một phường thị nho nhỏ.

Lâm Vân tránh ở ổ chim, thúc thủ vô sách. Đợi một tuần sau, hắn thấy người
không giảm bớt mà ngày càng nhiều. Xem ra phải ở đây lâu dài rồi.

Đã không ra được thì tập trung luyện hóa Thiên Diễm. Rồi sau đó luyện chế Phệ
Hồn Thương.

Lâm Vân nhìn Thiên Diễm ở một góc của Tinh Thần Châu, liền tạo một cái vòng
bảo hộ rồi không chút do dự đi vào Thiên Diễm. Đây không phải là lần đầu tiên
Lâm Vân tiếp xúc với Thiên Diễm. Dù lần đầu tiên suýt nữa bị ngọn lửa đốt
thành tro bụi. Nhưng về sau nhờ Thiên Diễm mà hắn giết được một tu sĩ Hóa
Thần.

Chậm rãi mở một khe hở ở vòng bảo hộ. Quả nhiên, vừa có khe hở, Thiên Diễm lập
tức tràn vào. Lâm Vân hừ lạnh một tiếng, giơ tay vung Tinh Hóa đối kháng.

Tinh Hỏa màu tím của Lâm Vân tuy cường hãn, nhưng vẫn còn kém hơn Thiên Diễm
một chút. Tuy nhiên Lâm Vân chỉ mở một khe hở nhỏ, hơn nữa Tinh Hỏa không
ngừng phóng ra. Dù bị Thiên Diễm đốt rất nhiều, nhưng vẫn có một bộ phận Thiên
Diễm được Lâm Vân luyện hóa.

Một khi luyện hóa được một phần, thì việc về sau đơn giản hơn hiều. Lâm Vân
dùng Thiên Diễm đã được luyện hóa ngăn cản Thiên Diễm chưa được luyện hóa. Quả
nhiên, dù cùng là Thiên Diễm, nhưng sau khi được Lâm Vân luyện hóa, năng lực
công kích của nó mạnh hơn chưa được luyện hóa rất nhiều.

Theo thời gian, Thiên Diễm trong Tinh Thần Châu không ngừng giảm bớt. Lâm Vân
cũng không ngừng nuốt đan dược để bổ sung tinh lực. Khe hở của vòng bảo hộ dần
dần được nới rộng. Tốc độ luyện hóa cũng ngày càng nhanh.

Một tháng sau, Lâm Vân cuối cùng đã luyện hóa nốt số Thiên Diễm còn lại trong
Tinh Thần Châu.

Thở phào một cái, khẽ vung tay, một ngọn hỏa diễm vô sắc xuất hiện ở ngón tay.

Đã luyện hóa xong Thiên Diễm, hiện tại Lâm Vân cần phải dung hợp Tinh Hỏa và
Thiên Diễm. Việc dung hợp cũng không khó khăn lắm.

Chỉ mất ba ngày, một ngọn hỏa diễm mơ hồ xuất hiện trong lòng bàn tay Lâm Vân.
Nhiệt độ của ngọn lửa màu tím nhạt này, còn cao cấp hơn Thiên Diễm một bậc.

Thật là một hỏa diễm cường hãn. Cho dù là Lâm Vân cũng không khỏi không bội
phục uy lực của Thiên Diễm và Tinh Hỏa khi kết hợp lại. Về sau gọi nó là Tinh
Diễm vậy.

Luyện hóa xong Tinh Diễm, Lâm Vân phỏng chừng đã qua nửa tháng. Mấy quả trứng
xung quanh cũng đã nở thành chim non. Lâm Vân nhìn khung cảnh náo nhiệt ở bên
ngoài, rất là bất đắc dĩ. Đành phải tiếp tục ở trong Tinh Thần Châu, luyện chế
Phệ Hồn Thương.

Có Tinh Diễm, luyện chế pháp bảo bổn mạng đơn giản hơn không ít.

Một số khoáng thạch quý hiếm, cùng với Thiên Diễm Tinh Kim, Cực Lam Hắc Kim và
rất nhiều Huyền Ngưng Hàn Thủy trôi lơ lửng trước mặt Lâm Vân.

Các khoáng thạch khác thì không sao, nhưng Thiên Diễm Tinh Kim và Cực Lam Hắc
Kim rất khó hòa tan với nhau. Lâm Vân phải mất hơn hai mươi ngày, bọn chúng
mới chậm rãi hòa tan. Lâm Vân thầm kêu may mắn. Nếu không phải có Tinh Diễm,
nói không chừng mất thêm cả tháng cũng không hòa tan nổi hai thứ đá này.

Sau khi tài liệu đã hòa tan, Lâm Vân bỏ thêm vào Huyền Ngưng Hàn Thủy. Các vật
liệu bay lơ lửng trên không, chậm rãi biến thành các loại hình dạng. Mỗi một
lần biến hóa, tạp chất trong nó lại giảm đi một phần. Lâm Vân chỉ cần tập
trung tinh thần khống chế số tài liệu là được.

Ở trong Tinh Thần Châu luyện chế đúng là có lợi. Nếu ở nơi khác, chỉ cần có
một chút quấy rầy, nói không chừng toàn bộ số tài liệu này sẽ bị hỏng hết. Mất
Thiên Diễm Tinh Kim thì không sao, nhưng Cực Lam Hắc Kim chỉ có một viên mà
thôi. Mất thì thảm.

Trường thương chậm rãi thành hình. Đây là giai đoạn quan trọng, Lâm Vân tập
trung khống chế, đồng thời bố trị trận pháp xung quanh và không ngừng nuốt đan
dược bổ sung tinh lực. Không ngờ với tu vị Hóa Thần luyện chế pháp bảo bổn
mạng lại khó khăn như vậy. May mà hắn không thử luyện chế Phệ Hồn Thương khi
mới có hai sao màu bạc.

Lại thêm hai tháng, một tiếng Oanh vang lên. Một cỗ khí tức khủng bố tỏa ra từ
Phệ Hồn Thương. Phệ Hồn Thương muốn xuất thể rồi. Lâm Vân mừng rỡ, càng không
dám coi thường. Toàn tâm toàn lực khống chế trường thương trong tay. Đồng thời
một giọt máu bị bức ra, rơi vào trường thương.

Ông một tiếng, một cây trường thương màu tím lơ lửng trước mặt Lâm Vân. Lâm
Vân cầm trường thương trong tay, một cảm giác huyết nhục tương liên truyền
tới.

Đồng thời là một lực lượng cường đại chảy khắp người. Lâm Vân cười ha hả, rồi
thét dài. Có thương trong tay, thiên hạ ai là đối thủ? May là ở trong Tinh
Thần Châu luyện chế Phệ Hồn Thương. Nếu ở bên ngoài luyện chế, khẳng định sẽ
có thiên kiếp phóng tới.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.