Từ Vinh suy nghĩ một lát rồi nói tiếp:
– Năm đó chúng ta đều bị Tào Quân và Phùng Hải hại. Cậu có nhớ cái ngày trước
khi Dị tộc xâm lấn, bốn người chúng ta còn đi uống rượu hay không?
– Mình vẫn nhớ.
Lâm Vân đương nhiên nhớ rõ chuyện này. Lúc ấy hắn vừa mới đột phát Ngũ Tinh,
tâm trạng rất vui vẻ. Hắn đang định rủ Từ Vinh đi ra ngoài ăn mừng. Thì Từ
Vinh cầm theo một vò rượu Thanh Liên một trăm năm tới. Lúc đó có thêm Tào Quân
và Phùng Hải, cho nên Lâm Vân không kể chuyện hắn đột phá Ngũ Tinh ra. Cho dù
Lâm Vân và Tào Quân có mâu thuẫn, nhưng hai người đều là tu giả của Vũ Quốc,
cũng thuộc một tổ chức. Nên hắn đương nhiên sẽ không chối từ việc ăn một bữa
cơm với y. Tuy nhiên, vừa nhắc lại chuyện này, Lâm Vân mơ hò cảm thấy bữa ăn
đó có liên quan tới việc Ngũ Tinh trong người mình bị nổ.
Quả nhiên Từ Vinh đã nói tiếp:
– Mình không thể tưởng tượng được tên chó chết Tào Quân và Phùng Hải hạ dược
để ám toán chúng ta. Sáng ngày hôm sau, khi chống trả với sự xâm lược của Dị
tộc, mình nhìn thấy Ma thú Trâu ba sừng tấn công cậu, mình đã cảm thấy không
đúng. Bởi vì mình biết con Trâu ba sừng này là của Tào Quân nuôi. Mình đã thấy
nó một lần. Nhưng lại quên không nói chuyện đó với cậu
– Nhìn thấy cậu rõ ràng bị bức tới bạo tinh, mình đã rất sốt ruột. Đang muốn
chạy tới giúp đỡ, thì bỗng nhiên mình cảm thấy chân nguyên trong người bị
phong tỏa. Mình vừa định nhờ Tào Quân và Phùng Hải đi tới giúp đỡ cậu, thì
phát hiện hai tay của mình bị hai tên chó chết đó khống chế. Hơn nữa bọn chúng
còn đẩy mình về phía vụ nổ.
– Trước khi bị đẩy tới chỗ vụ nổ, Tào Quân còn nói vào tai mình một câu “Rượu
hôm qua thế nào? Ngươi xuống âm phủ làm bạn với Lâm Vân đi. Rồi ở dưới đó nói
với tên Lâm Vân rằng, ta sẽ giúp hắn chiếu cố Thanh Thanh”. Khi bị đẩy vào vụ
nổ, mình đã hiểu ra mọi chuyện, nhưng lại không thể làm gì được. Mình rất hận…
Nói xong, Từ Vinh nắm chặt hai tay lại, trong lòng vẫn còn kích động chuyện
năm đó.
Hai mắt của Lâm Vân đã đỏ bừng, cả người run rẩy. Rắc một tiếng, cái ghế đang
ngồi rõ ràng bị nát bấy. Một lúc lâu sau, Lâm Vân mới gằn ra hai chữ:
– Tào Quân.
Từ Vinh biết hiện tại Lâm Vân rất tức giận cần chỗ phát tiết, nên không lên
tiếng. Tuy nhiên, anh ta không biết những năm nay Lâm Vân đã xảy ra chuyện gì.
Tu vị của cậu ta đã tới đâu rồi, có thể trở về đại lục Thiên Hồng hay không?
Mặc dù biết tu vị hiện tại của Tào Quân chắc chắn cao hơn mình, nhưng Từ Vinh
tuyệt đối không muốn buông tha y.
– Rắc..
Lâm Vân lại đập cái bàn thành bã vụn, thì mới thoải mái hơn chút.
Cửa bị đẩy mở, Vũ Tích đi vào, đến bên cạnh Lâm Vân rồi nhẹ nhàng ôm tay của
hắn, im lặng không nói. Tuy nhiên, hiện tại không nói mới là cách an ủi Lâm
Vân tốt nhất. Lâm Vân ôn nhu nhìn về phía vợ:
– Anh không sao, em không cần phải lo lắng đâu.
Từ Vinh nhìn Vũ Tích ôm cánh tay của Lâm Vân. Dung mạo của cô ta không hề thấp
hơn Thanh Thanh, khiến cho Từ Vinh hơi sững sờ. Cho dù anh ta đã nhìn thấy Vũ
Tích rất nhiều lần, nhưng đây mới là lần đầu tiên nhìn thấy khi khôi phục thần
trí.
– Vũ Tích, Từ Vinh đã khôi phục hoàn toàn rồi. Lão Cửu, đây là vợ của mình,
Hàn Vũ Tích. Chắc hai người đã quen nhau rồi nhỉ.
Lâm Vân giới thiệu lại hai người.
– Từ đại ca, chúc mừng anh đã bình phục.
Vũ Tích rất lễ phép chào hỏi.
– Ách, chào em, cảm ơn em đã chiếu cố anh trong thời gian qua…
Từ Vinh nói xong, nhìn Lâm Vân và Vũ Tích một lát, rồi nói tiếp:
– À, hiện tại đầu có của anh vẫn còn lộn xộn, nên anh muốn hỏi Lâm Vân vài
chuyện. Em có thể…
Từ Vinh ấp a ấp úng nói, Vũ Tích hiểu ý, liền cười mỉm nói:
– Em đi chuẩn bị thức ăn chúc mừng anh bình phục đây.
Thấy Vũ Tích đã rời đi, Từ Vinh không khỏi thở dài:
– Thật là một cô gái hiền lành.
Nhưng lập tức nói với Lâm Vân:
– Phong Tử, rốt cuộc cậu đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao cậu lại có vợ ở đây,
còn Thanh Thanh thì sao? Cậu làm vậy có bội bạc quá không? Còn có, vì sao dung
mạo của cậu lại thay đổi như vậy?
Lâm Vân và Từ Vinh vốn là bạn thân, cùng chung hoạn nạn, nên hắn không có ý
giấu diếm Từ Vinh chuyện hắn sống lại.
Buổi nói chuyện nói đến vài tiếng. Vũ Tích biết hai người đang giãi bầy tâm
sự, nên không tới quấy rầy. Từ Vinh nghe xong chuyện của Lâm Vân, đã há hốc
miệng cơ hồ không dám tin những gì mình vừa nghe thấy.
Anh ta thật không ngờ Lâm Vân lại phải trải qua nhiều chuyện như vậy. Mà mỗi
chuyện đều rất khó tưởng tượng nổi.
– Thật sự có Hóa Thần tồn tại trên đời? Hơn nữa cậu còn luyện tới tu vị Hóa
Thần?
Từ Vinh kinh ngạc với những trải nghiệm của Lâm Vân, cũng kinh ngạc vì minh
nguyên lại chỉ là ếch ngồi đáy giếng.
Lâm Vân trầm mặc một lát mới nói:
– Chẳng những có Hóa Thần, mà còn có cảnh giới cao hơn nữa. Mình hoài nghi
việc phi thăng lên Tiên Giới cũng không phải là lời bịa đặt, mà là xác thực.
Lâm Vân nhớ tới Cổ Phi, tiếp tục nói:
– Nhưng việc phi thăng lên Tiên Giới không đơn giản như việc sử dụng truyền
tống trận. Mình đoán chừng Tiên Giới là nơi cường giả nói chuyện. Thậm chí còn
đẫm máu hơn cả chỗ chúng ta đang ở. Chỉ là chúng ta chưa đủ trình để biết mà
thôi.
Phỏng đoán này của Lâm Vân không phải là không có căn cứ. Từ Hỗn Độn Sơn Hà Đồ
mà hắn chiếm được của Cổ Phi, cho dù hắn không biết Tiên Đế là gì, nhưng Lâm
Vân khẳng định đó là một cảnh giới cao nhất ở Tiên Giới.
Từ Vinh hít vào một hơi, trong lòng hắn đã phiên giang đảo hải, không có cách
nào bình tĩnh lại. Mỗi chuyện mà Lâm Vân kể đều phá vỡ tư duy trước nay của
anh ta. Giờ anh ta mới hiểu được, những kiến thức mình học được nhỏ bé như thế
nào.
– Cậu cầm lấy cái giới chỉ này đi. Trong đó có công pháp mà mình lấy được từ
một tu sĩ Nguyên Anh. Còn có linh khí Thượng Phẩm, linh thạch và một ít đan
dược Trúc Cơ. Cậu cứ dựa theo đó mà tu luyện.
Lâm Vân nói xong, đưa một cái giới chỉ cho Từ Vinh.
Tài sản hiện tại của Lâm Vân rất phong phú, nên Từ Vinh không khách khí nhận
lấy. Cầm giới chỉ trong tay, Từ Vinh vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại.
Mỗi một cái pháp khí đều là quốc bảo của đế quốc. Mỗi một viên linh thạch, cho
dù bình thường cũng chỉ có thể mang ra triển lãm. Vậy mà mình đang có trong
tay linh khí, còn là linh khí Thượng Phẩm. Linh thạch và đan dược, thì không
có cái nào là không phải Thượng Phẩm.
– Không biết khi nào chúng ta mới có thể trở về đại lục Thiên Hồng? Mình rất
nhớ Thư Cần. Không biết nàng ấy có khỏe không. Chắc nàng ấy rất đau khổ khi
không có mình bên cạnh.
Từ Vinh ảm đạm nói.
Lâm Vân biết Từ Vinh đang nói tới vợ của cậu ta, Đặng Thư Cần. Năm đó, bởi vì
Từ Vinh là cô nhi, cho nên bố mẹ vợ đều không thích cậu ấy. Không muốn gả con
gái Đặng Thư Cần cho Từ Vinh. Nhưng Đặng Thư Cần đã nói, nếu không phải Từ
Vinh thì cô ấy không lấy chồng. Vì vậy hai người đã đào hôn.
Về sau tuy đã gạo nấu thành cơm, nhưng bố mẹ của Đặng Thư Cần vẫn dứt khoát
đoạn tuyệt quan hệ với con gái. Đây cũng là điều mà Từ Vinh lo lắng cho Đặng
Thư Cần. Một cô gái yếu đuối không có bất kỳ chỗ dựa nào. Ở một nơi coi trọng
cường giả như Vũ Quốc, thật đúng là gian nan.