Công Tử Điên Khùng – Chương 380: Ra oai – Botruyen

Công Tử Điên Khùng - Chương 380: Ra oai

– Lưu Chính Văn? Không ngờ lại gặp cậu ở đây. Đã lâu không thấy rồi nhỉ.

Lâm Vân nhận ra người này là Lưu Chính Văn, bạn học đại học với hắn lúc trước.
Mặc dù hắn mới chỉ học ở đó có một tiết, nhưng hai người coi như là bạn thân.
Đây là một người khá nhiệt tình.

– A, đúng là cậu rồi, Lâm Vân. Lúc đầu mình nhìn thấy hơi giống nên thử gọi
xem. Không ngờ mình lại may mắn như vậy. Mình và Phương Tường, còn có cả Thạch
Lực đang làm việc ở Yên Kinh. Tí nữa chúng ta cùng mấy người đó đi ăn một bữa
cơm nhé.

Lưu Chính Văn đầy vẻ hưng phấn nói.

Lâm Vân cười nói:

– Cũng được, nhưng hiện tại mình có chút việc, mấy ngày nữa mình sẽ tới tìm
các cậu.

Lâm Vân được gặp lại Lưu Chính Văn, cũng rất vui vẻ. Hắn đã coi Lưu Chính Văn
như một người bạn học của mình. Huống hồ cậu ta cũng là một người đáng để kết
giao.

Tạm biệt Lưu Chính Văn, Lâm Vân dẫn theo Tiểu Tinh lên chiếc xe. Rồi lạnh lùng
nhìn tên nam tử ngồi bên cạnh lái xe, nói:

– Đi thôi.

Tên này thần biểu lộ của Lâm Vân bình tĩnh như vậy, trong lòng cảm thấy không
ổn. Nhưng lại không biết không ổn ở chỗ nào. Đành phải ra lệnh cho lái xe rời
đi, rồi im lặng không nói.

Chiếc Mercedes đi tới một tòa nhà tên là Huy Hoàng thì dừng lại. Lâm Vân dẫn
theo Tiểu Tinh, không nói một lời đi theo tên nam tử vào thang máy. Hắn đã
phóng thần thức kiểm tra toàn bộ tòa nhà Huy Hoàng này.

Một khuôn mặt quen thuộc bỗng xuất hiện trong thần thức. Cận Thi Kỳ? Không
đúng, đây không phải là Cận Thi Kỳ. Mặc dù đã vài năm rồi Lâm Vân không gặp cô
ta, nhưng khuôn mặt của người này chỉ giống Cận Thi Kỳ mà thôi, vẫn có thể
phân biệt được. Cận Thi Kỳ có khuôn mặt búp bê, mà cô gái kia thì có vẻ thành
thục hơn. Nhưng tuổi thì cũng sấp xỉ Cận Thi Kỳ.

Cô ta đang ăn cơm cùng với sáu người. Trong đó có bốn nam, hai nữ. Còn có một
ghế thì để trống. Xem ra người ngồi đó chỉ tạm thời đi ra ngoài.

Lâm Vân thu hồi thần thức, đi theo tên nam tử kia tới phòng đầu tiên của tầng
9.

Cửa vừa mở, Lâm Vân trông thấy có ba tên nam tử ngồi đó. Và hai tên bảo tiêu
đứng đằng sau tên ở giữa. Chứng tỏ thân phận của người này là cao nhất.

Nam tử trung niên nhìn thấy Lâm Vân đi vào, căn bản là không nhìn hắn, mà nhìn
Tiểu Tinh ở phía sau. Sau nửa ngày, y mới thỏa mãn gật đầu, rồi liếc nhìn Lâm
Vân nói:

– Không ngờ nó lại là vật nuôi của cậu, còn có tên Tiểu Tinh nữa.

Lâm Vân vỗ vỗ đầu của Tiểu Tinh nói:

– Sủa bậy gì vậy?

Tiểu Tinh ủy khuất nhìn Lâm Vân, trong lòng tự nhủ, mình có sủa bậy gì đâu
nhỉ.

Ánh mắt của người trung niên co rút lại, âm thầm tức giận. Y hừ lạnh một
tiếng:

– Cậu nghĩ rằng tôi sẽ tin Tiểu Tinh là vật nuôi của cậu sao? Cậu có biết vì
sao cậu được đưa tới đây hay không? Nếu không phải hôm nay tâm tình của tôi
tốt, thì lúc cậu vào đây, cậu đã là người chết rồi. Dù Tiểu Tinh có phải là
vật nuôi của cậu hay không. Nếu cậu muốn sống, thì nói cho tôi biết, cậu làm
cách nào khiến Tiểu Tinh nghe lời cậu như vậy.

Lâm Vân nhìn người trung niên, mang theo vẻ đùa cợt nói:

– Nếu tôi nói ra chắc vẫn không thoát khỏi số chết phải không?

– Cậu rất thông mình. Nếu cậu đồng ý đi theo tôi, giúp tôi trông coi Tiểu
Tinh, tôi sẽ xem xét và tha cho cậu một mạng. Hoặc là cậu nói ra rồi tôi cho
cậu một cái chết thoải mái. Cậu không cần phải giới thiệu bản thân đâu. Cho dù
cậu là ai, tôi cũng không quan tâm.

Người trung niên cười ha hả, tựa hồ rất thưởng thức sự thông minh của Lâm Vân
vậy. Mấy tên thiếu gia kinh thành này, động một cái lại nói cha mẹ, họ hàng
mình là ai, thật sự là khó chịu.

Người trung niên nói xong rồi gõ cái bàn, hai tên bảo tiêu cường tráng lập tức
đi tới gần Lâm Vân.

Lâm Vân không quan tâm đám người này. Hắn đang sửng sốt theo dõi cô gái giống
với Cận Thi Kỳ. Cô ta rõ ràng lấy một con dao nhọn trong túi rồi để vào tất.
Sau đó tiếp tục mời rượu với mấy người ngồi cùng. Nhưng sát khí trong mắt của
cô ta, Lâm Vân lại nhìn thấy rõ ràng. Không khỏi thầm khen cô nàng này thật
bưu hãn.

Xem ra cô ta muốn giết người nào đó. Nhưng không biết bản lĩnh của cô ta như
thế nào. Lâm Vân rất tò mò.

Thấy Lâm Vân lộ vẻ kinh ngạc rồi lại chuyển sang mỉm cười, người trung niên
kia thầm nghĩ, chẳng lẽ tên này là một tên ngu ngốc sao? Hay là làm thiếu gia
kinh thành lâu quá nên đã không biết nguy hiểm là gì rồi? Liền dùng ánh mắt ra
hiệu cho hai tên bảo tiêu.

Hai tên bảo tiêu hiểu ý, liền chụp bả vai của Lâm Vân. Bọn chúng muốn đẩy Lâm
Vân quỳ xuống mặt đất. Phải cho thiếu gia kinh thành chịu vài nỗi khổ thể xác
thì mới tỉnh ngộ ra được.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, người trung niên kia còn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy
ra, thì đã thấy hai tên bảo tiêu bị quật ngã, không thể cử động được.

Người nam tử trung niên lập tức đứng lên khỏi ghế. Y kinh ngạc không phải vì
hai tên bảo tiêu của mình ngã xuống, mà kinh ngạc vì y không nhìn thấy rõ cái
gì cả.

Thế giới này còn có chiêu thức khiến ngay cả mình cũng không nhìn thấy? Y
không thể nào tin nổi. Nhưng nhìn bề ngoài Lâm Vân không giống một người đã
từng luyện qua võ công gì cả. Chỉ là một người bình thường không thể bình
thường hơn. Nhưng hiện tai người trung niên mới nhớ ra, người càng bình thường
thì càng đáng sợ.

– Cậu rốt cuộc là ai?

Người trung niên nhìn chằm chằm vào Lâm Vân, nghiêm nghị nói.

– Không phải vừa nãy ông bảo không cần giới thiệu sao? Giờ lại hỏi làm gì?

Lâm Vân cười trào phúng. Tên này tưởng rằng y đã Luyện Khí tầng mười hai có
thể hoành hành bá đạo. Mà cũng hơi bất ngờ vì có thể thấy một tu sĩ Luyện Khí
tầng mười hai trên Địa Cầu. Không biết y có liên quan gì tới môn phái Côn Luân
hay không?

Có tiếng đập cửa vang lên. Người nam tử trung niên hừ lạnh một tiếng, nói:

– Vào đi.

Nhưng ánh mắt của y vẫn không dời Lâm Vân.

– Ngụy Cung của Yên Kinh tham kiến quan chủ.

– Giang Thủ Nghĩa của Trường Hưng tham kiến quan chủ.

– Liêu Nhị của Trung Ninh bái kiến Dịch quan chủ.

Lâm Vân vừa nhìn là biết ba người này là kiêu hùng của hắc đạo. Không người
nào là không độc chiếm một phương.

“Liêu Nhị?”

Tên này nghe quen quen, có phải là Liêu Nhị “Lấy đức thu phục người” của Trung
Ninh kia không nhỉ? Không ngờ lại gặp người này ở đây.

Với thế lực lớn như của Liêu Nhị, mà nam tử trung niên kia chỉ nhìn Lâm Vân,
một cái gật đầu cũng không có. Chứng tỏ y không để những trùm xã hôi đen kia
vào mắt.

– Người này tên là Lâm Vân.

Tên nam tử dẫn theo Lâm Vân tới liền báo cáo.

– Lâm Vân?

Nam tử trung niên còn đang ngây người. Thì Ngụy Cung đã đi tới trước mặt của
Lâm Vân, cúi người thi lễ:

– Ngụy Cung của Yên Kinh tham kiến Lâm đại ca.

Nói xong y liền đứng ở đằng sau của Lâm Vân. Y biết hiện tại không phải là lúc
nói nhiều.

Lúc vừa mới vào, Ngụy Cung đã thấy khuôn mặt của người trẻ tuổi kia hơi quen.
Vừa nghe thấy nói tên hắn là Lâm Vân, thì không chút do dự thi lễ với Lâm Vân.
Thái độ còn cung kính hơn người trung niên kia nhiều lắm. Mặc dù biết Lâm Vân
và quan chủ có mâu thuẫn, nhưng Ngụy Cung vẫn rất rõ ràng với thế lực của Lâm
Vân ở Yên Kinh.

Lâm Vân chẳng những có bối cảnh thâm hậu. Mà bản lĩnh của hắn cũng không thua
kém gì Dịch quan chủ. Cho nên y mới không do dự chuyển về hướng Lâm Vân.
[/CHARGE]

Liêu Nhị vừa nghe thấy tên Lâm Vân, trong lòng đã kịch liệt đấu tranh. Y cũng
biết sự lợi hại của Lâm Vân. Lúc trước hắn đi tới Trung Ninh một chuyến, đã
khiến cho Liêu Nhị sợ tới mức hồn phi phách tán. Phải từ Mỹ quốc trở về giải
quyết. Không ngờ hôm nay lại thấy hắn ở đây.

Nhưng bản lĩnh của Dịch quan chủ kia, Liêu Nhị cũng đã tận mắt nhìn thấy. Rõ
ràng có thể phóng lên không trung, dùng lửa giết người. Đây là những điều mà
người bình thường không thể làm được. Đó là bản lĩnh của Thẩn Tiên a. Tuy
nhiên hiện tại có vẻ như Sát Thần Lâm Vân và quan chủ có chút xung đột. Nhìn
hai tên bảo tiêu nằm bò dưới đất là biết.

Có thể đánh gã hai tên bảo tiêu trước mặt Dịch quan chủ, xem ra bản lĩnh của
Lâm Vân không thấp hơn Dịch quan chủ. Phải nhanh chóng đưa ra lựa chọn thôi.

– Liêu Nhị của Trung Ninh bái kiến Lâm tiền bối. Lần trước đã làm những việc
đắc tội tiền bối, mong tiền bối tha thứ.

Nói xong, cũng rất kính cẩn đứng ở phía sau của Lâm Vân. Ngụy Cung làm như vậy
là tỏ rõ lập trường. Y lăn lộn trong giang hồ nhiều năm như vậy, biết lúc nào
là ngừng, biết lúc nào là phản bội.

Còn bảy tám tên trùm còn lại thấy Liêu Nhị và Ngụy Cung phản bội nhanh như
vậy, đều cân nhắc được mất.

– Kỳ Sơn của Miễn Biên bái kiến tiền bối. Mời Lâm tiền bối phân phó.

Một tên thanh niên tóc dài cũng đi ra thi lễ với Lâm Vân sau đó đứng phía sau
của hắn.

– Kỳ Sơn?

Lâm Vân thắc mắc hỏi:

– Miễn Biên có một Thổ Thất đã bị ta diệt. Ảnh Vương là thủ hạ của ta thì đã
bị Thổ Thất giết. Giờ lại có thêm cậu à?

“Quả nhiên Thổ Thất là do vị tiền bối này giết”. Kỷ Sơn thầm nghĩ. May mà vừa
nãy mình chớp thời cơ nhanh. Vị Lâm tiền bối này tâm ngoan thủ lạt, giết người
như ngóe, không thể đắc tội dược. Mặc dù Dịch Hồ lợi hại, nhưng còn có dấu vết
để lần theo. Mà Lâm Vân kia giống như ma quỷ vậy, tới vô ảnh, đi vô tung.

Lúc này mấy tên trùm kia mới động dung. Danh tiếng của Lâm Vân, bọn họ đều đã
được nghe qua. Nhưng đây mới là lần đầu tiên gặp mặt. Một người có thể dễ dàng
tiêu diệt Hắc Thủ Băng Đao, ngay cả Ảnh Vương đều là thủ hạ của hắn, Thổ Thất
hung mãnh như vậy nói diệt là bị diệt. Người này cũng thật quá lợi hại.

Nam tử trung niên cũng biết Lâm Vân là ai. Mặc dù không sợ hắn, nhưng nhìn
thấy thủ hạ của mình bỗng nhiên đầu phục Lâm Vân, sắc mặt rất là khó coi. Y
liền hừ lạnh một tiếng, khiến cho những lão đại còn lại đang rục rịch phải
dừng lại.

– Cậu chính là Lâm Vân? Ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu. Tôi là Dịch Hổ, quan chủ
của Âm Nguyệt Quan. Nếu chúng ta là người trong đồng đạo, thì tôi sẽ không so
đo. Chỉ cần cậu để Tiểu Tinh lại là được.

Nam tử trung niên mặt không biểu tình nói. Trong lòng y thì đang tính toàn,
thu thập ba tên lão đại kia trước, rồi thu thập Lâm Vân sau.

Lâm Vân đầy vẻ giễu cợt nhìn Dịch Hổ. Hắn đã nhớ ra, lúc trước mình giết Tào
Khuê, còn chuẩn bị tìm tên Dịch Hổ này để lấy linh thạch Trung Phẩm. Không ngờ
lại gặp y ở Yên Kinh.

– Ông có thực sự muốn tha cho tôi không? Phải biết rằng đệ tử của ông Tào
Khuê, còn một người tên là Lữ Phong gì đó và một người tôi không biết, đã bị
tôi giết. Ông không muốn báo thù à?

Lâm Vân càng nói, khuôn mặt càng lạnh lùng.

– Cái gì? Đệ tử của tôi đều bị cậu giết?

Dịch Hổ bỗng nhiên đứng lên. Những người đệ tử kia đều được phái ra ngoài giúp
y tìm kiếm tài nguyên tu luyện. Không có số tài nguyên đó, việc tu luyện của y
diễn ra rất chậm.

– Đúng vậy, ngày hôm qua tôi còn giết mấy nghìn người. Hôm nay chưa giết
người nào, ông coi như là người đầu tiên vậy.

Lâm Vân lạnh lùng nói. Tất cả mọi người đều cho rằng hắn sẽ đứng lên chiến
đấu, nhưng hắn vẫn ngồi bất động ở ghế.

Nghe Lâm Vân nói rằng hôm qua vừa giết mấy nghìn người, không ai ở đây cho là
thật, ngoại trử Ngụy Cung. Y đang suy nghĩ, có tin tức là ngày hôm qua, căn cứ
của Kỷ Minh ở rừng rậm Amazon bị hủy diệt, còn chết mấy nghìn người. Chẳng lẽ
là do anh chàng Lâm Vân này làm? Nếu thật là như vậy, thì thực lực của hắn
thật quá khủng bố. May mà mình chớp thời cơ nhanh.

Dịch Hổ bỗng nhiên nhảy lên. Y chỉ có thể bay lên không trung một đoạn, chứ
không thể bay cao được. Nhưng như vậy đã đủ cho những người ở đây há hốc mồm.
Cho dù bọn họ đã từng chứng kiến pháp thuật của Dịch quan chủ. Nhưng hiện tại
nhìn thấy vẫn khiến bọn họ khiếp sợ.

Thậm chí có người còn thở phào may mắn mình không phản bội Dịch Hổ. Rất nhiều
người đã tận mắt nhìn thấy Dịch Hổ giết người khủng bố như thế nào. Một tên
kiêu hùng xã hội đen, bởi vì coi thường Dịch Hổ, đã bị Dịch quan chủ dùng một
ngọn lửa đốt chết.

Thậm chí y còn có thể tay không tiếp đạn. Chỉ thấy Dịch Hổ bay lên rồi phóng
mấy quả cầu lửa về phía Lâm Vân. Những quả cầu này còn mang theo mùi hôi thối,
khiến người xung quanh bắt đầu nôn mửa.

Lâm Vân lạnh lùng cười, vung tay lên. Những chùm lửa kia rõ ràng biết mất vô
anh vô tung. Dịch Hổ sững sờ, cảm thấy không tốt.Tên Lâm Vân có thể là một
người Tu Chân, thậm chí còn là một người Tu Chân lợi hại.

Dịch Hổ muốn lùi lại thì phát hiện mình cứ đứng như vậy ở không trung, không
thể nào rơi xuống được. Ánh mắt của y đã mở to, cực kỳ khủng bố nhìn Lâm Vân.

– Luyện Khí tầng mười hai cũng dám giễu võ dương oai trước mặt ta. Lão tổ của
các ngươi còn bị ta dọa không dám đi ra ngoài, vậy mà ngươi còn có thể kiêu
ngạo được.

Lâm Vân nói xong, liền phóng một ngọn Tử Hỏa chậm rãi bay về phía Dịch Hổ.

Trong lòng Dịch Hổ đã chìm xuống đáy cốc. Lão tổ của mình không phải là tổ sư
Côn Luân sao? Cho dù Dịch Hổ đã từng nghe nói qua lão tổ, nhưng còn chưa từng
được đi vào tiên cảnh Côn Luân. Tương truyền lão tổ là tu sĩ Nguyên Anh hậu
kỳ, vậy mà rõ ràng bị người này dọa không dám đi ra? Mặc kệ là thật hay là
giả, Dịch Hổ biết mình đã phạm vào sai lầm lớn. Nhìn Tử Hỏa càng ngày càng tới
gần, Dịch Hổ cảm thấy chưa lúc nào tử vong cách mình gần đến thế. Vốn cho rằng
có thể hô phong hoán vũ ở thế giới phàm nhân, không ngờ lại có kết cục như hôm
nay.

Hiện tại y cực kỳ hận những tên đàn em đã đuổi theo Tiểu Tinh kia. Nếu thời
gian quay ngược trở lại, y sẽ không chút do dự biến mấy tên đấy thành tro bụi,
cũng không muốn trêu chọc Lâm Vân.

Lúc này Dịch Hổ còn không rõ thực lực của y và Lâm Vân cách xa hàng vạn dặm,
thì coi như y đã sống uổng phí.

Người xung quanh còn đang kinh hãi vì sao Dịch Hổ bị ngưng lại trong không
trung, thì Dịch Hổ đã cầu xin tha thứ:

– Lâm tiền bối, mong tiền bối tha mạng cho tôi.Số đá Bạch Hà còn lại, tôi
nguyện ý cống hiến cho tiền bối.

Mặc dù Dịch Hổ cũng biết đá Bạch Hà là linh thạch. Nhưng ở trên Địa Cầu gọi
như thế, y cũng phải gọi như vậy.

Nếu là mấy năm trước, nói không chừng Lâm Vân sẽ tha cho Dịch Hổ. Nhưng hiện
tại linh thạch trong mắt hắn không khác gì củ cải trắng. Hắn còn có nhiều lắm.
Huống hồ, tên Dịch Hổ kia tu luyện tà công, không biết đã hại đời bao nhiêu cô
gái vô tội. Y muốn dùng vài viên linh thạch mà chuộc lại mạng sống là không có
khả năng.

Nếu bảo bối như Sơn Hà Đồ, Lâm Vân còn có thể xem xét. Nhưng một tên Dịch Hổ
làm sao có thể lấy ra được thứ đó?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.