Chỉ ở tuyệt cảnh Thiên Diễm thì mới có khả năng tồn tại kỳ bảo nghịch thiên
như vậy. Lẽ nào nơi này chính là tuyệt cảnh Thiên Diễm? Lâm Vân nghĩ tới đây
liền tranh thủ thời gian tìm kiếm nốt số Thiên Diễm Tinh Kim.
Một tiếng sau, Lâm Vân đã tìm được năm mươi hai viên Thiên Diễm Tinh Kim lớn
nhỏ khác nhau. Viên lớn to bằng quả bóng đá, viên nhỏ thì chỉ bằng quả trứng
gà.
Lâm Vân rời đi nơi đã khiến hắn vất vả mấy năm. Quả nhiên phát hiện trên tấm
bia đá ở phía ngoài có ghi “Tuyệt cảnh Thiên Diễm ”. Nguyên lai nơi mà mình
chống chọi mấy năm này thực sự là tuyệt cảnh Thiên Diễm.
Cảm nhận được Tinh Thần Châu trôi lơ lửng trong Tử Phủ, Lâm Vân cảm thấy thời
gian qua không phải là uổng phí. Nhưng hiện tại hắn rất nhớ Vũ Tích, không
biết nàng ấy như thế nào rồi?
Cầm thẻ ngọc kiểm tra lại, những chữ lần trước không nhìn thấy, hiện tại đã
rất rõ ràng. Đây là một cái thẻ ngọc dạy luyện đan. Hình như cấp bậc khá cao.
Nhưng lúc này Lâm Vân không có tâm trạng để nghiên cứu. Hắn chỉ muốn nhanh
chóng rời khỏi đây, trở về Địa Cầu, rồi tìm thời gian nghiên cứu Tứ Thập Cửu
Trận.
Nhưng Lâm Vân vừa thu hồi thẻ ngọc, bước ra tuyệt cảnh Thiên Diễm, thì nghe
thấy có tiếng kêu sợ hãi. Thật không ngờ vừa mới đi ra đã có người.
Nghe tiếng kêu thì có vẻ như là một nữ nhân. Ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên là
một cô gái, còn là một cô gái rất xinh đẹp. Nhưng cô ta bị thương không nhẹ.
Đoán chừng cô ta nhìn thấy mình sống sót đi ra tuyệt cảnh Thiên Diễm, nên mới
kêu lên như vậy. Lâm Vân cười nhạt, không biết ở trong này đã bao lâu rồi.
Thuận tiện hỏi luôn cô ta cũng được.
– Anh đừng tới đây.
Cô gái này thấy Lâm Vân không biết xấu hổ, rõ ràng trần truồng còn cười mỉm đi
về phía mình. Vội vàng nhắm mắt lại rồi kêu lên lần nữa.
Lâm Vân nghĩ bụng, chẳng lẽ cô ta còn sợ mình ăn thịt cô ta sao, việc gì phải
khoa trương như vậy. Nhưng thấy cô gái này không dám nhìn hắn, Lâm Vân chợt
nhớ ra là mình không mặc quần áo. Khuôn mặt liền đỏ lên, vội vàng lấy một bộ
quần áo bên trong Tinh Giới rồi mặc vào.
Lâm Vân định hỏi cô gái này xem hắn đi vào tuyệt cảnh Thiên Diễm đã bao nhiêu
năm rồi, không ngờ lại xảy ra chuyện xấu hổ như vậy. Mặc xong quần áo, Lâm Vân
không muốn hỏi cô ta nữa. Mặc dù hơi kỳ quái vì sao cô ta lại xuất hiện ở đây,
nhưng hắn không quá để ý.
– Đợi chút.
Lâm Vân đang định rời đi, thì cô gái kia lại gọi Lâm Vân.
– Có chuyện gì không?
Lâm Vân bình tĩnh nhìn cô ta. Trong lòng cũng không khỏi thầm khen dung nhan
của cô ta. Thậm chí không hề thua kém Vũ Tích,. Đây là một mỹ nữ thuộc hàng
tuyệt sắc.
Một cô gái xinh đẹp như vậy chủ động gọi hắn, đương nhiên là hắn không thể làm
ngơ rồi. Cho dù cô ta đã nhìn thấy thân thể trần truồng của hắn, nhưng hắn lập
tức muốn rời đi, hai người cũng khó mà gặp lại được.
– Anh mới vừa đi ra từ tuyệt cảnh Thiên Diễm phải không?
Cô gái kia không còn vẻ tức giận nữa. Mà chuyển sang thành sợ hãi và kinh
ngạc.
– Đúng vậy, có vấn đề gì không?
Sắc mặt của Lâm Vân trầm xuống. Cô gái này biết mình tiến vào tuyệt cảnh,
chứng tỏ cô ta cũng là một trong những người muốn truy bắt mình.
Nữ nhân tuyệt sắc này cho dù bị thương rất nặng, nhưng tu vị cũng là Kết Đan
hậu kỳ. Coi như là một nhân vật. Không biết cô ta tới một nơi hoang vắng như
vậy là có ý đồ gì?
– Trời ạ, anh thực sự là đi ra từ tuyệt cảnh Thiên Diễm?
Lâm Vân vừa nói hết câu, cô ta liền sợ hãi kêu lên một tiếng. Rồi nhìn cẩn
thận Lâm Vân, thần sắc mang theo vẻ sợ hãi, mê hoặc, thậm chí có cả khát vọng.
Đang lúc Lâm Vân sắp mất kiên nhẫn, thì cô ta đã nói tiếp:
– Chẳng lẽ anh chính là Lâm Vân, người mà năm năm trước bị bức tới tuyệt cảnh
Thiên Diễm? Anh ở trong này năm năm mà vẫn có thể thoát ra ngoài sao?
Ý tứ rất rõ ràng, đã nhiều năm như vậy, mà ngươi vẫn có sống nhăn.
Lâm Vân hừ lạnh một tiếng;
– Đúng vậy, chính là Lâm mỗ. Muốn mạng của tôi thì đi lên đi, nhưng đừng
trách tôi ra tay ác độc.
Trong lòng thì lại nghĩ, vậy mà đã qua năm năm rồi. Thời gian thật là nhanh.
Trong năm năm này chắc xảy ra không ít chuyện. Không biết gia đình mình như
thế nào rồi, Vũ Tích có khỏe không.
– Lâm tiền bối đừng hiểu lầm. Đối với anh tôi chỉ có sự kính ngưỡng mà thôi.
Không hề có địch ý.
Cô gái xinh đẹp kia vội vàng nói.
– Ủa, vậy hóa ra cô ở đây không phải vì chờ tôi?
Lâm Vân sững sờ. Nhưng mà cũng đúng. Có ai nghĩ tới đi vào tuyệt cảnh Thiên
Diễm còn có thể sống sót cơ chứ. Huống chi là đã năm năm.
Cô ta gọi mình là tiền bối, phỏng chừng là do tu vị của mình cao hơn cô ta.
– Đương nhiên là không phải rồi. Tôi tới nơi này chỉ là muốn thu một ít hỏa
diễm trong đó mà thôi.
Cô gái giải thích tiếp.
Lâm Vân nghe vậy liền ngẩn người. Chẳng lẽ cô gái này cũng có bảo bối giống
như Tinh Thần Châu, có thể hút hỏa diễm sao? Nhưng Lâm Vân lập tức nhìn thấy
xung quanh đây có bày bố trận pháp. Liền hiểu cô ta muốn dựa vào trận pháp để
thu hỏa diễm.
Nên liền hỏi:
– Cô thu thập hỏa diễm thì có liên quan gì tới tôi? Tôi đề nghị cô không nên
tiếp tục thu nữa. Hỏa diễm trong này đã bị tôi lấy hết đi rồi. Cô có bố trí
trận pháp cũng vô dụng.
– Cái gì? Hỏa diễm trong tuyệt cảnh Thiên Diễm đều bị anh lấy đi rồi?
Cô gái nghẹn ngào kêu lên. Anh chàng Lâm Vân này chẳng những đi ra được từ
tuyệt cảnh Thiên Diễm, còn có thể lấy đi hỏa diễm trong đó. Hắn rốt cuộc là
ai?
– Có vấn đề gì không?
Lâm Vân lạnh lùng hỏi. Nếu tin tức hắn thu được hỏa diễm trong tuyệt cảnh
Thiên Diễm bị truyền ra ngoài, thì lập tức sẽ có rất nhiều người truy đuổi
hắn.
Năm đó bị nhiều tu sĩ đuổi giết như vậy, Lâm Vân đã thầm hận trong lòng. Ngay
cả những tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ cấp thấp cũng đuổi giết hắn. Hiện tại hắn
chỉ ước gì gặp được một người trong số đó, rồi trả cả vốn lẫn lãi cho chúng.
Nếu không có tên nào chủ động, thì hắn đương nhiên cũng sẽ không chủ động đi
tới cửa tìm những người đó. Huống hồ năm đó có rất nhiều người truy đuổi hắn,
hắn không thể nhận ra hết được.
Thần sắc của cô gái kia thay đổi rất nhiều lần. Không biết là kinh hãi hay là
vì nghĩ tới cái gì. Hồi lâu mới thở dài một tiếng, nói:
– Lâm tiền bối, tôi tên là Thẩm Uyên. Tôi nghĩ rằng chắc tiền bối đã từng
nghe qua về phái Dao Hoa. Năm đó…
Lâm Vân cười ha hả:
– Phái Dao Hoa? Đương nhiên tôi đã từng nghe qua rồi. Hăc hắc.
Cười hắc hắc hai tiếng, Lâm Vân không nói gì thêm. Hắn đang chuẩn bị tới phái
Dao Hoa rồi trả mồi thù đuổi giết năm đó.
Thẩm Uyên nghe khẩu khí của Lâm Vân như vậy, cũng biết Lâm tiền bối có cừu hận
rất lớn với phái Dao Hoa của mình. Nhưng vấn đề của mình, chỉ có thể nhờ hắn
giúp đỡ mà thôi.
– Tôi muốn nhờ Lâm tiền bối giúp tôi một việc…
Thẩm Uyên cắn môi nói.
Sắc mặt Lâm Vân trầm xuống. “Giúp đỡ? Lão tử không giết ngươi đã là phúc của
ngươi, còn nhờ ta giúp đỡ? Nằm mơ đi.” [/CHARGE]
Thấy sắc mặt của Lâm Vân âm trầm như vậy, Thẩm Uyên biết hắn đang nghĩ gì, vội
vàng nói:
– Đương nhiên tôi sẽ trả công khiến cho tiền bối thỏa mãn.
– À, có thù lao gì? Cô nói trước xem nào.
Lâm Vân suy nghĩ, phái Dao Hoa giàu có như vậy, từ phần thưởng truy nã mình là
có thể thấy. Nếu như việc cô ta nhờ không lớn, thì mình nhân cơ hội này kiếm
chút thù lao cũng được. Nhưng mối thù đuổi giết kia không thể không báo.
Cô gái kia nhờ mình hỗ trợ chắc chắn có liên quan tới Thiên Diễm. Dù sao mình
có rất nhiều, nếu cô ta đưa ra thù lao thích hợp, thì cho cô ta một chút cũng
được.
Thấy Lâm Vân không hỏi giúp đỡ cái gì, mà hỏi thù lao trước. Trong lòng Thẩm
Uyên thầm khinh bỉ, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài:
– Nghe nói tiền bối rất quan tâm tới trận đồ. Năm đó chỉ vì một bộ Tứ Thập
Cửu Trận mà đắc tội với Vạn Bảo Các. Hiện tại tôi có một bộ trận giản thời
Thượng Cổ, không hề thua kém Tứ Thập Cửu Trận, có thể làm thù lao trả tiền
bối.
– Nhưng yêu cầu để mở trận giản này phải luyện tới Hóa Thần Kỳ mới được. Hơn
nữa tôi còn có mười viên linh thạch Cực Phẩm. Môn phái của chúng tôi đã cất
giữ số linh thạch này nhiều lăm. Hiện tại cũng có thể cho tiền bối.
Lâm Vân sững sờ. Không chỉ nói mười viên linh thạch Cực Phẩm, cho dù chỉ cần
bộ trận giản kia cũng đủ cho Lâm Vân thỏa mãn rồi. Vậy mà cô ta đồng ý dùng cả
hai thứ làm thù lao, không lẽ cô ta cần không chỉ là một ít hỏa diễm. Lâm Vân
có suy nghĩ này, bởi vì hắn không biết Thiên Diễm lợi hại như thế nào.
Nhìn thấy Lâm Vân âm trầm bất định, Thẩm Uyên cắn răng, tiếp tục nói:
– Tiểu nữ tuy chỉ là thân gái yếu ớt, nhưng nếu tiền bối cần, cũng có thể coi
như là thù lao.
Dùng một ít Thiên Diễm đổi hai thứ kia đã khiến Lâm Vân hài lòng rồi. Không
ngờ Thẩm Uyên còn đưa thêm cả cô ta vào trong thù lao nữa, khiến cho Lâm Vân
cảnh giác. Lẽ nào cô ta cần rất nhiều Thiên Diễm? Hay là cô ta có ý đồ gì
khác?
– Cô thử nói yêu cầu của cô cho tôi nghe xem.
Lâm Vân không biểu lộ gì nói.
– Tôi có hai yêu cầu. Một là tiền bối cho tôi một ít Thiên Diễm. Hai là nếu
tu vị của tiền bối đã đạt tới Nguyên Anh, thì nhờ tiền bối giải trừ chất độc
trong người của tôi. Tôi bị trúng một loại độc, chỉ có tu sĩ cấp Nguyên Anh
mới có thể giải độc được.
Thẩm Uyên nói xong, khẩn trương nhìn Lâm Vân.
– Chỉ đơn giản như vậy thôi sao? Tôi còn tưởng cô muốn tôi không bỏ qua mối
hận thù với phái Dao Hoa của cô. Nếu chỉ yêu cầu đơn giản như vậy, thì tôi yên
tâm rồi.
Lâm Vân đúng là sợ cô ta muốn mình quên chuyện báo thù. Phải biết rằng việc
tới phái Dao Hoa đòi danh dự là việc bắt buộc. Nhưng mười viên linh thạch Cực
Phẩm đã khiến hắn tâm động. Bây giờ Lâm Vân không còn là con nai tơ như lúc
trước. Hắn biết giá trị của linh thạch Cực Phẩm như thế nào. Đây là thứ chỉ có
thể ngộ, chứ không thể cầu.
– Nếu tiền bối muốn đi tới phái Dao Hoa báo thù, thì tôi càng vui mừng.
Thẩm Uyên bỗng nhiên nói.
Lâm Vân nhíu mày lại, hỏi:
– Vì sao?
Do dự một lát Thẩm Uyên mới nói:
– Bởi vì phái Dao Hoa xảy ra biến cố, nên bọn họ không còn phong quang như
ngày trước. Môn chủ Bạch Ngưng của chúng tôi bởi vì bị kết tội phản bội nên đã
bị vây công rồi giết chết. Ba vị trưởng lão trong môn phái thì bị lừa gạt. Có
hơn bốn trăm người đệ tử nội môn của phái Dao Hoa bị giết. Cơ hồ đã vượt qua
ba phần năm số đệ tử của phái. Số đệ tử còn lại đều là những tên nằm vùng của
người kia.
– Tôi hoài nghi ba vị Thái Thượng trưởng lão không phải bị lừa mà là bị uy
hiếp hoặc là đã bị giết rồi. Tôi vốn là Thánh nữ của phái Dao Hoa. Hiện tại
tôi muốn nhờ Thiên Diễm để ngưng kết thành Nguyên Anh. Chỉ cần tu vi của tôi
lên tới Nguyên Anh, tôi có thể nắm chắc trong vòng vài năm đoạt lại phái Dao
Hoa, trả thù cho sư phụ.
Lâm Vân nghe xong Thẩm Uyên nói, liền sờ sờ cái mũi. Đúng là chó cắn chó. Như
vậy thì mình tạm thời không đến đó. Mà cô nàng Thẩm Uyên này rõ ràng là một
Thánh nữ, lại sẵn sàng kính dâng cơ thể của cô ta. Chứng tỏ cô ta rất hận kẻ
kia.
Nghĩ tới đây, Lâm Vân liền nói:
– Tôi đồng ý giao dịch với cô. Cô đưa cho tôi thứ mà cô muốn dùng để thu
Thiên Diễm.
Thẩm Uyên thấy Lâm Vân không tỏ vẻ gì cả, liền lấy một cái chai màu xanh ra.
Lâm Vân vừa cầm cái chai liền biết nó không phải là thứ tầm thường. Ngoại trừ
viên ngọc và bản đồ ra, mình không có thứ nào so được với nó. Xem ra vẫn cần
một pháp bảo loại tốt. Bằng không luôn dùng thanh kiếm nhỏ đoạt được từ lão tổ
Côn Luân cũng không hay lắm.
Một tiếng sau, Lâm Vân cầm tiền công, thỏa mãn rời đi tuyệt cảnh Thiên Diễm.
Giúp Thẩm Uyên giải độc chỉ là một việc nhỏ đối với hắn.
Thẩm Uyên thì kinh dị nhìn Lâm Vân không chút do dự rời đi, cũng không nói
nhiều một chữ. Hắn không nhắc tới việc mình giao thân thể của mình cho hắn.
Chẳng lẽ hắn chướng mắt mình sao?
Lúc đầu Thẩm Uyên tính toán, chỉ cần Lâm Vân muốn thân thể của cô ta, cô ta sẽ
nhờ hắn giúp mình làm việc. Nhưng người ta đã không hề nhắc đến, thì cô ta
càng không dám chủ động nhắc tới.
Đề nghị này là Thẩm Uyên rất quyết tâm mới đưa ra được. Không thể báo thù, thì
thân thể này giữ lại có làm được gì? Nhưng Lâm Vân rõ ràng không thèm ngó tới.
Thẩm Uyên không ngờ, sắc đẹp đã từng khiến cho bao nhiêu người ngấp ngé của
mình, lại không vào mắt tên kia.
Tuy Thẩm Uyên thở phào nhẹ nhõm vì Lâm Vân không muốn làm điều đó. Nhưng cô ta
lại có chút không cam lòng. Chẳng lẽ mình lại không chịu nổi như vậy ư?
Liệu có phải người này có vấn đề ở chỗ kia? Nhưng lúc đầu mình hắn, thấy chỗ
đó của hắn không nhỏ mà. Vừa nghĩ tới đây, khuôn mặt của Thẩm Uyên đỏ bừng. Cố
gắng loại bỏ suy nghĩ đó trong đầu.
Một tiếng sấm vang lên, khiến Thẩm Uyên rùng mình một cái. Mình suy nghĩ những
điều này làm gì? Việc quan trọng nhất bây giờ là phải tu luyện tới Nguyên Anh.
Không có người khác hỗ trợ, chẳng lẽ mình không báo thù được sao? Hỏa diễm
trong tuyệt cảnh Thiên Diễm đã không còn. Không biết Thiên Diễm Tinh Kim trong
truyền thuyết có trong đấy không? Nghĩ tới đây, Thẩm Uyên lập tức chui vào
tuyệt cảnh Thiên Diễm.
Một ngày sau, Thẩm Uyên mới khỏi khu vực tuyệt cảnh. Tâm trạng hiện tại của cô
ta rất là hưng phấn. Cô ta không ngờ mình lại tìm được ba viên Thiên Diễm Tinh
Kim. Chỉ cần một viên thôi đã đủ cho cả thế giới Tu Chân tranh đoạt rồi. Vậy
mà mình có thể tìm được ba viên to bằng quả trứng gà.
Có thứ này trong tay nên cô ta không dám lưu lại ở đó nữa. Nếu như bị người
khác phát hiện, thì mình cũng sẽ giống như Lâm Vân năm đó, không ngừng bị đuổi
giết. Không biết tay Lâm Vân kia có tìm được Thiên Diễm Tinh Kim hay không?
Tuy nhiên, hắn có vẻ như là tán tu, có lẽ căn bản không biết viên đá này là đá
gì.
Ba ngày sau, tin tức tuyệt cảnh Thiên Diễm không còn hỏa diễm trong đó đã lan
truyền khắp Khôn Truân Giới. Dẫn tới vô số tu sĩ đi tới đó tìm kiếm Thiên Diễm
Tinh Kim.
Cuối cùng một tu sĩ Kết Đan tìm được một viên. Nhưng lúc đi ra, y lập tức bị
vô số tu sĩ chém giết tranh dành. Về sau viên đá Thiên Diễm Kim Tinh đó biến
mât vô tung vô ảnh, không biết là rơi vào tay ai.