– Ở bên kia, mau đuổi theo.
Hai tên nam tử đang nói tới điện thoại, thật không ngờ điện thoại của cô ta
lại thật vạng lên. Cô nàng này thật là đần, chạy trốn cũng không biết tắt máy.
Tĩnh Như không quan tâm được nhiều như vậy. Nhưng tiếng chuông điện thoại lại
vang lên, nàng sợ tới mức lập tức vứt điện thoại đi.
May mà trời tối, lại ở trong rừng núi, nên trong nhất thời không bị đuổi kịp.
Tĩnh Như thấy có hai đèn mỏ đã sắp chiếu gần chỗ mình, liền liều mạng chạy về
phía trước. Nhưng đôi chân bỗng nhiên mềm nhũn, rồi nàng rơi xuống trong một
khe núi.
Tĩnh Như nấp vào trong khe núi, không dám cử động.
– Ủa, sao điện thoại của cô ta lại ở đây?
– Chắc là cô ta vừa vứt đi. Chúng ta dọc theo bên này tìm xem.
Hai người kia không theo dấu điện thoại đi về phía trước mà vẫn đi về hướng
của Tĩnh Như đang trốn.
Nghe thấy tiếng bước chân đến gần của bọn chúng, trái tim của Tĩnh Như như
muốn nhảy ra ngoài. Nếu bọn họ đi tới chỗ này, khẳng định cũng giống như mình,
rơi xuống khe núi.
Không đúng, hai người kia có đèn mỏ trong tay, có lẽ có thể nhìn thấy cái hố,
nên chưa chắc bị ngã xuống.
– Ê Tâm, chỗ này có một cái hố.
– Ừ, tôi cũng nhìn thấy rồi, kiểm tra bên kia cái hố xem.
Hai người vừa nói vừa nhảy qua cái hố, tiếp tục đi về phía trước tìm kiếm.
Không lâu sau, lại có nhiều người lục đục tới. Tĩnh Như còn chưa kịp thở phào
thì lại khẩn trương. Có thể khẳng định, hai người kia tìm không thấy mình, sẽ
nghi ngờ cái hố này.
Tĩnh Như vừa vội vừa sợ. Cố hết sức nép vào trong, để đèn mỏ không chiếu tới.
Cái hố ở khe núi này vừa sâu vừa mọc đầy cỏ. Nếu không cẩn thận chú ý thì sẽ
không phát hiện ra nàng trốn ở đó. Nhưng nếu chiếu đèn mỏ cẩn thận, thì Tĩnh
Như sẽ lập tức bị lộ.
Đằng sau lại có mấy người chạy đến, có lẽ là bọn họ cũng nghe thấy tiếng
chuông điện thoại. Trái tim của Tĩnh Như đập thình thịch, càng cố gắng chui
vào trong. Bỗng nhiên nàng trông thấy một cái động. Cửa động bị một phiến đá
và cỏ dại che lại.
Tĩnh Như không chút do dự, liền chui vào trong động. Vẫn không quên chỉnh lại
cỏ dại và dùng sức đặt phiến đá che lại cái hang.
Quả nhiên, Tĩnh Như vừa mới ẩn nấp xong, thì hai tên nam tử vì không tìm thấy
nàng nên liền vòng trở về cái hố. Rồi lấy đèn mỏ cẩn thận kiểm tra khe núi.
Thậm chí còn có vài tia ánh sáng chiếu qua khe hở của phiến đá. Tĩnh Như âm
thầm may mắn, chỉ hy vọng hai người kia không phát hiện ra cái phiến đá này.
Tĩnh Như lo lắng là dư thừa. Màu sắc của phiến đá giống hệt màu của khe núi.
Huống chi xung quanh còn mọc đầy cỏ dại như vậy.
Nghe thấy hai người này nói vài câu và tiếng bước chân càng ngày càng xa, Tĩnh
Như mới thở phào nhẹ nhõm. Rồi cẩn thận nhìn xung quanh cái hang này. Nàng đã
ném điện thoại đi, nhưng còn có cái máy ảnh kỹ thuật số trong túi. Tĩnh Như
liền mở đèn của máy ảnh, cái hang liền sáng lên.
Không ngờ trong hang còn có một cái bậc thang dài hẹp đi xuống, giống như là
lối vào địa ngục vậy.
Trái tim Tĩnh Như đập rất nhanh. Cho dù lúc bị truy đuổi nàng cũng không sợ
hãi như lúc này. Ở một cái động hoang như vậy còn xuất hiện một cầu thang, sao
có thể không sợ hãi được.
Nhưng vì lo lắng những người kia có thể tìm đến đây, Tĩnh Như vẫn quyết định
đi xuống cầu thang. Thang đá này có chỗ cao chỗ thấp, không biết đi bao lâu,
cũng không biết lên cao được bao nhiêu, nhưng không khí ở chỗ này rất loãng,
khiến nàng hít thở khó khăn.
Đi được chừng mười phút, lúc hô hấp trở lại bình thường, thì Tĩnh Như mới dừng
bước.
Nàng dùng máy ảnh trong tay kiểm tra, mới phát hiện mình đang đứng gần cuối
cầu thang, phía trước là vách núi. May mà mình dừng lại kịp thời. Nếu không đi
thêm vài bước thì đã rơi xuống đó rồi.
Nhưng không biết ai làm cái hang như vậy làm gì? Mà chỉ kéo dài tới vách núi?
Vô luận như thế nào, hiện tại nàng đã không còn đường để đi. Sớm biết như vậy
thì đã không vứt điện thoại đi rồi.
Dù đã đi lâu như vậy, Tĩnh Như vẫn nghe thấy tiếng ầm ĩ ở bên ngoài. Nếu nàng
không nghĩ ra biện pháp, thì nơi này vẫn là tử lộ. Nhưng ở chỗ này vẫn tốt hơn
là rơi vào trong tay đám người đó.
Chết không có gì đáng sợ, nhưng chết cô đơn ở một nơi không người nào biết như
vậy, Tĩnh Như rất không cam lòng.
Nàng giơ máy ảnh kỹ thuật số lên, cẩn thận kiểm tra vách hang. Quả nhiên, một
lúc sau nàng phát hiện có một cái thanh đẩy. Tĩnh Như không chút do dự kéo
thanh đẩy xuống, thì một cửa đá mở ra. Ở bên trong lại là một hang đá.
Cái thanh đẩy này khá sạch sẽ, chứng tỏ thường xuyên có người sử dụng. Tĩnh
Như nghĩ bụng, chẵng lẽ đây chính là cái hang mà tay Ảnh Vương kia nhắc tới.
Hang động không lớn, ở bên trong chỉ có một cái thiết bị hình tròn. Thiết bị
hình tròn này thỉnh thoảng phát ra tiếng nổ mạnh rất nhỏ. Cứ qua một thời gian
ngắn, thì nó lại vang lên tiếng xoạch xoạch, giống như là một vật sống vậy.
Tĩnh Như có thể khẳng định đây là cái hang mà Ảnh Vương nhớ tới. Nếu là như
vậy, Ảnh Vương có thể lại tới đây hay không? Vậy mình còn trốn đi đâu được
nữa?
Không ngờ mình đã đi xa như vậy rồi, còn không thoát được bàn tay của bọn
chúng. Tĩnh Như cảm thấy rất thất vọng và không cam lòng. Nàng âm thầm quyết
định, một khi tên Ảnh Vương kia tìm tới đây, thì mình sẽ nhảy xuống vách núi
tự sát.
Tĩnh Như đột nhiên có cảm giác, chỉ cần mình đi tới cái thiết bị hình tròn
kia, là có thể chạy trốn được. Đó giống như một trực giác vậy. Từ bé đến giờ,
trực gác của nàng luôn rất nhạy cảm, ngay cả cha cũng phải bội phục.
Tĩnh Như đi tới gần thiết bị hình tròn, ngây người một lúc. Nàng nghĩ mình
thật vớ vẩn, lẽ nào đứng ở chỗ này là có thể chạy trốn sao? Trực giác lần này
thật là kỳ quái.
Tĩnh Như cẩn thận nhìn thì trực giác càng mãnh liệt. Nàng sờ lên nó nhưng
không thấy có biến hóa gì cả.
Tĩnh Như sững sờ, đây là lần đầu tiên nàng gặp chuyện như vậy. Thấy ở góc trái
cả thiết bị có bốn cái rãnh. Những chỗ khác thì làm bằng chất liệu gì đó, được
sắp xếp rất có trật tự. Nàng thử tháo mấy thứ trên đó, nhưng nó cực kỳ kiên
cố. Dùng sức kiểu gì cũng không thể lay chuyển.
Tĩnh Như lại phát hiện ra một điều, đó là cái túi sách của mình hơi nóng.
Nhưng trong đó có gì đâu nhỉ, toàn là đồ nữ trang. Đúng rồi, còn có năm viên
đá Bạch Hà. Chẳng lẽ viên đá đó có quan hệ với thiết bị này? Tĩnh Như lấy mấy
viên đá Bạch Hà ra. Quả nhiên cái túi không còn nóng nữa.
Đúng là có quan hệ với viên đá này rồi.
Tĩnh Như thử bỏ hai viên vào trong hai cái rãnh. Bỗng một luồng ánh sáng hiện
lên khiến cho nàng không nhúc nhích được.
Tĩnh Như cả kinh, ánh sáng đó phát ra từ đá Bạch Hà. Nếu như đá này bị biến
mất thì xong rồi. Bởi vì nó rất quan trọng với Lâm Vân. Chẳng lẽ còn chưa mang
về mình đã làm hỏng hai viên sao? Nhưng Tĩnh Như lại không có cách nào nhúc
nhích.
Bên ngoài hang động vang lên tiếng nói chuyện và tiếng bước chân. Tĩnh Như rất
sốt ruột, nàng biết Ảnh Vương đã tìm tới rồi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, ngay cả
cơ hội tự sát cũng không có.
Một tiếng Oanh vang lên, cánh cửa của cái hang đột nhiên đóng lại. Thiết bị
hình tròn kia bỗng phát sáng, rồi bao phủ cả người Tĩnh Như, nàng chỉ cảm thấy
chóng mắt rồi hôn mê bất tỉnh.