Công Tử Điên Khùng – Chương 340: Tâm sự của Liễu Nhược Sương – Botruyen

Công Tử Điên Khùng - Chương 340: Tâm sự của Liễu Nhược Sương

Nhìn vật thể bay hình tròn ở bên cạnh, Lâm Vân nghĩ thầm, Sơn Hà Đồ thật có
linh tính, rõ ràng có thể hiểu mình muốn nói gì. Lâm Vân đang muốn kiểm tra
bên trong vật thể bay hình tròn này có cái gì. Thì trái tim bỗng đập mạnh,
tinh thần thì hoảng hốt.

Chuyện gì vậy? Lâm Vân chợt có cảm giác như mình đã quên một điều gì đó, hoặc
là một người quan trọng với mình đã rời đi. Cảm giác đó rất khó nói, cũng rất
đau lòng. Đây không phải sự đau lòng vì mất đi người thân, mà là vì mất một
người đã khiến mình khắc cốt ghi tâm.

Người đó là ai? Vũ Tích? Mông Văn? Thanh Thanh? Đây là ba người con gái mà
mình yêu nhất. Thanh Thanh cách mình không biết là mấy trăm triệu năm ánh
sáng, thậm chí còn xa hơn. Nên không thể là nàng ấy. Như vậy chỉ còn Vũ Tích
và Mông Văn.

Lâm Vân rất sốt ruột. Vô luận là ai, hắn đều không muốn mất đi. Nếu không hắn
sẽ không tha thứ cho bản thân. Tuy tình cảm của mình cho Mông Văn chưa hẳn là
tình yêu. Nhưng mình đã từng hứa hẹn với nàng ấy, nên địa vị của nàng ấy trong
lòng mình, cũng quan trọng như Vũ Tích vậy.

Rốt cuộc là ai khiến mình bồn chồn như vậy? Là Vũ Tích? Là Mông Văn? Lâm Vân
nóng lòng như lửa đốt. Hắn phải lập tức chạy về Địa Cầu, tìm kiếm Vũ Tích và
Mông Văn.

Không còn tâm tư điều tra vật thể bay kia, Lâm Vân chui ra Hỗn Độn Sơn Hà Đồ,
rồi thu bản đồ vào lại cơ thể.

Nhưng lơ lửng ở trong tinh không, Lâm Vân lại ngây ngẩn cả người. Ở một vũ trụ
mênh mông như vậy, làm sao để xác định phương hướng của Địa Cầu bây giờ?

Vì quá sốt ruột, Lâm Vân liền phun ra một ngụm máu tươi. Cố gắng bình tĩnh
lại, nhưng trong lòng vẫn xao động

Nếu như Mông Văn xảy ra chuyện, cả đời này hắn sẽ sống trong hối hận. Bởi vì
Mông Văn vì hắn mà rời đi, nhưng hắn lại không đi tìm nàng. Nếu là Vũ Tích xảy
ra chuyện, cả đời này của hắn sẽ không còn niềm vui thú gì cả.

Sông Thanh Trại trải dài một trăm km, rồi chảy về sông Hoàng Hà.

Hàn Vũ Tích và Liễu Nhược Sương dọc theo sông Thanh Trại đã tìm được mấy chục
km. Đã hỏi thăm không ít người dân sống ở đó, nhưng không có ai biết về Hàn Vũ
Đình. Hôm nay, Lâm lão gia tử gọi điện tới từ Yên Kinh, nói rằng đã phát hiện
ra tung tích của Lâm Vân ở thành phố Trung Ninh thuộc tỉnh Đông Hải. Ông ấy đã
phái người tới đó tìm kiếm. Còn dặn dò Hàn Vũ Tích không phải lo lắng.

Tuy Hàn Vũ Tích thắc mắc vì sao Lâm Vân đã trở lại mà không liên lạc với mình,
nhưng nàng và Liễu Nhược Sương vẫn đi tới thành phố Trung Ninh. Biết được tung
tích của Lâm Vân, khiến nàng và Liễu Nhược Sương đều rất vui mừng. Riêng Liễu
Nhược Sương, ngoài vui mừng ra, cô ấy còn thấp thỏm không yên. Mặc dù đã được
Hàn Vũ Tích tiếp nhận, nhưng cô ấy còn chưa biết suy nghĩ của Lâm Vân như thế
nào.

Trải qua hơn một tuần tập luyện, Hàn Vũ Tích đã có thể ngự kiếm phi hành,
Nhưng vẫn chưa thể dẫn theo Liễu Nhược Sương bay đi được. Cho nên hai người
quyết định ngồi máy bay tới thành phố Trung Ninh.

– Chị Vũ Tích, hiện tại em cảm thấy thân thể rất nhẹ nhàng, khí lực cũng lớn
hơn rất nhiều. Như vậy đã là Luyện Khí một tầng mà chị nói chưa?

Liễu Nhược Sương thấy vì mình mà hai người phải đi máy bay. Nên rất muốn nhanh
chóng đạt tới trình độ của Hàn Vũ Tích. Lúc đó sẽ không cần làm phiền chị ấy
nữa.

– Chắc là vậy, được Lâm Vân dạy nên chị cũng hiểu một chút. Em thử vận khí từ
huyện Dũng Tuyền tới huyệt Chu Thiên xem. Nếu dòng khí đó chạy một mạch, không
có ngăn trở gì thì đó là tầng thứ nhất. Khi em tu luyện tới tầng hai, em sẽ có
khả năng biết mình có thăng cấp hay không. Bởi vì hiện tại em mới có một tầng,
nên không hiểu là phải.

Hàn Vũ Tích giải thích.

Liễu Nhược Sương tranh thủ thời gian nhắm mắt lại, rồi vận chuyển chân khí một
vòng. Một lúc sau, nàng mới mở mắt, ủ rũ nói:

– Chân khí đi tới huyệt Kiến Trung thì trở nên chậm chạp rất nhiều, chứ không
thông thuận như lời chị nói.

Hàn Vũ Tích thấy Liễu Nhược Sương gấp gáp như vậy, liền an ủi:

– Không sao đâu. Em mới tu luyện có một tuần chứ mấy. Theo như lời miêu tả
của em, có lẽ rất nhanh em sẽ đột phá tầng thứ nhất.

– Chị Vũ Tích, Tinh Hà Thần Quyết mà chị dạy em, có phải là công pháp thần bí
của thần tiên hay không?

Liễu Nhược Sương rảnh rỗi, liền hỏi đông hỏi tây.

– Chắc là vậy, chị thấy Tiên Thủy Quyết mà chị tu luyện lúc trước kém hơn
Tinh Hà Thần Quyết này nhiều lắm. Chị và Lâm Vân lấy được bản thần quyết này ở
rừng rậm Amazon. Khi em tu luyện thần quyết này tới tầng sáu, thì chỉ có tu sĩ
Trúc Cơ mới có thể thấy được tu vị của em. Khi em tu luyện tới Trúc Cơ, chí có
tu sĩ Kết Đân mới có thể nhìn thấy tu vị của em.

– Chị biết được những điều này vì chị đã tu luyện tới tầng thứ bảy. Cho nên
chị đoán rằng Tinh Hà Thần Quyết cao cấp hơn các pháp quyết tu luyện khác
nhiều lắm. Còn cao hơn bao nhiêu thì chị không biết.

Hàn Vũ Tích đã luyện qua cả Tiên Thủy Quyết và Tinh Hà Thần Quyết nên mới có
phán đoán như vậy.

Liễu Nhược Sương trầm tư một lúc rồi mới hỏi:

– Chị Vũ Tích, chị có biết vì sao anh Lâm Vân lại biết những điều này không?
Trước kia em đã từng điều tra qua anh ấy. Nghe nói anh ấy là một thiếu gia ăn
chơi, còn bị điên nữa. Không biết do đâu mà anh ấy thay đổi lớn như vậy?

Hàn Vũ Tích cũng trầm tư. Đây là vấn đề mà đến hiện tại nàng còn chưa rõ ràng
lắm. Nếu nói Lâm Vân là giả, thì lại không giống. Nhưng Lâm Vân thực sự thay
đổi quá lớn. Hàn Vũ Tích không biết trả lời ra sao, đành hỏi ngược lại:

– Nhược Sương, em có thể nói cho chị biết vì sao em lại yêu Lâm Vân hay
không?

– Em?

Liễu Nhược Sương hơi sững sờ, ánh mắt trở nên mông lung. Một lúc lâu mới trả
lời:

– Ngày đó trên hòn đảo nhỏ, anh ấy vê ngực của em. Lúc đầu em rất tức giận,
nhưng nhìn thấy anh ấy thật lòng đối xử tốt với chị như vậy, em cảm thấy anh
ấy chỉ là vô tình. Về sau khi em biết anh ấy chính là người đã nghiên cứu ra
Dưỡng Tâm Hoàn, em lại cảm thấy thiếu nợ anh ấy.

– Điều khiến em cảm động nhất là, anh ấy biết em là người lấy đi bản quyền
Dưỡng Tâm Hoàn, nhưng anh ấy vẫn giúp em đưa em về quê cũ thăm mộ cha mẹ. Còn
vì cứu em mà vất vả tìm kiếm Tuyết Liên Tử. Từ bé đến giờ, còn chưa có ai tốt
với em như vậy. Anh ruột và chú ruột của em chỉ vì một ít tài sản, thậm chí
mặc kệ sự sống chết của em, còn đẩy em ra khỏi Liễu gia…

– Ngày đó Lâm Vân giúp em chữa thương, thân thể của em đã bị anh ấy nhìn
thấy. Nhưng em không hối hận. Lúc đó em tưởng rằng em sẽ chết, nên trong tiềm
thức, anh ấy đã trở thành người nam nhân của em. Nhưng em không nghĩ tới, anh
ấy vẫn cứu sống được em. Mà lúc đó em đã không thể rời xa anh ấy rồi. Nếu mất
anh ấy, em chỉ muốn đi theo cha mẹ và ông nội. Nhưng mạng sống của em là do
anh ấy vất vả mới cứu được, nếu em lại chết, thì thật là phụ công lao của anh
ấy.

– Cho nên em mới không để ý tới thể diện ở lại nhà hai anh chị. Chị Vũ Tích,
em thực xin lỗi chị, em…

Liễu Nhược Sương không nói được nữa. Nàng vừa yêu Lâm Vân, vừa cảm thấy có lỗi
với Hàn Vũ Tích. Tuy Lâm Vân và nàng ở bên nhau không lâu, nhưng nàng vẫn bị
chinh phục với tính cách và sự nỗ lực cứu sống nàng của hắn.

Lâm Vân là một người tốt. Tình cảm của mình đối với hắn, vốn từ phản cảm, kính
nể, hiếu kỳ, cảm kích, rồi mới biến thành yêu. Lần trước, Lâm Vân vì cứu mình
mà phun cả máu tươi. Đó là hình ảnh mà nàng không bao giờ quên được. Hiện tại
đi theo chị Vũ Tích tu luyện, Liễu Nhược Sương mới hiểu lúc đó hung hiểm như
thế nào và vì sao Lâm Vân phải phun ra máu. Nhưng Lâm Vân vẫn làm vậy. Vì một
người mà hắn không quen thuộc, thậm chí đã từng đánh cắp thành quả lao động
của hắn.

Cho nên khi Hàn Vũ Tích nói muốn đi tìm Lâm Vân, nàng liền không chút do dự
đồng ý. Bởi vì nếu không có Lâm Vân, nàng đã đi theo người thân và mất đi hy
vọng sống rồi. Nếu Lâm Vân ra đi, nàng cũng muốn đi cùng hắn. Thế giới này còn
Lâm Vân nên nàng mới còn quyến luyến.

– Nhược Sương, em…

Hàn Vũ Tích cầm tay của Liễu Nhược Sương. Tuy nàng hy vọng làm bạn với Lâm Vân
tới già, nhưng nàng không thể ngăn cản người khác yêu hắn. Liễu Nhược Sương là
một cô gái tốt, cũng là một cô gái đáng thương. Mình ít nhất còn có bà ngoại
và mẹ. Nhưng Liễu Nhược Sương, ngoại trừ Lâm Vân mà cô ấy yêu đơn phương ra,
có còn ai nữa đâu.

Cho nên Hàn Vũ Tích rất hiểu tâm sự của Liễu Nhược Sương. Lúc trước mình yêu
Lâm Vân, không phải mình cũng nghĩ như cô ấy sao? Có lẽ Liễu Nhược Sương và
mình rất hợp làm vợ chồng cả đời với Lâm Vân hơn các cô gái khác. Nếu có một
ngày, Lâm Vân thực sự dẫn mình tới mặt trăng cử hành hôn lễ. Thì chỉ có mình
và anh ấy ở trên đó có phải là quá vắng vẻ không? Có lẽ cộng thêm Liễu Nhược
Sương, ba người ở bên nhau thì giống một gia đình hơn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.