Công Tử Điên Khùng – Chương 336: Tiên cảnh Côn Luân – Botruyen

Công Tử Điên Khùng - Chương 336: Tiên cảnh Côn Luân

Tuy Trần gia và bang Đầu Búa cũng hoài nghi có phải Trần Ngọc Bân và Vương Ba
Tử tự chém giết lẫn nhau, nhưng rất nhanh bọn họ đã bài trừ khả năng này. Dù
sao nếu là sống mái với nhau, thì cũng không thể chết hết được.

Lai lịch của Hàn Vũ Tích và Liễu Nhược Sương rất nhanh bị điều tra ra. Rõ ràng
là người của tập đoàn Vân Môn ở Yên Kinh. Hơn nữa Hàn Vũ Tích còn là vợ của
Lâm Vân, chủ tịch tập đoàn Vân Môn.

Kết quả này khiến cho Trần gia khó mà tiếp nhận. Việc Lâm Vân đánh tới Trần
gia ở Yên Kinh, cha của Trần Ngọc Bân là Trần Uông Sinh cũng biết. Về phần có
thể động vào Lâm Vân hay không, thì y không thể làm chủ. Đêm đó y liền báo cáo
tin tức điều tra cho lão gia tử của Trần gia, Trần Dĩ Cửu.

Trần Uông Sinh muốn hỏi ý kiến của lão gia tử, có thể xử lý tên Lâm Vân kia
hay không. Bởi vì Trần lão gia tử có rất nhiều người quen ở Yên Kinh.

Việc cháu đích tôn của mình, Trần Ngọc Bân bị người giết còn bị đốt cháy,
khiến Trần Dĩ Cửu tức giận vô cùng. Liền đưa ra mệnh lệnh, hung thủ cho dù là
người của Diêm Vương cũng phải tìm ra cho bằng được.

Nhưng kết quả điều tra khiến cho Trần Dĩ Cửu hít vào một hơi. Nếu như là người
của Diêm Vương, ông ta còn nói được vài lời. Nhưng nếu là Lâm Vân làm, ông ta
biết mình phải ngay lập tức bỏ đi ý niệm báo thù trong đầu. Còn muốn khẩn cầu
bồ tát bảo vệ Hàn Vũ Tích và Liễu Nhược Sương bình yên vô sự.

Người khác không biết sự lợi hại của Lâm Vân, nhưng ông ta rất tinh tường.
Không nói Trần gia của ông ta không thể động vào Lâm gia. Cho dù là là Lâm Vân
Trần gia cũng không dám đụng vào.

Nghe nói tổ chức sát thủ Hắc Thủ Băng Đao, đứng thứ ba thế giới, bởi vì bắt
cóc Hàn Vũ Tích, đắc tội Lâm Vân, liền bị Lâm Vân giết sạch sẽ. Khiến cho tổ
chức kia chỉ còn là lịch sử.

Mấy nghìn ngươi a, cả mấy nghìn người phân bố ở khắp các thành phố đều bị tiêu
diệt. Một người có thế lực khủng bố như vậy, Trần gia bọn họ là không thể trêu
vào. Cháu trai của mình chọc ai không chọc, lại chọc đúng vào vợ của Lâm Vân.

Gần đây còn nghe nói tên Lâm Vân kia còn là ủy viên danh dự của quân ủy. Thậm
chí nghe nói Tần Bang Trung của Tần gia và trưởng tôn của Lý gia, vì đắc tội
hắn, đã bị chính người nhà giam cầm.

Trần Dĩ Cử liền ra lệnh, tuyệt đối không cho phép ai tiếp tục điều tra việc
này. Còn có, nếu như phát hiện hai nữ nhân kia, thì lập tức tránh xa.

Hành động của Trần gia đương nhiên không thể gạt được lão đại của bang Đầu
Búa. Rõ ràng ngay cả trưởng tôn của Trần gia chết đi cũng không dám đi điều
tra. Thế lực đằng sau hung thủ kia thật quá lớn.

Tuy nhiên Vương Lặc cũng không đợi lâu, liền biết hai nữ nhân kia là ai. Tuy
Vương Lặc chỉ là đại ca xã hội đen ở một thành phố nhỏ như Thanh Nam, nhưng y
vẫn rất rõ ràng các nhân vật nổi tiếng thế giới.

Lâm Vân,, trùm xã hội đen nào mà chả biết. Là người trong vòng một đêm đã tiêu
diệt cả tổ chức Hắc Thủ Băng Đao. Có thể nói là chó gà không tha. Nguyên nhân
chỉ vì Hắc Thủ Băng Đao bắt cóc vợ của hắn là Hàn Vũ Tích. Hơn nữa người gần
nhất, lúc người này ở Thanh Hóa, chỉ nói một câu liền khiến cho bí thư tỉnh ủy
phải về quê chăn vịt.

Có thể nói, bất luận là phía chính quyền hay là hắc đạo, y, đại ca của băng
Đầu Búa cũng không bằng một cọng lông của người ta.

Em trai của mình sao lại đắc tội với loại người như vậy? Còn chọc giận vợ của
hắn. Hiện tại, Vương Lặc suy nghĩ không phải là báo thù, mà là bang Đầu Búa
xong đời rồi.

Núi Côn Luân.

Thần Sơn đệ nhất của Trung Nguyên.

Núi Côn Luân sở dĩ có thể xưng là Côn Luân Hư, bởi vì trong núi Côn Luân còn
có cất dấu tiên cảnh Côn Luân. Mà tiên cảnh Côn Luân vốn không thuộc về Trái
Đất. Nơi này là một chỗ Tu Chân thuộc Khôn Truân Giới.

Tiên cảnh Côn Luân ở Khôn Truân Giới đã tồn tại vài ngàn năm. Tuy không ngừng
có người tu luyện tới cực hạn rồi phi thăng, nhưng cũng có rất nhiều người tu
luyện đến lúc già rồi trở thành đống cát vàng.

Linh khí thiên địa ở đây càng ngày càng mỏng manh, thiên tài địa bảo cũng dần
dần giảm bớt. Hiện tại tu luyện ở Côn Luân tiên cảnh thuộc Khôn Truân Giới,
muốn tiến một bước càng thêm khó, nói gì tới việc phi thăng. Trong ba nghìn
năm gần đây, đã không còn người nào có thể tu luyện tới cảnh giới có thể phi
thăng vào hư không rồi. Thậm chí ngay cả lão tổ Côn Luân có tu vị cao nhất,
vẫn còn cách cự ly phi thăng rất xa.

Vì giảm bớt linh khí trong Khôn Truân Giới bị tiêu tán. Vài ngàn năm trước đã
có một tu sĩ đại thần thông tạo kết giới ở Côn Luân, nhằm ngăn trở một ít võ
giả đi vào tiên cảnh của Côn Luân. Nhưng cho dù như vậy, các tu sĩ ở Khôn
Truân Giới cũng không ngừng sinh sôi nảy nở, người càng ngày càng nhiều. Mặc
dù cả Khôn Truân Giới, những nơi Tu Chân như tiên cảnh Côn Luân có vô số kể,
nhưng linh khí vẫn bị tiêu hao rất lớn.

Trong động Côn Hư của tiên cảnh Côn Luân, một đạo sĩ trung niên khuôn mặt âm
trầm, trước ngực còn dính đầy máu tươi. Y chính là người có tu vi cao nhất của
tiên cảnh Côn Luan hiện tại, lão tổ Nguyên Anh Ứng Hư Tử. Cũng là tổ sư của
Côn Luân.Tu vị của y chẳng những cao nhất trong tiên cảnh Côn Luân, ở cả giới
Khôn Truân cũng là cao thủ đỉnh cao.

Y thật không ngờ phân thân Nguyên Anh của mình lại có thể bị diệt. Còn là bị
diệt ở Phàm Nhân Giới. Phải biết phân thân Nguyên Anh này của y không giống
với phân thân bình thường. Sức chiến đấu của nó không hề thua kém gì một tu sĩ
Nguyên Anh sơ kỳ.

Tuy thông qua tin tức chiến đấu từ phân thân kia truyền lại, đối thủ cũng là
một người tu sĩ. Bởi vì nhờ một loại đan dược tăng cảnh giới trong nháy mắt
cùng Hỗn Độn Sơn Hà Đồ mới có thể chiến thắng. Nhưng tên tu sĩ kia khẳng định
cũng bị thương không nhẹ, thậm chí tử vong. Cho dù còn sống chắc tu vị cũng
mất hết.

Mà Hỗn Độn Sơn Hà Đồ làm cho y rất khao khát. Một tu sĩ Nguyên Anh sống lâu
đến mấy cũng chỉ là hai nghìn năm mà thôi. Cho dù mình có tu luyện ra một phân
thân Nguyên Anh thì cũng đã sống được hơn ba nghìn năm rồi. Mắt thấy còn có
hai ba trăm năm nữa là mình hóa thành tro bụi. Không nghĩ tới lúc này mình có
thể thấy được Hỗn Độn Sơn Hà Đồ.

Nếu như chiếm được Hỗn Độn Sơn Hà Đồ đó, phân thân bị diệt có là gì?

Có lẽ nhờ bản đồ này, nói không chừng mình có thể hoàn thành nguyện vọng phi
thăng. Tiên cảnh Côn Luân chỉ là một khu vực tu luyện của Khôn Truân giới mà
thôi. Chỉ có y là biết tiên cảnh Côn Luân tuy ở trên Địa Ngục Môn của núi Côn
Luân, bị cách một kết giới, nhưng tiên cảnh Côn Luân không nằm trên Trái Đất.

Địa Ngục Môn thật ra là một truyền tống trận tự nhiên, không có cách nào phá
hỏng. Chỗ này chính là cánh cửa lui tới của Khôn Truân Giới và Phàm Nhân Giới
ở Địa Cầu. Vài ngàn năm trước, tu sĩ đại thần thông bố trí kết giới, là để
ngăn cản việc đi lại giữa Khôn Truân Giới và Địa Cầu, đồng thời không để cho
linh khí bị tiêu tán.

Khôn Truân Giới lớn hơn Địa Cầu không biết bao nhiêu lần. Là một thế giới
chính thức của người Tu Chân. Vốn còn có một cánh cửa nhỏ đi tới tiên cảnh.
Nhưng về sau bị biến mất. Giống như tiên cảnh ở Thiên Sơn và Thục Sơn vậy.

Tuy những cánh cửa vào tiên cảnh này bị biến mất. Nhưng tiên cảnh tồn tại là
sự thật. Cũng giống như tiên cảnh Côn Luân đi vào Khôn Truân Giới mà thôi. Tuy
nhiên, không chỉ ở tiên cảnh Côn Luân vài ngàn năm này không có người nào tu
luyện tới cảnh giới phi thăng, mà ngay cả Khôn Truân Giới cũng không có ai.

Tuy cả tiên cảnh Côn Luân đã khống chế cả con đường duy nhất từ Địa Cầu tới
Khôn Truân Giới. Nhưng cũng không có ai ngấp nghé nơi này. Bởi vì Địa Cầu là
nơi sinh sống của người phàm, có linh khí cực kỳ thiếu thốn. Đi ra đây tu
luyện cũng chả có tác dụng gì.

Nhưng Hỗn Độn Sơn Hà Đồ lại xuất thế, đây là một tin tức cực kỳ chấn động.
Hiện tại chỉ có một mình y biết, vô luận như thế nào cũng không thể để người
khác biết. Một khi mình chiếm được Hỗn Độn Sơn Hà Đồ, sau đó mượn nhờ năng lực
của tấm bản đồ này, rất có thể sẽ tiến thêm một bước. Cuộc đời này sẽ có hy
vọng phi thăng.

Y phỏng chừng tu sĩ có được Hỗn Độn Sơn Hà Đồ kia, không chết thì cũng tàn
tật. Đương nhiên khả năng chết lớn hơn một chút. Một loại đan dược trong thời
gian ngắn đã có thể tăng lên mấy cảnh giới, y còn chưa từng nghe nói qua có ai
uống loại thuốc đó mà không bị việc gì. Loại đan dược như vậy rất ít ỏi, nhưng
lại không trân quý.

Ai lại muốn vì tăng cảnh giới lên mà bị nổ banh xác?

Tuy nhiên tên tu sĩ nhỏ nhoi kai lại có Hỗn Độn Sơn Hà Đồ và đan dược nghịch
thiên như vậy. Chứng tỏ hắn nhất định đã tìm được một động phủ thời Thượng Cổ
nào đó. Thực không ngờ ở Phàm Nhân Giới lại có sự tồn tại của động phủ Thượng
Cổ. Không biết tiểu tư kia còn chiếm được vật gì không. Nghĩ tới trong lòng
Ứng Hư Tử càng thêm lửa nóng.

Lúc này, cấm chế ngoài động phủ truyền tới sự ba động. Ứng Hư Tử giật mình
nói:

– Vào đi.

– Đệ tử Côn Luân, Môn Thường bái kiến tổ sư gia.

Một tên đạo sĩ chưa tới ba mươi tuổi đi vào, thần sắc rất là cung kính.

– Môn Thường, tu vị của ngươi đã tới Luyện Khí mười tầng rồi à? Tiến độ tu
luyện trước mắt thế nào?

Ứng Hư Tử nhìn tay đạo sĩ kia, vẻ mặt ôn hòa hỏi.

Môn Thường tựa hồ có chút thụ sủng nhược kinh. Tổ sư gia rõ ràng dùng ngữ khí
hòa nhã như vậy nói chuyện với y, là điều mà y không ngờ tới. Liền vội vàng
khom người trả lời:

– Bẩm tổ sư gia, đệ tử ngu dốt, một mực dừng lại ở Luyện Khí mười tầng đã
nhiều năm rồi.

Ứng Hư Tử gật đầu nói:

– Hiện tại kết giới Côn Luân thiếu đệ tử trông coi. Ngươi có nguyện ý tới đó
canh gác hay không?

Môn Thường vừa nghe như vậy, liền biết việc này chắc có lợi. Mình bị tắc ở
Luyện Khí tầng mười nhiều năm như vậy, một chút dấu hiệu tiến bộ cũng không
có. Nếu như hiện tại được tổ sư gia coi trọng, nói không chừng còn được ban
cho vài viên đan dược. Vậy thì mình nhờ đó có thể tăng tu vị rồi.

Nghĩ tới đây, vội vàng nói:

– Đệ tử nguyện ý.

Ứng Hư Tử tựa hồ biết Môn Thường nhất định sẽ trả lời như vậy, thỏa mãn vuốt
râu nói:

– Kết giới này vô cùng trọng yếu. Ngươi chẳng những phải bảo vệ ở đó, còn
phải đi tới Phàm Nhân Giới thu thập các tài liệu Tu Chân quý giá. Nếu như vô
tình gặp được người có tư chất đặc biệt tốt, thì cũng có thể thu nạp về chúng
ta. Nhưng số lượng đệ tử nhất định không được vượt qua bốn người, biết chưa?

– Đệ tử đã rõ.

Môn Thường vội vàng khom người trả lời.

Ứng Hư Tử ném một cái bình ngọc cho Môn Thường nói:

– Trong này có vài viên đan dược có thể cung cấp cho ngươi tu luyện tới Luyện
Khí điên phong. Nếu về sau ngươi làm việc tốt, ta sẽ cho ngươi một cơ hội Trúc
Cơ. Trong lúc ngươi bảo vệ nơi này, không cho phép bất kỳ người nào hoặc động
vật nào được tiến vào phạm vi Địa Ngục Môn. Một khi phát hiện giết không tha.

Môn Thường tiếp nhận đan dược, hưng phấn tới phát run. Phái Côn Luân có vô số
tu sĩ, thật không ngờ việc tốt như vậy lại được giao cho mình.

Thấy Môn Thường đã tiếp nhận đan dược, Ứng Hư Tử lần nữa nói:

– Lúc trước có người bảo vệ kết giới, bởi vì sơ sẩy mà làm mất một bộ Sơn Hà
Đồ. Nhiệm vụ của ngươi cũng là đi tìm bản đồ kia về. Bản đồ này tuy không phải
là trân bảo gì, nhưng đó là bản đồ địa hình của phái Côn Luân chúng ta. Cho
nên nó có ý nghĩa rất quan trọng với phái Côn Luân.

– Còn nữa, bản đồ này bị một tên tu sĩ cấp thấp cướp đi. Tên tu sĩ này phỏng
chừng đã chết hoặc là tu vị bị mất hết. Trên người hắn có khả năng có đồ vật
của những đệ tử bị giết lúc trước. Ngươi cũng mang theo nó về. Nếu làm tốt, ta
sẽ ban thưởng cho ngươi một pháp bảo linh khí thượng phẩm. Đây là ảnh của hắn,
ngươi cầm đi mà tìm. Còn nữa, thanh pháp khí thượng phẩm này, ban cho ngươi
phòng thân.

Môn Thường tiếp nhận pháp khí thượng phẩm và thẻ ngọc chứa hình ảnh mà tổ sư
đưa, tâm tình rất kích động, vội vàng nói:

– Đệ tử nhất định không phụ sự ủy thác của tổ sư.

– Đợi lát nữa ta sẽ giúp ngươi đi ra ngoài. Sau khi ngươi làm xong việc, lập
tức bóp nát tấm thẻ ngọc. Ta sẽ buông lỏng kết giới cho ngươi trở về. Sở dĩ ta
không tự thân động thủ, bởi vì ta đang tu luyện tới chỗ quan trọng. Khi ngươi
làm xong mọi việc, ta sẽ ban thưởng cho ngươi và cho ngươi làm đệ tử của ta.

Ứng Hư Tử quả thực có khổ nói không lên lời. Nếu y có thể đi ra khỏi đây, thì
y cần gì an bài Môn Thường đi ra ngoài làm gì.

Chỉ là kết giới muốn mở phải trăm năm sau. Y đương nhiên không muốn đợi lâu
như vậy. Nhưng y đã là tu sĩ Nguyên Anh điên phong, dùng chân nguyên thôi động
kết giới một lúc vẫn có thể làm được. Nhưng y cũng biết những tu sĩ cao cấp
không thể đi qua kết giới đó, mặc dù họ có thể tạo ra một lỗ hổng trong thời
gian ngắn.

Tu sĩ ngoài cấp Luyện Khí Kỳ sẽ bị kết giới phá thành mảnh nhỏ. Vô luận tu vị
của ngươi cao đến đâu, đều không thể may mắn thoát khỏi. Lúc trước đã có vô số
người thử qua.

Tu sĩ Nguyên Anh điên phong có thể tiêu hao tu vị mấy năm để mở kết giới.
Nhưng kết giới sau khi mở ra, chỉ có tu sĩ Luyện Khí Kỳ mới có thể ra vào. Mà
tu sĩ cao cấp lại không thể được.

Môn Thường nghe thấy mình sau khi hoàn thành nhiệm vụ, rõ ràng có thể trở
thành đệ tử chân truyền của tổ sư, trong lòng kích động đã không thể nói lên
lời. Đối với việc bảo vệ kết giới Côn Luân, y vẫn biết một ít. Rất nhiều tu sĩ
vô vọng thăng cấp đều khát vọng đi ra kết giới, tới Phàm Nhân Giới hưởng thụ
vinh hoa phú quý.

Nhưng kết giới này chỉ có người trông coi mới có thể trăm năm ra vào một lần.
Hoặc là được tổ sư Côn Luân mang ra mới được. Người bình thường thì không thể
ra vào.

Môn Thường vốn cho rằng tu vị của mình thấp, không có cách nào tiến lên. Không
nghĩ tới lại được tổ sư nhìn trúng, lại còn đưa mình tới Phàm Nhân Giới nữa.
Còn được ban thưởng đan dược, hứa hẹn Trúc Cơ và tặng pháp bảo. Đây có lẽ là
bước ngoặt trong con đường tu luyện của y.

Trong lòng càng thêm quyết định. Sau khi rời khỏi đây, lập tức đi tìm bản đồ
địa hình của Côn Luân. Đoạt lấy những đồ vật của các sư huynh trông coi kết
giới lúc trước. Sau đó tu luyện tới tầng thứ mười hai. Lúc trở về lão tổ sẽ
giúp mình Trúc Cơ. Sau khi Trúc Cơ chính là đệ tử chân truyền của Côn Luân.

Nói không chừng Tiêu sư tỷ sẽ có cái nhìn khác về mình, nhỡ đâu lại lấy được
lòng mỹ nhân.

Ứng Hư Tử nhìn bộ dáng xuất thần của Môn Thường, liền ho khan một tiếng, mới
khiến Môn Thường hồi phục tinh thần.

Lão tổ Côn Luân thấy Môn Thường hiểu rõ ý của mình, không do dự nữa dẫn theo
Môn Thường tới vị trí kết giới.

– Môn Thường, sau khi ngươi rời khỏi đây thì tới xung quanh Địa Ngục Môn tìm
kiếm cẩn thận xem. Nếu như không thấy gì thì đi tìm người trong ảnh này trước.

Tổ sư Côn Luân nói xong, lấy một cái búa cực lớn bổ vào kết giới.

Vài tiếng uỳnh uỳnh vang lên, kết giới vốn chắc chắn vô cùng đã xuất hiện vết
nứt.

Một khối áp lực cường đại phản về khiến cho lão tổ Côn Luân nhổ ra mấy ngum
máu tươi. Không kịp chữa thương, lập tức nói:

– Nhanh đi ra ngoài, nhanh.

Môn Thường không nhiều lời, liền chui qua vết rách. Vết rách này đảo mắt biến
mất vô ảnh vô tung.

Lúc đi ra Môn Thường liền nhớ tới cảnh lão tổ Côn Luân không ngừng thổ huyết,
trong lòng rất kinh dị. Nếu lão tổ có thể tùy lúc ra vào, vì sao khi tống mình
ra ngoài lại vất vả như vậy? Bản đồ mà lão tổ cần tìm về kia có thực sự chỉ là
một pháp khí bình thường hay không?

Môn Thường không nghĩ ra nguyên nhân trong đó. Tuy nhiên đối với y mà nói, có
thể Trúc Cơ đã là sự kinh hỉ cực lớn rồi. Cần gì phải suy nghĩ những cái khác?

Nhưng Môn Thường vừa đi ra đã bị cảnh vật trước mắt làm cho chấn kinh. Chỗ này
rõ ràng từng có dấu vết chiến đấu của tu sĩ cấp cao. Tuy Môn Thường chỉ mới là
Luyện Khí Kỳ, nhưng ở lâu trong Tu Chân Giới, y vẫn nhận ra đây là dấu vết
chiến đấu. Dựa theo vết tích này, không thể là đệ tử Luyện Khí Kỳ được. Mà
phải là các tiền bối từ Kết Đan Kỳ trở nên chiến đấu.

Không phải tổ sư đã nói chỉ có đệ tử Luyện Khí Kỳ mới đi ra ngoài được sao?
Chẳng lẽ ở bên ngoài còn có đệ tử Kết Đan Kỳ? Cho dù trong tiên cảnh Côn Luân
cũng không có mấy vị tiền bối Kết Đan Kỳ. Một vị tiền bối Kết Đan Kỳ sao có
thể ở đây trông giữ kết giới được?

Qua những dấu vết chiến đấu này, có thể lờ mờ cảm thấy thời gian không phải
rất dài. Nhưng lại không thể khẳng định.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.