Công Tử Điên Khùng – Chương 330: Tu vị năm sao chân chính – Botruyen

Công Tử Điên Khùng - Chương 330: Tu vị năm sao chân chính

– Mình cũng không biết. Hắn đã nói rằng sẽ quay trở lại, chỉ là không biết
khi nào mà thôi. Có lẽ một tháng, cũng có thể lâu hơn. Mình cũng không biết
Lang Thang rốt cuộc là ai.

Dương Vân nhìn thần sắc kích động của Đường Uyển, rốt cuộc xác định Đường Uyển
thực sự có việc nhờ Lang Thang.

Đường Uyển trầm mặc, trong lòng đã không biết hối hận bao nhiều lần. Cô ta có
một dự cảm, muốn gặp lại Lang Thang đã rất khó. Huống hồ Lang Thang vốn chính
là người mà Dương Vân nhặt được ở ven đường.

– Không phải Lang Thang đã nói ba ngày sau sẽ giúp Trương Nhac chữa bệnh sao?
Đường Uyển,, cậu cứ ở đây với mình vài ngày. Nói không chừng ba ngày sau Lang
Thang sẽ trở về chữa bệnh cho Trương Nhạc. Lúc đó là được gặp lại hắn rồi.

Dương Vân chợt nhớ tới chuyện của Trương Nhạc, tâm tình liền trở nên sáng sủa.

Ba ngày sau vẫn có thể gặp lại Lang Thang. Cho dù Lang Thang muốn đi tìm kiếm
trí nhớ của hắn, thì hắn vẫn nên để lại phương thức liên lạc mới đúng. Hiện
tại ngay cả một chiếc điện thoại hắn cũng không có.

– Đúng rồi, vậy thì ba ngày này làm phiền cậu vậy, Dương Vân…

Mặc dù như vậy nhưng Đường Uyển không ôm quá nhiều hy vọng. Cô ta chỉ cảm thấy
rất khó gặp lại Lâm Vân.

Đi ra tầng khí quyển, Lang Thang cảm thấy tốc độ của mình nhanh hơn không ít.
Một ngày sau, Lang Thang đã đi tới mặt trăng. Mặc dù biết trọng lực ở nơi này
rất thấp, nhưng mới đầu vẫn còn chưa quen lắm. Tuy nhiên, nửa tiếng sau thì
Lang Thang đã quen dần với trọng lực nơi này.

Quả nhiên, ở bất kỳ chỗ nào trên mặt trăng, tinh hoa Nhật Nguyệt cũng nồng hậu
hơn Trái Đất nhiều lắm. Nhưng đã tới nơi này rồi thì tất nhiên phải tìm một
chỗ tốt nhất để tu luyện.

Còn chưa tìm được chỗ để tu luyện thì Lang Thang đã phát hiện một chỗ có dấu
vết con người đi tới. Chẳng lẽ chỗ này chính là nơi mà các phi hành gia của
nước Mĩ và nước Nga đã tới sao? Nhưng thoạt nhìn không giống lắm.

Bởi vì phát hiện ra dấu vết đã từng có người ở đây, nên Lang Thang càng thêm
cẩn thận. Hắn không dám khẳng định có người cũng từ Trái Đất lên mặt trăng tu
luyện hay không. Vạn nhất là một đại năng Tu Chân, vậy thì với tu vị năm sao
của mình, làm sao có thể chạy thoát.

Nhưng lo lắng của Lang Thang là dư thừa. Hắn tìm cả ngày trời cũng không phát
hiện ra có dấu vết sinh sống ở đây. Chắc nếu có người nào ở mặt trăng thì cũng
rời đi rồi.

Lang Thang không tiếp tục tìm kiếm nữa, mà tìm một chỗ phù hợp để tu luyện,
rồi đào một cái hang ở đó. Còn bố trí một vài trận pháp ẩn nấp, mới yên tâm
chui vào đó tu luyện.

Quả nhiên có tinh hoa Nhật Nguyệt nồng hậu, Lang Thang hấp thu rất dễ dàng.
Hắn cảm thấy cả người đều thoải mái giống như tắm trong nước nóng vậy. Tinh
hoa Nhật Nguyện đi vào trong cơ thể, chậm rãi biến thành lực lượng Tinh Vân.
Tu vi của hắn cũng chậm rãi tăng lên.

Nguyên bản có bốn sao, viên thứ năm thì đang vẫn ảm đảm, đang kịch liệt xoay
tròn. Phần lớn tinh hoa Nhật Nguyêt đi vào cơ thể đều chuyển thành tinh lực
rồi rót vào ngôi sao thứ năm kia. Ngôi sao thứ năm càng ngày càng lóe sáng.

Một ngày, hai ngày…

Hai mươi ngày sau, Lang Thang thét dài một tiếng. Ngôi sao thứ năm trong cơ
thể rốt cuộc đã hình thành. Tinh lực hiện tại của hắn đã tăng lên rất nhiều
lần. Khiến cho Lang Thang có một cảm giác rung động thật sâu. Đến hiện tại hắn
mới cảm thấy thực lực chân chính của mình.

Ngũ Tinh, đây mới thực sự là Ngũ Tinh. Thần thức cực kỳ mạnh mẽ quét ra ngoài.
Phạm vi 1600km xung quanh mặt trăng đều bị thần thức bao trùm. Không nghĩ tới,
Ngũ Tinh lại mạnh hơn Tứ Tinh nhiều lần như vậy. Có thể nói là biến hóa hoàn
toàn về thể chất.

Từng khoảng trí nhớ dần được khôi phục. Nguyên lai mình bị một lão quái Nguyên
Anh đánh thành như vậy.

Lâm Vân, Địa Ngục Môn, Vũ Tích…

Lâm Vân đột nhiên đứng lên.

‘Kết giới Côn Luân?’ Trong kết giới đó là một thế giới như thế nào? Mà mấy
tháng rồi mình không có liên lạc với Vũ Tích, chắc nàng ấy đã rất lo lắng. Dựa
theo tính tình của nàng ấy, nói không chừng đã đi tới Địa Ngục Môn tìm mình.
Nguyên lai, người con gái mà mình nhớ mãi không quên là vợ của mình, Vũ Tích.

Những nhân vật nguy hiểm ở Địa Ngục Môn đều đã bị mình giết. Hiện tại Vũ Tích
tới đó hẳn là không gặp nguy hiểm gì. Dù sao Vũ Tích đã là Luyện khí tầng năm,
nói không chừng hiện tại cũng là tầng sáu rồi.

Tuy biết Vũ Tích sẽ không có việc gì, nhưng mình vẫn nên nhanh chóng trở về
Yên Kinh. Nếu Vũ Tích thật sự đi Địa Ngục Môn, mình cũng phải đi tìm nàng. Đã
lâu như vậy rồi không gặp nàng, trong lòng hắn cũng rất tưởng niệm.

Không nghĩ tới, trong một thời gian ngắn như vậy, mình có thể đạt tới năm sao.
Đây là điều mà trước kia Lâm Vân không dám nghĩ. Tạo Hóa Đan rốt cuộc là một
đan được như thế nào mà có thể nghịch thiên như vậy?

Nếu như khổng phải nhờ tấm bản đố đó, phỏng chừng mình đã biến thành tro bụi
rồi.

Mà nghe lão đạo kia nói tấm bản đồ tên là Hỗn Độn Sơn Hà Đồ. Không biết Sơn Hà
Đồ này còn ở trên người mình không. Nghĩ tới đây, trong lòng Lâm Vân lập tức
lửa nóng. Dùng thần thức quét một cái, thì vẫn thấy bản đồ trên cánh tay của
mình.

Lâm Vân đột nhiên cảm thấy mình đi vào một thế giới mới tinh. Sông nước, cây
cối ở đây giống như cảnh thần tiên vậy. Trong đầu lập tức xuất hiện mấy “Một
đồ một thế giới”. Nguyên lai Hỗn Độn Sơn Hà Đồ lại là một thế giới khác. Khó
trách lúc trước mình không có cách nào bỏ Hỗn Độn Sơn Hà Đồ vào trong cái Tinh
Giới.

Lâm Vân rất hưng phấn. Hắn biết tấm bản đồ này là một bảo bối phi thường quý
giá. Nếu không nó đã không ngăn cản được lão tổ Côn Luân kia rồi.

Vô luận là bảo bối gì, chỉ cần có liên quan tới không gian khác đã là bảo bối
quý báu rồi. Điểm ấy Lâm Vân cũng biết. Huống chi trong Hỗn Độn Sơn Hà Đồ
không chỉ là một không gian, mà là cả một thế giới.

Tuy nhiên, thế giới này có vẻ nhỏ. Xem ra là có liên quan tới tu vị của mình.
Mình phải tới tận năm sao mới có thể đi vào thế giới này. Chứng tỏ yêu cầu
thấp nhất của Hỗn Độn Sơn Hà Đồ là năm sao, hoặc là cao thủ cấp Kim Đan.

Chỗ biên giới của bản đồ là một trạng thái hỗn độn. Chứng tỏ bản đồ này còn có
thể vươn rộng hơn nữa. Chỉ cần mình tu luyện tới một trình độ nhất định là có
thể mở ra. Mà nơi này có linh khí thật là sung túc. Lâm Vân thật không ngờ
linh khí trong này còn phong phú ở bên ngoài rất là nhiều. Ừ, nói tới đây phải
nhớ tới Tạo Hóa Đan kia. Nếu không phải nhờ bản đồ hút bớt linh khí trong Tạo
Hóa Đan, thì mình đã bị nổ chết rồi.

Chẳng lẽ Hỗn Độn Sơn Hà Đồ co thể tự động hấp thu linh khí? Hiện tại Lâm Vân
không thể biết. Chỉ có thể đợi về sau tu luyện, xem linh khí trong này có bị
giảm bớt không.

Từ lúc củng cố xong ngôi sao thứ năm, Lâm Vân phát hiện tinh hoa Nhật Nguyệt
đã không còn đủ để cho hắn tu luyện rồi. Giống như lúc trước hắn tu luyện từ
Tinh Vân tới Tinh Hồn ở Trái Đất vậy. Ban đầu lúc còn ở trạng thái Tinh Vân,
thì còn có thể hấp thu tinh hoa Tinh Thần để tu luyện. Nhưng tới thời điểm
Tinh Hồn, tinh hoa đó đã không còn có nhiều tác dụng. Thậm chí còn không bằng
hấp thu linh khí mỏng manh.

Hiện tại cũng giống như vậy. Từ Tứ Tinh điên phong tới Ngũ Tinh, tinh hoa của
Nhật Nguyệt trợ giúp mình rất lớn. Nhưng một khi tới Ngũ Tinh, Lâm Vân phát
hiện tinh hoa ở trên mặt trăng đã không còn đủ để tu luyện rồi.

Cũng may mình có Hỗn Độn Sơn Hà Đồ trong tay. Chỉ là còn chưa biết biết tác
dụng của Hỗn Độn Sơn Hà Đồ. Cũng không biết cách đem nó ra sử dụng để công
kích hoặc phòng ngự. Nhiều nhất chỉ biết nó vẫn ở trong cơ thể mình mà thôi.
Lâm Vân có một loại cảm giác, nếu hắn muốn sử dụng hoàn toàn Hỗn Độn Sơn Hà
Đồ, thì hắn phải luyện tới chín sao.

Tuy nhiên nếu không có Sơn Hà Đồ này, Lâm Vân tin tưởng chỉ cần linh khí trên
cái hòn đá kia cũng đủ để tu luyện.

Không biết tu vị hiện tại của Vũ Tích đến mức nào rồi.

Dưới chân của hắn còn có một cái Kim Ấn, một thanh kiếm và một cái giới chỉ.
Lâm Vân biết mấy thứ này là của lão tổ Côn Luân.

Lâm Vân nhặt lên giới chỉ, nhưng tạm thời không dùng được. Bởi vì giới chỉ đã
nhận chủ. Muốn luyện hóa giới chỉ của một tu sĩ Nguyên Anh, không mất thời
gian mấy tháng thì không luyện hóa được. Cho nên trước để ở chỗ này.

Thanh kiếm sắt của mình vẫn còn, nhưng Phi Vân Trùy đã bị đánh nát. Từ nay về
sau phi hành chỉ có thể tự đạp tinh phi hành mà thôi. Tuy nhiên thanh phi kiếm
của lão tử Côn Luân này có vẻ không tồi lắm. Cấp bậc cao hơn Phi Vân Trùy
không biết bao nhiêu lần. Có thể luyện hóa nó dùng cũng được.

Phi kiếm này rõ ràng không phải là pháp bảo của tu sĩ Nguyên Anh. Nên Lâm Vân
luyện hóa cũng không vất vả gì lắm, chỉ mất hai ngày là thanh phí kiếm bị
luyện hóa. Đứng lên thanh phi kiếm, Lâm Vân cảm thấy rất hài lòng. Vô luận là
tốc độ bay hay là khả năng công kích, đều hơn Phi Vân Trùy gấp nhiều lần. Đây
là một pháp khí không tầm thường. Còn về cấp bậc của nó, hiện tại Lâm Vân còn
chưa biết.

Lại cầm cái Kim Ấn kia lên. Lâm Vân đoán chừng muốn luyện hóa nó phải mất ít
nhất nửa tháng. Hắn không có nhiều thời gian như vậy để luyện hóa. Trước gặp
lại lão bà rồi nói sau.

Lâm Vân buông Kim Ấn xuống rồi đi ra Hỗn Độn Sơn Hà Đồ. Đột nhiên hắn ngây
ngẩn cả người. Hắn luôn có một cảm giác không đúng. Mặc dù hắn không quen
thuộc với những người Tu Chân cấp cao, nhưng thông qua công pháp Tinh Hà Thần
Quyết mà Vũ Tích đang luyện. Hắn vẫn biết những tu sĩ cấp cao đều có một pháp
báo bổn mệnh của mình. Hắn đã giết lão tổ Côn Luân rồi, vì sao không thấy pháp
bảo bổn mệnh của y? Hóa ra chỗ không đúng là chỗ này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.