Nàng biết em gái vì sao muốn rời nhà trốn đi. Nhất định là vì em gái cảm thấy
có lỗi với mình. Lúc Vũ Đình lấy trộm giấy ly hôn của nàng, là lúc nàng hận em
gái duy nhất của mình nhất. Chỉ là hiện tại nghĩ lại, em ấy cũng chỉ vì muốn
tốt cho mình mà thôi.
Phỏng chừng Vũ Đình đi theo Lâm Vân vào rừng Amazon đã xảy ra rất nhiều việc,
mới thay đổi cách nhìn về Lâm Vân. Lại cộng thêm việc con bé cảm thấy việc
mình bị hủy khuôn mặt là lỗi của nó. Nên nó mới hối hận và không có mặt mũi
nào gặp lại hai người.
Chỉ là Vũ Tích rất yêu mến cô em gái này. Quan hệ của hai người từ trước tới
nay vốn rất tốt. Tăng thêm Vũ Đình không vì mình không có mẫu thân mà làm giảm
đi quan hệ chị em. Nói một cách khác, nếu như không phải vì chuyện của Lâm
Vân, thì hiện tại quan hệ chị em của hai người vẫn tốt. Hơn nữa hai người đều
một mực rất quan tâm đối phương.
Cho nên lần này nàng mới nhờ Mỹ Na khi tới Phần Giang thì thăm hỏi của Vũ
Đình. Vũ Tích thật không ngờ Vũ Đình rõ ràng đã mất tích nhiều năm rồi. Nghĩ
tới việc mất tích của con bé là có liên quan tới mình, nàng cảm thấy rất là tự
trách.
Lâm Vân nghe Hàn Vũ Tích nói vậy liền trầm mặc, thật lâu không nói. Kỳ thực,
hắn cũng không có ấn tượng tốt gì với Hàn Vũ Đình. Trước kia ở rừng rậm Amazon
chiếu cố nàng ta, hoàn toàn là bởi vì Vũ Tích.
Hiện tại Vũ Tích nói ra chuyện này, hắn đương nhiên hiểu ý của nàng. Nhưng hắn
không có ý đáp ứng. Bởi vì hắn muốn dành thời gian cho việc tăng thêm thực lực
bản thân, rồi suy tính có thể hay không trở về đại lục Thiên Hồng. Nếu như đã
biết có cơ hội mà không thử, thì hắn sẽ cảm thấy có lỗi với Thanh Thanh.
Thấy Lâm Vân im lặng không nói, trong lòng Hàn Vũ Tích thở dài một tiếng. Nàng
cũng không ý trách cứ Lâm Vân. Dù sao, việc này vẫn là lỗi của cô em gái do đã
quá xúc động làm việc. Một người em gái khuyên chị gái ly hôn, thì bất kỳ một
người anh rể nào cũng cảm thấy không thoải mái.
– Được rồi, anh sẽ chú ý. Chỉ là về sau, anh đi đâu cũng dẫn theo em đi. Anh
không muốn em gặp nguy hiểm nữa.
Lâm Vân thở dài nói. Thấy Vũ Tích đau lòng như vậy, hắn thực sự không đành
lòng cự tuyệt.
Hàn Vũ Tích ôm chặt Lâm Vân nói:
– Cảm ơn anh, lão công. Từ nay về sau em cũng không muốn rời đi anh. Em muốn
mãi mãi ở bên cạnh anh. Ở bên ngoài nhiều ngày như vậy, chắc cũng mệt mỏi rồi,
anh đi tắm rửa rồi ngủ sớm đi.
Lâm Vân sờ sờ cái mũi. Âm thầm nói, không biết dạy vợ mình tu luyện có phải
quyết định chính xác hay không? Vài chục năm làm vợ chồng chẳng lẽ không đủ?
Vì quá tham lam, mà hiện tại ôm lão bà nhưng không thể làm gì được. Quả thực
là buồn bực muốn chết.
Sau khi Lâm Vân tắm rửa xong, thì lập tức lên giường. Còn Vũ Tích thì đã thay
xong áo ngủ, nhưng lại che kín chăn lại, có vẻ ngượng ngùng. Lâm Vân có chút
kỳ quái kéo chăn xuống thì thấy hôm nay Vũ Tích mặc một bộ đồ ngủ rất mỏng, lộ
rõ cả nội y ra bên ngoài. Lâm Vân lập tức ngây người nhìn. Đẹp quá, Lâm Vân
thầm khen một tiếng. Có một người vợ như vậy, người chồng còn đòi hỏi gì hơn
nữa? Hàn Vũ Tích thấy Lâm Vân nhìn mình chằm chằm, khuôn mặt càng đỏ như trái
táo chín, có chút thở hổn hển.
– Vũ Tích, là ai dạy em mặc kiểu này vậy?
Lâm Vân mất nửa ngày mới kịp phản ứng.
– Là chị Tề Dung nói cho em biết. Mấy hôm trước chị Tề Dung tới đây chơi, rồi
nói với em về mấy chuyện này. Bằng không em cũng không biết. Anh thấy được
không?
Hàn Vũ Tích bên ngoài nói, nhưng tim đã đập thình thịch, lo lắng Lâm Vân sẽ
nghĩ mình quá lẳng lơ.
Lâm Vân nhịn không được cười một tiếng. Thật không ngờ Lam Cực lại có một lão
bà cực phẩm như vậy. Không biết y có bị lão bà của mình hút khô rồi hay không?
Nghĩ tới đây liền cười ha hả.
Hàn Vũ Tích khó hiểu nhìn Lâm Vân. Không biết anh ấy cười cái gì. Không phải
vừa rồi anh ấy rất yêu mến đó sao? Trong lòng có chút không yên. Kỳ thực nàng
cũng thích loại cảm giác khi mặc như vậy, nhưng chỉ là không biết cảm thụ của
Lâm Vân mà thôi.
Lâm Vân vuốt tóc của Hàn Vũ Tích, thương tiếc nói:
– Làm khó cho em rồi. Kỳ thực anh rất thích. Em không biết, con gái càng hư
hỏng, coi trai càng thích à. Hắc hắc…
Lúc này Hàn Vũ Tích mới minh bạch vì sao Lâm Vân cười. Cũng không để ý xuân
quang đại tiết trên người mình, lao vào đánh Lâm Vân:
– Xấu xa…
– Giết người rồi…
Hồi lâu hai người mới đùa mệt.
– Hiện tại em hy vong có thể nhanh Trúc Cơ, em nghĩ làm việc kia chắc là rất
hấp dẫn.
Áo lót trên người Hàn Vũ Tích đã mất trật tự, nhưng nàng mặc kệ mà ôm Lâm Vân,
nhẹ nhàng nói.
– Anh cũng vậy. Anh bật đèn nhìn nhé…
– Vâng.
Lại vài tiếng loạn xoạn vang lên, Hàn Vũ Tích tiện tay bật đèn ngủ, Lâm Vân
cũng không muốn nhúc nhích.
– Khoan, anh đừng động đậy.
Hàn Vũ Tích ôm lấy cánh tay của Lâm Vân,, ngạc nhiên nói.
– Sao vậy Vũ Tích?
– Trên cánh tay của anh có hình một cái bản đồ nè. Có vẻ giống như bản đồ núi
sông.
Lâm Vân nghe vậy cả kinh, tranh thủ thời gian ngồi dậy, rồi nhìn cánh tay của
mình. Quả nhiên có hình sông núi trên đó. Đây không phải là cái cái Tàng bảo
đồ mà mình đấu giá được sao? Sao nó lại biến thành hình xăm trên cánh tay của
mình như vậy?
– Lão công, đây là hình xăm à?
Hàn Vũ Tích kỳ quái hỏi.
– Hiện tại anh cũng không rõ ràng lắm. Chắc về sau phải tìm hiểu kỹ thêm mới
biết được.
Lâm Vân thì càng kỳ quái. Sao cái bản đồ kia lại nhập vào cánh tay của mình
nhỉ. Còn biến thành hình xăm nữa? Mà mình chỉ có thể nhìn thấy nó, không thể
cảm nhận mối liên hệ nào. Lắc đầu, quyết định tạm thời không nghĩ tới nó nữa.
– Lão công, anh có biết không, Tam gia gia vốn phải về hưu. Nhưng không biết
đã xảy ra chuyện gì, hiện tại gia gia vẫn được tiếp tục đảm nhiệm chức vụ. Tuy
nhiên, lại xảy ra việc gì đó, hôm trước gia gia còn gọi điện thoại cho em, nói
rằng nếu anh trở lại thì tới chỗ gia gia một chuyến. Gia gia bảo có chuyện
muốn thương lượng với anh.
Hàn Vũ Tích thấy Lâm Vân không để ý tới hình xăm, thì cũng không quan tâm lắm,
ngược lại lại nhớ tới chuyện Tam gia gia tìm Lâm Vân.
Lâm Vân sửng sốt một chút, trong lòng tự nhủ chẳng lẽ lại có thay đổi gì sao?
Tuy nhiên Lâm Vân lập tức đoán chuyện này có tám phần là liên quan tới mình.
Nếu như hắn đoán không sai, chuyện mình tiêu diệt toàn bộ tổ chức Hắc Thủ Băng
Đao, đã trở thành một bí mật công khai rồi.
Nhưng cho dù như vậy thì thế nào. Dù sao chuyện này cũng không có chứng cứ gì
cả. Mình không thừa nhận thì cũng không có ai dám động tới mình. Tam gia gia
được tiếp tục nhậm chức, là do có người muốn mượn nhờ lực lượng của mình. Đoán
chừng bọn họ cho rằng, mình tiêu diệt được Hắc Thủ Băng Đao là do có một tổ
chức mạnh mẽ hơn đứng ở sau lưng mình. Tuy nhiên, tất cả các ông đã nghĩ lầm
rồi.
Ngoại trừ nguyên nhân đấy, Lâm Vân không biết còn nguyên nhân nào có thể cho
lão gia tử đến tuổi về hưu, còn được tiếp tục đảm nhiệm chức vụ. Bảo mình ra
thêm sức thì có thể, nhưng bảo mình bán mạng, thì đừng hòng.
– Còn có một việc, em muốn nói với anh.
Hàn Vũ Tích nhìn Lâm Vân, có chút là lạ.
Lâm Vân gãi gãi đầu, vừa nãy thân mật với mình cực kỳ, sao chớp mắt đã biến
thành khinh khỉnh rồi. Đành phải cười tự giễu hỏi:
– Có việc gì cứ hỏi thưa lão bà đại nhân.
– Gọi là lão bà đại nhân,, có phải trong lòng có quỷ? Anh có quen với Tô Tĩnh
Như đúng không? Tưởng Niệm là do cô ấy trả lại cho em.
Hàn Vũ Tích nói tới đây thì vô ý thức sờ Tưởng Niệm đeo trên cổ.
– Ừ, anh có quen biết với cô ta. Nhưng như vậy thì sao? Cô ta vốn là chủ của
công ty trước kia anh làm mà. Em phải biết mới đúng chứ?
Lâm Vân có chút kỳ quái vì sao Vũ Tích lại nhắc tới Tô Tĩnh Như.
– Người ta không muốn làm chủ của một công ty, mà muốn tới tập đoàn Vân Môn
để làm thuê. Anh nói xem có liên quan gì không?
Hàn Vũ Tích đột nhiên cảm thấy lão công của mình rất là giảo hoạt. Mình đã nói
ra như vậy rồi, anh chàng còn giả vờ như không biết.
– Ách…
Lâm Vân lại sờ sờ cái mũi. Trong lòng tự nhủ, làm sao mà mình biết lý do Tô
Tĩnh Như muốn tới tập đoàn Vân Môn làm việc cơ chứ?
Hàn Vũ Tích đương nhiên biết vì sao Tô Tĩnh Như muốn tới tập đoàn Vân Môn làm
việc. Nhưng vẫn nói:
– Kỳ thực Tĩnh Như cũng không phải muốn tới đó đi làm. Chỉ là 'Vân Tằm Miên'
của Phụng Tân đã ngừng sản xuất. Phụ thân của cô ấy mới bảo cô ấy tới Yên Kinh
nhờ anh giúp đỡ. Nhưng Tĩnh Như lại không muốn như vậy. Cuối cùng cô ấy dẫn
theo những nhân viên cũ làm việc ở công ty nội y 'Vân Tằm Miên' ở Phụng Tân,
tới Yên Kinh để nương tựa vào anh.
– Ý của Tĩnh Như là không muốn những nhân tài này rời đi nơi khác. Muốn cho
bọn họ tiếp tục phục vụ cho anh. Cô ấy còn đề nghị tập đoàn Vân Môn xây dựng
thêm công ty trang phục Vân Môn và tiếp tục sản xuất sản phẩm áo lót 'Vân Tằm
Miên' ở Yên Kinh. Cô ấy thực sự không muốn cho 'Vân Tằm Miên' cứ như vậy biến
mất. Cô ấy nói chỉ cần anh nguyện ý mở một công ty như vậy, cô ấy sẽ hết sức
giúp đỡ.
Hàn Vũ Tích nói xong, giống như cười mà không phải cười nhìn Lâm Vân. Giống
như trên mặt của Lâm Vân có viết ba chữ “Có gian tình’ vậy.