Lâm Vân trầm tư một lát. Có lẽ thành viên cũ trong bang Tử Ngọ không thiếu.
Mình đi tới Hồng Kong hẳn là tìm ra được manh mối. Hiện tại quan trọng nhất là
tìm một chỗ vắng vẻ để nghiên cứu bản đồ trong tay này. Nhìn xem rốt cuộc là
vật gì mà không thể thu vào được bên trong Tinh Giới.
Phải biết rằng Tinh Giới của mình không phải là phàm vật. Rất ít người có thể
có được. Không phải vì luyện chế Tinh Giới khó khăn. Bởi vì tài liệu của nó,
Tinh Minh Thạch cực kỳ khó kiếm. Đương nhiên, nếu là cao thủ luyện khí, có
trong tay tài liệu như thế có thể chế tạo ra một giới chỉ có không gian càng
lớn.
Mà mình chỉ có thể luyện chế ra một cái giới chỉ có diện tích là 20m2. Hơn nữa
dùng linh thạch để thay thế các tài liệu khác, sẽ rất không ổn định. Lúc đánh
nhau có thể dễ dàng bị phá nát. Tuy là như vậy, nhưng cũng không thể, ngay cả
các bản đồ cũng không chứa được a?
Chưa biết nguyên nhân trong đó, Lâm Vân còn chưa yên lòng. Nghĩ tới đây,, Lâm
Vân tiện tay nhấc Lý Xuân lên.
– Cậu đã nói không biến tôi thành tro…
Lý Xuân thấy Lâm Vân nhấc mình lên, toàn thân phát run. Người này rõ ràng nói
lời không giữ lời.
– Đúng vậy, tôi đã nói không đốt ông thành tro, nhưng tôi không nói là sẽ
không ném ông ra ngoài.
Lâm Vân nói xong, căn bản không để ý tới Lý Xuân giãy dụa. Liền ném y ra ngoài
cửa xuống. Một tiếng hét thảm vang lên, phá vỡ màn đêm yên tĩnh.
Lâm Vân trực tiếp bay đi rời khỏi thành phố Thanh Hóa. Hắn muốn tìm một nơi
vắng lặng để nghiên cứu tấm Tàng bảo đồ này.
Núi Sắt cách thành phố Thanh Hóa hơn 250km. Nghe nói nơi này từng là nơi sản
xuất sắt thép lớn nên mới có tên gọi là như vậy. Về sau do sản lượng sắt thép
bị giảm xuống, nơi này dần dần trở thành nơi hoang vu. Xung quanh cũng không
có người sinh sống, bởi vì đất đai ở đây không phù hợp để trồng trọt hoa mầu.
Chính vì lý do như vậy Lâm Vân mới chọn nơi này để nghiêm cứu. Nơi này quả
thực vắng vẻ, trong phạm vi 20km, không có một người, ngay cả động vật cũng
rất ít.
Đi tới đỉnh núi trụi lủi, lấy tấm bản đồ bọc trong vải gấm. Từ lúc mua được
tấm bản đồ này, Lâm Vân còn chưa cẩn thận xem qua. Hiện tại mới lấy ra xem xét
nửa ngày.
Bản đồ này nhìn có vẻ rất mới, còn ánh lên màu vang nhàn nhạt. Thậm chí còn có
chút sương mù ẩn hiện. Đương nhiên sương mù đó chỉ có những người tu luyện mới
có thể nhìn ra. Chứ người bình thường không thể thấy được.
Bản đồ rộng khoảng nửa mét. Lâm Vân chậm rãi mở ra. Nhưng chỉ mở được một đoạn
đầu, đoạn sau cho dù hắn cố hết sức cũng không thể mở ra hết được.
Quả nhiên là bảo bối. Lâm Vân cực kỳ mừng rỡ. Tuy hắn chưa từng nhìn thấy tháp
bảo của giới Tu Chân, nhưng đã từng nghe thấy truyền thuyết nói tới. Vốn đại
lục Thiên Hồng không có người Tu Chân. Nhưng vài nghìn ngăm trước, đột nhiên
xuất hiện vài người Tu Chân ở đâu đó tới. Rồi sau đó mấy người này thu nạp đồ
đệ, một mực truyền thừa đến hiện tại. Tuy đã dần dần xuống dốc, nhưng vẫn còn
người Tu Chân. Giống như các truyền thuyền về Bàn Cổ thời mới khai thiên tích
địa vậy. Vô luận là thật hay giả, nhưng truyền thuyết vẫn được duy trì tới mãi
đời sau. Tuy Lâm Vân không cho rằng Bàn Cổ là có thật, Thiên Địa cũng không
giống như cổ nhân nói là hai khối lớn. Mà thực tế chỉ là một hạt cát trong vũ
trụ mà thôi. Nhưng dù sao ở thế giới này cũng có Luyện Khí Sĩ, cũng có thần
tiên trước thời nhà Tần.
Lâm Vân không cho rằng Tần Thủy Hoàng là người ngu ngốc. Ngay cả có thần tiên
hay không cũng không biết. Nếu như y hồ đồ như vậy thì đã không trở thành
hoàng đế đầu tiên của Hoa quốc rồi. Điều này chứng tỏ rằng y đã từng gặp qua
người Tu Chân, và tưởng rằng người Tu Chân là thần tiên. Nhưng là cụ thể như
thế nào đi tìm thần tiên, thì lại không biết được.
Dù sao, tuy Tần Thủy Hoàng lợi hại, nhưng trong mắt của người Tu Chân, y cũng
chỉ là rễ cỏ mà thôi. Có căn cứ thì mới có truyền thuyết. Huống chi đồ vật
trong tay mình vốn là do các tiền bối lưu lại. Điều đó chứng tỏ suy đoán của
hắn đã đúng. Thế giới này chẳng những có người Tu Chân, mà còn rất lợi hại.
Lâm Vân thu hồi suy nghĩ, khoanh chân bắt đầu muốn luyện hóa cái bản đồ này.
Nếu là một bảo bối dùng cho Tu Chân,, như vậy thì mình có thể luyện hóa.
Lâm Vân chậm rãi rót tinh lực vào để thăm dò cái bản đồ màu vàng nhạt. Nhưng
ngay lập tức, sắc mặt của hắn liền đại biến. Tinh lực của hắn vừa tiến vào một
chút, lập tức giống như nước sông không có đê ngăn cản vậy, thoáng cái đã đổ
ào ào vào bên trong cái bản đồ. Tinh lực chảy vào trong bản đồ, giống như một
cục đá ném vào biển rộng vậy, không hề tạo ra một gợn sóng nào.
Lâm Vân muốn thu hồi lại tinh lực của mình, nhưng lại không có cách nào thu
hồi. Tinh lực trong cơ thể rõ ràng không còn bị hắn khống chế nữa. Mà liên tục
đổ vào trong cái bản đồ. Lâm Vân biết chuyện này đã không còn đơn giản. Nếu
tinh lực cứ bị hút như vậy, chẳng phải mình sẽ bị hút thành xương khô sao? Mồ
hôi lạnh dần dần chảy xuống lưng của hắn. Lâm Vân quyết đoán vận chuyển Tinh
Quyết. Cố gắng ngăn cản tinh lực của mình bị hút vào trong bản đồ, rồi tách
bàn tay ra.
Sau khi Tinh Quyết được vận chuyển, quả nhiên tinh lực chạy chậm hơn một chút.
Nhưng vẫn không có cách nào bỏ tay ra tấm bản đồ. Cứ tiếp tục như vậy, hắn chỉ
có thể kiên trì chục phút nữa thôi. Trong lòng Lâm Vân đã rất hối hận.
Đột nhiên, tấm bản đồ phóng kim quang lên trời, tiết ra từng cỗ linh khí xung
quanh. Trong lòng Lâm Vân thầm hận. Nhiều linh khí như vậy nhưng mình không có
cách nào hấp thu, chỉ có thể trơ mắt nhìn tinh lực của mình không ngừng bị hút
đi. Huống hồ, gây ra động tĩnh lớn như vậy vậy, kiểu gì chả có người thấy. May
mà thế giới này không phải là thế giới do người Tu Chân hoành hành, nếu không
thì hắn đã sớm bị phát hiện rồi.
– Ánh sáng của linh khí?
Có hai tên đạo sĩ trung niên mặc đạo bào đã nhìn thấy ánh sáng phóng lên trời.
– Sư đệ, đây là chuyện gì vậy? Không phải nói người tu luyện không thể vào
đời sao? Đây là truyền thống mấy ngàn năm, vì sao chúng ta vừa mới đi ra đã
gặp phải ánh sáng linh khí lớn như vậy? Chẳng lẽ…
Tên đạo sĩ mặc đạo bào máu xám, nhìn linh khí phóng lên trời ở đằng xa, hỏi.
– Chúng ta qua đó xem. Tuy nói không cho phép đi ra ngoài, nhưng không phải
cứ cách trăm năm, lại có vài đệ tử vụng trộm trốn ra ngoài sao? Tả Từ, Viên
Thiên Cương, không phải là người tu luyện sao? Nhưng bọn chúng đi ra ngoài vẫn
bình yên vô sự. Tuy mỗi lần đều bị trừng phạt, nhưng chứng tỏ người tu luyện
đi ra ngoài vẫn có. Mà nói không chừng là bảo vật gì đó xuất thế.
Tên đạo sĩ mặc đạo bào màu xanh nói, trong mắt hiện lên một tia sáng.
– Có lý, dù sao chỗ đó chỉ cách đây hơn 15km mà thôi. Chúng ta đi xem cũng
tốt.
Tên đạo sĩ áo xám nói xong, liền cùng tên đạo sĩ áo xanh trực tiếp đi về phía
của Lâm Vân. Tốc độ của hai người cực nhanh.
Lâm Vân đã kiệt sức, nhưng không thể làm gì được. Giọng nói và nụ cười của Vũ
Tích bỗng nhiên xuất hiện trước mắt. Hắn thầm than một tiếng, tinh lực trong
cơ thể của hắn đã dần dần hao mòn. Mà lúc hai tên đạo sĩ kia chạy tới, hắn
cũng đã nhìn thấy, nhưng không thể làm gì được.
– Kim quang là từ tấm bản đồ kia chiếu ra. Sư đệ, đệ có thấy không. Đây nhất
định là một tấm bản đồ quý báu. Mà người kia hình như đang bị hút vào tấm bản
đồ vậy. Sắc mặt của hắn thật là tái nhợt.
Tên đạo sĩ áo xám trông thấy bộ dáng vất vả của Lâm Vân, trầm giọng nói. Trong
mắt hiện lên một tia tham lam.
– Cậu là ai? Xảy ra chuyện gì vậy?
Tên đạo sĩ áo xám hỏi Lâm Vân vài câu, nhưng hiện tại Lâm Vân không có cách
nào trả lời. Toàn bộ tâm lực của hắn đang dùng để chống cự lực hút của cái bản
đồ kia.
– Sư huynh, tên này khẳng định không phải là kẻ bình thường. Chúng ta…
Tên đạo sĩ áo xanh trao đổi cái nhìn với tên đạo sĩ áo xám. Tên đạo sĩ áo xám,
hiểu ý, liền cầm kiếm trong tay đâm về hướng trái tim của Lâm Vân.
Lâm Vân vừa nhìn là biết hai tên đạo sĩ này muốn giết người cướp bảo vật.
Nhưng các ngươi cướp thì cướp đi, việc gì phải đâm ta? Nếu ngươi có thể cướp
đi tấm bản đồ này, ta cảm kích còn không kịp. Tuy nhiên, kiếm của tên đạo sĩ
áo xám kia đã đâm tới. Hắn chỉ có thể cố gắng nghiêng cơ thể, mũi kiếm vừa lúc
lướt qua trái tim, đâm xuyên qua ngực của Lâm Vân.
Máu tươi trên người của Lâm Vân lập tức tuôn ra như suối. Tên đạo sĩ áo lam
thấy thế, liền tung ra vài lá bùa về phía Lâm Vân.
Vài tiếng oanh oanh vang lên, cả người của Lâm Vân đã trúng đầy vết thương.
Tuy thoạt nhìn rất khủng bố, nhưng không lợi hại bằng một kiếm kia của tên đạo
sĩ áo xám. Có vẻ như lá bùa kia chỉ là lá bùa cấp thấp.
Lâm Vân biết hôm nay đã không chạy thoát. Nhưng hắn đột nhiên cảm thấy lực hút
đã không còn. Xảy ra chuyện gì vậy? Nhìn xuống dưới thì thấy rất nhiều máu của
mình chảy lên tấm bản đồ.
Giờ mới hiểu, tấm bản đồ này thích hút máu hơn là hút tinh lực.
Đã có thể hoạt động, nhưng tinh lực trên người gần như cạn kiệt. Chỉ có thể
lợi dụng thời cơ, tung ra một kích cuối cùng. Do mất máu quá nhiều, Lâm Vân
liền cảm thấy đầu váng mắt hoa.
Thấy Lâm Vân sắp duy trì không được. Tên đạo sĩ áo xám hưng phấn vô cùng. Đang
chuẩn bị gọi sự đệ cầm kiếm hiệp lực giết Lâm Vân, không cần phải lãng phí bùa
chú. Thì đột nhiên cảm giác tê rần ở giữa lưng. Một mũi kiếm đã xuyên qua lồng
ngực của y. Y quay đầu nhìn về phía sau, nhìn chằm chằm vào tên đạo sĩ áo lam
nói:
– Sư đệ, ngươi….
– Sư huynh, thật xin lỗi rồi, tấm bản đồ này đệ cũng muốn.
Nói xong, tên đạo sĩ áo lam lập tức rút kiếm ra. Tên đạo sĩ áo xám lập tức ngã
xuống, hai mắt mở to, không cam lòng mà chết.