Nhưng trên mặt tên phóng viên lộ vẻ kinh hãi, ánh mắt không tin và sự sợ hãi
đã khiến cho sự nghi ngờ của mọi người đều trở nên không có căn cứ.
Chỉ có Xung Hi biết kẻ ám sát không phải do đổi ý, cho nên cô mới giật mình.
Cô biết rõ vào lúc thấy chiếc dao găm sắp đâm vào mình, chiếc vòng tay thô
kệch không bắt mắt trên cổ tay mình phát ra thứ ánh sáng màu tím nhạt, rất
nhanh đã đẩy ngược con dao găm lại, còn tự động làm rơi đầu dao, sao đó lại
lần nữa rút trở về trong tay.
Xung Hi sợ ngây người ngay tại chỗ, tất cả mọi người đều cho rằng cô kinh hãi
vì bị ám sát, chỉ có mình cô biết cô kinh hãi bởi chiếc vòng trên cổ tay.
Không ngờ thực sự đã ngăn lại được, còn phát ra ánh sáng màu tím nhạt. Lâm Vân
này quả đã nói thật, hắn không lừa cô.
Lâm Vân là ai? Bản lĩnh của hắn mình đã được chứng kiến, là có thể từ trên
tầng tám từng tầng một nhảy xuống, đó tuyệt đối là cao thủ của cao thủ.
Nhưng mãi mãi không có thứ gì mang đến cho cô sự rung động như chiếc vòng tay
này. Bởi vì trong cuộc họp báo cô nhất thời đã quên mất là vứt chiếc vòng đó
đi, nhưng sự quên mất đó, lại cứu cô một mạng. Lâm Vân này là đạo sĩ ở Mao Sơn
sao? Tương truyền đạo sĩ Mao Sơn có thể tác pháp thậm chí vẽ bùa. Làm sao mà
mình nhìn tên Lâm Vân này chẳng giống chút nào cả? Hắn thậm chí có chút giống
với một người bán cao da chó, thậm chí còn có chút háo sắc.
Xung Hi về đến nhà, việc đầu tiên là gọi điện cho Lâm Vân. Tuy nhiên Vân Tinh
Linh trước nay đều ở khu Vip, cũng đã xuất hiện thông báo không ở vùng phủ
sóng. Phải biết rằng Vân Tinh Linh phủ sóng toàn cầu, chỉ cần không tắt máy,
cho dù trốn trong góc của Bắc cực hoặc là Nam cực cũng sẽ không xuất hiện nhắc
nhở không ở vùng phủ sóng, Lâm Vân này không ngờ không ở vùng phủ sóng? Lẽ nào
hắn đã ra khỏi địa cầu?
Ra khỏi Địa Cầu đương nhiên không có khả năng, khả năng duy nhất là Lâm Vân đã
rơi vào trong tay người của Liên gia. Mà dù là rơi vào tay người của Liên gia,
thì nhiều nhất cũng chỉ báo tắt máy mà thôi. Nghĩ đến đây, Xung Hi tự nhiên
thấy sốt ruột, nếu thực sự rơi vào tay người của Liên gia thì phải làm sao
đây?
Tuy nhiên rất nhanh Xung Hi biết mình quan tâm tắc loạn, với bản lĩnh của Lâm
Vân, làm sao có thể rơi vào trong tay người của Liên gia được?
– Tiểu Hi, hội đấu giá dưới mặt đất được tổ chức lần này, chúng ta có tham
gia không?
Chị Nam đi đến trước mặt Xung Hi hỏi.
– Chị sắp xếp người đi xem sao, nếu có Tuyết Liên Tử thì mua bằng được, nếu
không có thì thôi.
Xung Hi sau khi nói xong, đột nhiên nghĩ đến chuyện tại sao mình muốn mua
Tuyết Liên Tử? Là bởi vì hôm qua Lâm Vân rất hiếu kỳ với vật này?
Tuy nhiên đảo mắt liền cười, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy. Nếu thật sự
có, mình mua về cho hắn cũng xem như là báo đáp ân cứu mạng mà. Nghĩ đến đây
cô cúi đầu vân vê chiếc vòng thô kệch trên cổ tay, trong lòng nghĩ Lâm Vân rốt
cuộc là ai.
Ánh sáng trong hội trường của hội đấu giá dưới mặt đất có chút tối, vào lúc
chín giờ hội đấu giá đã bắt đầu. Lâm Vân quét qua một chút, rõ ràng là đã hết
chỗ ngồi, may mà mình kiếm được một cái thẻ, số thẻ của hắn là số chín mươi
mốt.
Chủ trì hội đấu giá chính là một thiếu phụ tướng mạo xinh đẹp động lòng người,
mặc chiếc váy màu đen bó sát người, đứng trên sân khấu mang vẻ phong tình vạn
chủng, đường cong bắt mắt, khiến người ta chìm vào ý nghĩ kỳ quái.
– Chào quí vị, cuộc đấu giá vật báu bốn năm một lần tại Thanh Hóa bắt đầu.
Bốn năm trước ở Phần Giang chúng ta đã đấu giá được mấy vật quý hiếm, chắc hẳn
mọi người vẫn còn nhớ rõ. Một miếng Ngũ thải phỉ tạm thời đưa đến hội trường
đấu giá, đã chạm đến trái tim của vô số người, lần này chúng tôi vẫn sẽ không
làm quí vị thất vọng. Bây giờ là vật phẩm đấu giá đầu tiên, một mai rùa được
khai quật trong mộ cổ triều Tần, bên trên có khắc rất nhiều đồ họa. Tôi nghĩ
bất luận đối với người thích chơi đồ cổ hay những người nghiên cứu văn hóa
Viễn Cổ thì nó là là bảo bối khó có được. Huống hồ chiếc mai rùa này còn mang
đến cho người ta cảm giác thần bí. Đương nhiên tôi không biết đó là nguyên
nhân gì, có lẽ trong tay quí vị đáp án sẽ được vén lên.
Thiếu phụ này nói ba xạo mấy câu đã tâng chiếc mai rùa lên vừa thần bí vừa có
tác dụng, khiến cho mọi người có mặt đều có ý nghĩ muốn đến xem xem, rốt cuộc
nó là vật gì.
– Chiếc mai rùa này khởi giá là ba trăm ngàn tệ, mỗi lần tăng giá không được
thấp hơn mười ngàn tệ. Bây giờ bắt đầu đấu giá.
Thiếu phụ xinh đẹp này vừa nói xong thì có người kêu lên.
– Ba trăm mười ngàn…
Chiếc mai rùa này vừa mang ra đã mang lại cho Lâm Vân một cảm giác rất khác
lạ, Lâm Vân tự nhủ vật này có thể mua về xem sao. Đây là đồ vật khai quật từ
mộ cổ triều Tần, có lẽ có quan hệ với luyện khí sĩ thời Tiền Tần.
Lâm Vân thật không ngờ vật phẩm đấu giá đầu tiên đã khơi dậy sự hứng thú của
hắn. Trong thẻ ngân hàng của hắn lần trước Mông Văn có chuyển vào một tỷ, sử
dụng cho một cuộc đấu giá chắc không có vấn đề gì.
Khi Lâm Vân nghĩ tới đây, thì chiếc mai rùa này đã tăng lên giá năm trăm ngàn.
Lâm Vân không thích lãng phí thời gian, trực tiếp hô,
– Một triệu.
Sự trầm mặc ngắn ngủi, những người có mặt ở đây đều là kẻ có tiền, không phải
đầu sỏ buôn bán, thì cũng là hào chủ một phương. Nhưng cho dù có tiền hơn đi
nữa, cũng sẽ không coi tiền của mình là rác đâu! Chiếc mai rùa này nhiều nhất
tăng lên đến bảy trăm ngàn đã khó lường rồi, tên điên này hoặc là kẻ lắm tiền,
hoặc là chiếc mai rùa này thực sự là vật bảo bối?
Tuy nhiên dù có nhiều người nghĩ chiếc mai rùa này có thể là một vật bảo bối,
nhưng lại không có một ai tiếp tục tăng giá.
Vào lúc người khác cho rằng chiếc mai rùa này sẽ kết thúc ở giá một triệu, thì
lại có người ra giá.
– Một triệu lẻ mười ngàn.
Lâm Vân trong lòng tự nhủ người này không ngờ còn tăng giá, thuận miệng báo
tiếp:
– Hai triệu.
Tất cả mọi người đều xôn xao, người khác chỉ tăng một chục một, vị này sao mỗi
lần tăng là tăng cả triệu vậy? Có tiền thế sao? Hay là giận dỗi? Tuy nhiên mặc
kệ nghĩ ra sao, thì chiếc mai rùa này đã bị Lâm Vân mua về với giá hai triệu.
Còn các đồ đấu giá kế tiếp như đồng hồ hiệu quý giá, kim cương, phương thuốc
dân gian, đồ cổ, Lâm Vân đều không ra tay.
Thấy số chín mươi mốt mua xong chiếc mai rùa thì tắt lửa, rất nhiều người đều
bắt đầu suy đoán với số chín mươi mốt này. Không phải bàn tán tác dụng trọng
yếu của chiếc mai rùa, mà bàn tán hắn liệu có phải là muốn làm náo động không.
– Được rồi, bây giờ là vật phẩm then chốt. Tất cả các vị có mặt ở đây có thể
đều là đến vì nó. Lai lịch của vật này ban tổ chức chúng tôi cũng không biết,
nhưng có thể khẳng định một điều rằng nó tuyệt đối là một vật rất quý.
– Tấm bản đồ trong tay tôi này không biết đã trải qua bao nhiêu năm, mọi
người xem xem vẫn trơn bóng như mới. Nghe nói nó cũng được lấy ra từ trong
ngôi mộ cổ thượng cổ, qua sự nghiên cứu của các nhân sĩ chuyên nghiệp, đây có
khả năng là một tấm tàng bảo đồ. Nhưng phương vị thì không có cách nào xác
minh rõ. Cụ thể có phải là tấm tàng bảo đồ này có phải là thật hay không chúng
tôi cũng không biết, mời mọi người trước khi ra giá thì suy nghĩ kỹ càng. Sau
khi báo giá toàn bộ hậu quả sẽ tự gánh, sẽ không có bất kỳ quan hệ gì với hội
đấu giá chúng tôi. Bây giờ giá khởi điểm cho tấm bản đồ này là năm triệu. Được
rồi, bây giờ mọi người có thể báo giá rồi đó.
Thiếu phụ nói xong thì đặt tấm bản đồ dài 33,3cm rộng 16,5cm xuống, đợi mọi
người bên dưới báo giá.
– Năm triệu năm trăm ngàn.
Trầm mặc rất lâu cuối cùng cũng có người báo giá.
– Năm triệu sáu trăm ngàn.
Tấm bản đồ này vừa được đưa ra, Lâm Vân liền cảm nhận được sự linh động mãnh
liệt trên mặt bản đồ, là linh động không phải linh khí. Đây tuyệt đối không
phải là tàng bảo đồ gì, mà nó là bảo bối mà giới tu chân dùng. Lâm Vân thiếu
chút nữa tâm thần thất thủ, hiện tại trong thẻ của hắn có một tỷ, vật này bất
luận thế nào cũng phải lấy được.
Cho dù không đấu giá được, giết người cướp của cũng phải lấy được nó. Vật này
mang lại cho Lâm Vân khát khao mãnh liệt muốn giành lấy nó. Đương nhiên nếu
như có thể mua được, thì cũng không cần đi giết người cướp của rồi. Dù sao
loại chuyện này không phải thứ Lâm Vân thích làm, vô duyên vô cớ cướp đồ của
người khác, không phải tính cách Lâm Vân. Nhưng sự hấp dẫn của tấm bản đồ này
quá lớn, cho nên có thể mua được thì nhất định phải mua được.
Trong nháy mắt tấm tàng bảo đồ này đã tăng lên tám triệu rồi, người báo giá
vẫn tiếp tục không ngừng tăng giá lên. Thanh âm “Hai mươi triệu” rất đột ngột,
một lần nữa làm cho toàn hội trường phải kinh động. Rất nhanh mọi người đều
hiểu ra, tên kia lại bắt đầu báo giá rồi. Rất nhiều người đang trong thế có
được tấm bản đồ trong tay không khỏi rùng mình một cái, không ngờ thằng cha
này lại lần nữa tới quấy rối với vật phẩm cuối cùng này.
– Hai mốt triệu.
Vẫn có người muốn giành được tấm tàng bảo đồ hấp dẫn này, chỉ cần chiếm được
tấm bản đồ, thì có thể phá giải được thứ trong đó, và có khả năng tìm được món
bảo bối khổng lồ. Mặc dù chỉ là có lẽ, nhưng luôn mang hi vọng không phải tốt
hơn sao.