Trong nháy mắt tia sáng kia đã lao tới, Lâm Vân đang định tránh đi, thì bỗng
nhiên tinh lực trong người của hắn không thể vận chuyển được. Đang lúc trong
đường tơ kẽ tóc đó, Liễu Nhược Sương đã lao tới, chắn trước mặt hắn. Phi đạo
lao tới liền bắn trúng vào ngực của nàng.
Lúc tiếng súng vang lên, Liễu Nhược Sương đã vô ý thức muốn ngăn cản cho Lâm
Vân. Nàng không trông thấy ánh đao phóng tới, cũng không biết tiếng súng là
đằng sau vọng lại. Nàng không hề nghĩ ngợi lao lên chặn trước người Lâm Vân.
Nhưng nàng không ngăn cản được viên đạn lúc đầu, mà lại ngăn cản được phi đao
bắn sau. Lúc đó nàng không biêt vì sao lại bộc phát ra lực lượng lớn như vậy
Người ám toán Lâm Vân chui lên từ mặt đất, còn chưa rơi xuống, đã lập tức rút
súng ngắn ra. Rõ ràng là một cao thủ. Tuy nhiên, y còn chưa giơ súng lên, đã
bị Lâm Vân phóng Tinh Đao chém thành hai nửa.
Lâm Vân bất chấp tên sát thủ mà mình vừa giết, trực tiếp ông Liễu Nhược Sương
vào trong ngực, vội vàng hỏi:
– Em có sao không?
Nhưng lập tức biết mình là hỏi vớ vẩn. Với sức khỏe hiện tại của Liễu Nhược
Sương, bị trúng thêm một đao thì còn có thể thế nào?
– Dù sao em sắp chết, có thể chặn một đao giúp anh…Em…Rất vui…Kỳ thực, hiện
tại em cũng rất thích anh….
Liễu Nhược Sương cười cười, con mắt đóng lại, rốt cuộc không mở ra được.
Lâm Vân lập tức dùng tinh lực bảo vệ trái tim của Liễu Nhược Sương. Cởi cái áo
của Liễu Nhược Sương xuống, hai gò bồng đào không thua kém Vũ Tích chút nào
xuất hiện, khiến Lâm Vân có chút hoa mắt. Vội vàng thu lại tâm thần, tranh thủ
thời gian rút phi đao ra, lại dùng thảo dược ngăn máu chảy.
Tuy sinh cơ của Liễu Nhược Sương chỉ còn cách một đường, cơ hồ là không thể
sống nổi. Nhưng mình phải cứu bằng được nàng, bởi vì nàng đã giúp mình chặn
một đao.
Vừa rồi phi đao kia bắn tới cổ họng của mình, nếu như không phải Liễu Nhược
Sương ngăn cản giúp mình. Trong tình trạng không vận chuyển được tinh lực như
vậy, mình còn mạng sống hay không? Liễu Nhược Sương chết là một chuyện, nhưng
vì cứu mình mà chết lại là một chuyện khác.
Mình thiếu nợ nàng một mạng, nếu nàng ấy chết đi mình sẽ đi tìm ai để đổi lại?
Vô luận là lương tâm hay là đạo tâm về sau sẽ có một vết rạn khó mà tiêu trừ.
Thậm chí nó sẽ khiến tu vị của mình chỉ dừng lại được ở đây.
Lâm Vân là một người không thích thiếu nợ ai điều gì, huống chi là một cái
mạng.
“Không được, nhất định phải cứu sống Liễu Nhược Sương. Cho dù không tu luyện
một thời gian, mình cũng không thể thấy nàng cứu mình mà chết được.”
Đốt hai cỗ thi thể kia thành tro bụi, Lâm Vân không chút do dự ôm lấy Liễu
Nhược Sương, rồi bay trở về nhà của nàng.
Nhà cũ của Liễu Nhược Sương phỏng chừng đã một năm rồi không có ai quét dọn.
Bốn phía đều là tro bụi. Lâm Vân thấy một căn phòng coi như là sạch sẽ, liền
đẩy cửa đi vào. Đồ vật bên trong phòng này có vẻ như là của Liễu Nhược Sương.
Sử dụng một phép thuật lau đi sạch sẽ bụi bặm trong căn phòng, rồi bế Liễu
Nhược Sương lên giường.
Vận tinh lực ép viên đạn ra ngoài, Lâm Vân cầm linh thạch khôi phục lại một
phần chân khí. Với tình huống hiện tại của Liễu Nhược Sương, không cho hắn
nhiều thời gian để tu luyện.
Phóng mảnh linh thạch xung quanh chỗ ngồi và để mấy viên linh thạch bên cạnh.
Rồi ôm Liễu Nhược Sương vào trong ngực, hai tay đặt vào bụng của nàng.
Lâm Vân muốn dùng tinh lực để bao lấy độc tố bên trong cơ thể Liễu Nhược
Sương. Làm như vậy phi thường nguy hiểm bởi vì tinh lức toàn thân của hắn sẽ
tiến vào cả người của Liễu Nhược Sương.
Như vậy một khi tinh lực không đủ sẽ làm cho hai người đều tê liệt. Liễu Nhược
Sương thì càng trực tiếp bị đốt thành tro bụi, chứ đừng nói gì là cứu mạng
sống. Mà làm nư vậy cho dù thành công, cũng chỉ có thể bức chất độc bên trong
người nàng tới một chỗ, chứ chưa triệt để chữa khỏi cho nàng. Nhưng ít nhất
trong vòng mấy tháng, chất độc sẽ không phát tác.
Nếu như tu vị cao hơn, Lâm Vân có thể trực tiếp ấn vào huyệt Tâm Du sau lưng
Liễu Nhược Sương hoặc là cầm cổ tay của nàng là được. Thậm chí không cần khóa
chất độc, có thể trực tiếp bức ra ngoài.
Nhưng Lâm Vân chỉ có hai sao, chỉ có thể thông qua việc vận chuyển tinh lực
toàn thân để khóa chất độc lại. Một khi tinh lực sử dụng hết, mà chất độc chưa
bị khóa trọn vẹn, như vậy sẽ bị cắn trả. Kết quả là một người bị thương, một
người bị thiêu rụi.
Đây cũng là lý do vì sao trước kia Lâm Vân không trợ giúp Liễu Nhược Sương
chữa trị. Bởi vì cho dù khóa lấy chất độc trong người nàng, cũng không thể
giải quyết được vấn đề. Còn phải chịu khả năng cắn trả rất lớn. Lâm Vân đương
nhiên là không muốn làm vậy. Liễu Nhược Sương cũng không phải là người nào của
hắn.
Nhưng hiện tại bất đồng. Mình đã thiếu nàng một cái mạng, nếu có biện pháp mà
không thử, thì sẽ tạo ám ảnh lớn trong lòng hắn.
Tinh lực hùng mạnh như suối tuôn, chảy khắp kinh mạch, huyệt đạo của Liễu
Nhược Sương.
Chất độc trong người của Liễu Nhược Sương đã bị tinh lực thong thả dồn về một
chỗ. Dần dần hình thành một cái kén nhỏ.
Một tiếng, hai tiếng…Tinh lực của Lâm Vân không ngừng chuyển một vòng, rồi lại
hai vòng, hấp thu lấy độc tố trong cơ thể của Liễu Nhược Sương.
Năm tiếng sau, toàn thân Lâm Vân đã ướt đẫm mồ hôi. Tinh lực trong cơ thể đã
bắt đầu héo rũ. Nhưng còn một nửa độc tố còn chưa bị khóa. Lâm Vân biết mình
đã lỗ mãng làm việc. Vốn lúc đầu tinh lực đã yếu, hiện tại lại phong tỏa chất
độc như vậy, thì càng thêm khó khăn.
Nhưng đã đến mức này rồi sao có thể buông tha? Một khi buông tha, chẳng khác
nào kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Còn khiến Liễu Nhược Sương biến thành tro
bụi.
Cắn chặt răng, hấp thu linh khí từ những mảnh vụn linh thạch, trong lòng cũng
biết, một khi hấp thu xong số mảnh vụn linh thạch này mà còn chưa khóa hết
được chất độc, thì nàng ấy thực sự mất mạng.
Việc hấp thu linh khí không giống với việc luyên công. Luyện công là chậm rãi
hấp thu linh khí sau đó chuyển hóa thành tinh lực. Giống như uống từng ngụm
nước một vậy. Mà hấp thu linh khí như bây giờ, là không chuyển hóa linh khí,
trực tiếp dùng số linh khí này bao vây lấy độc tố. Điều đó lại giống như uống
một thùng nước.
Tám tiếng…Mười tiếng…Đã là mười hai tiếng Lâm Vân dùng ý chí kiên cường của
mình để chèo chống. Linh thạch xung quanh đã bị biến thành tro bụi, nhưng vẫn
có một phần độc tố bên trong cơ thể của Liễu Nhược Sương là còn chưa bị khóa
lại.
Lâm Vân thở dài một tiếng, rốt cuộc không kiên trì nổi. Trong lòng tự nhủ,
chẳng lẽ cứ như vậy chết ở chỗ này? Không được, tuyệt đối không được, mình còn
phải đi về rồi dẫn theo Vũ Tích đi ra bên ngoài tìm kỳ ngộ. Hai mươi viên linh
thạch ở bên cạnh lại không thể dùng được. Bởi chính vì nguyên vẹn nên tốc độ
hấp thu linh khí sẽ chậm hơn rất nhiều. Hấp thu nó còn không bằng không hấp
thu.
Sớm biết như vậy thì cũng đập vụn số linh thạch này đi. Mà cho dù có đập vụn
thì thế nào, nhiều nhất là kiên trì thêm một tiếng mà thôi.
Nếu có linh thạch có phẩm chất cao thì tốt rồi. Buông tha hay là không? Lâm
Vân nhổ ra một ngụm máu tươi, sau lưng của Liễu Nhược Sương lập tức ướt đẫm
máu tươi.
Chẳng lẽ cứ như vậy chết đi?
Linh thạch có phẩm chất tốt? Không phải mình có một viên sao? Sao không lấy ra
thử xem nhỉ? Lâm Vân nghĩ tới đây, một viên linh thạch trực tiếp bay ra từ
trong Tinh Giới rồi được Lâm Vân ngậm vào trong miệng.
Một cỗ linh khí mạnh mẽ và tinh khiết hơn số mảnh vụn linh thạch kia lập tức
tuôn trào vào trong cơ thể của Lâm Vân. Lâm Vân thoải mái, thiếu chút nữa rên
lên thành tiếng. Tuy linh khí đã đủ rồi, nhưng hiện tại thân thể của Lâm Vân
quá sức mệt mỏi, tùy thời đều không thể duy trì được. Đành phải tăng tốc độ
bao vây lấy độc tố.
Nhưng cũng nhờ cỗ linh khí phong phú đó, Lâm Vân một hơi khóa được toàn bộ số
độc tố còn lại trong cơ thể của Liễu Nhược Sương. Độc tố tụ tập lại tạo thành
một cái kén dấu trong một góc của cơ thể Liễu Nhược Sương. Tuy nhiên cái kén
này đã nối liền với kinh mạch của nàng rồi, nên không thể nào bức ra được.
Lâm Vân chỉ cảm thấy toàn thân mệt mỏi. Trong người như có cái gì như muốn nổ
tung vậy. Cuối cùng là tinh thần không chịu nổi, liền ngã xuống giường, hôn mê
bất tỉnh.
Vậy là Lâm Vân đã mất mười tám tiếng để khóa chất độc trong người của Liễu
Nhược Sương.
Liễu Nhược Sương mở to mắt, nhìn thấy căn phòng quen thuộc liền thì thào:
– Mình đã chết rồi sao? Cho nên linh hồn mới trở lại căn phòng cũ này. Ủa,
không đúng, ai đang ôm mình vậy, còn để tay vào ngực mình nữa? Không tốt.
Liễu Nhược Sương vội vàng muốn gỡ cánh tay kia ra, nhưng đảo mắt đã nhìn thấy
người ôm mình là Lâm Vân.
“Mình không chết? Là hắn cứu mình?”
Liễu Nhược Sương đột nhiên hiểu ra. Sau khi mình đỡ cho Lâm Vân một đao thì
rơi vào hôn mê. Sau đó Lâm Vân ôm mình tới phòng cũ của mình, rồi dùng phương
pháp nào đó cứu mỉnh tỉnh lại.
Tuy nhiên xem cả người Lâm Vân ướt đẫm mồ hôi như vậy, Liễu Nhược Sương liền
biết là hắn đã quá mệt mỏi.
“Vết máu trên người mình là của Lâm Vân phun ra sao? “
Liễu Nhược Sương không tiếp tục bỏ tay của Lâm Vân ra, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve
khuôn mặt của hắn. Lại lau vết máu ở miệng hắn đi, nhẹ nhàng nói:
– Cảm ơn anh đã cứu em…
Nhìn miệng vết thương ở trước ngực mình đã được dùng thảo dược cầm máu. Cúc áo
còn chưa được cài lại, là biết do Lâm Vân làm.
Trong lòng Liễu Nhược Sương chỉ có cảm kích,, chứ không hề có ý trách móc gì.