Công Tử Điên Khùng – Chương 228: Tính toán – Botruyen

Công Tử Điên Khùng - Chương 228: Tính toán

Ba ngày sau, ở một bến tàu Thiên Tân lại xuất hiện việc cướp tàu như ở Thanh
Đảo .Một con tàu chở hàng vừa mới cập bến, vào đêm khuya đã bị cướp đi. Mà tới
sáng ngày hôm sau, chủ tàu mới phát hiện. Ngay lập tức đoạn đường biển từ
Thiên Tân tới Thượng Hải đều bị phong tỏa. Các đội tuần tra của Đông Hải hoạt
đông dày đặc cả ngày lẫn đêm.

Cấp trên đã hạ mệnh lệnh, những tên tội phạm này đã xâm phạm tới ích lợi của
quốc gia, vô luận thế nào cũng không thể tha thứ. Nhưng tuần tra dày đặc như
vậy, cũng không phát hiện ra dấu vết con tàu chở hàng bị đánh cắp. Chỉ tới tận
chiều ngày thứ hai, mới phát hiện con tàu chở hàng đó ở khu vực biển biên giới
giữa đại lục và Bắc Triều Tiên.

Điều này chứng tỏ bọn tội phạm kia không lập tức đào tẩu bằng đường biển thuộc
khu vực Hoa quốc, mà lựa chọn khu vực biển của Hàn Quốc và Bắc Triều Tiên rời
đi. Mà con tàu này lại dừng ở đây chứng tỏ có đồng bọn tiếp ứng.

Mà một khi bọn chúng đã chạy trốn tới hai quốc gia kia thì bắt được chúng đã
là chuyện bất khả thi.

Sau khi tập đoàn Vân Môn tung ra tư liệu và hình ảnh của bọn trộm cho truyền
thông, có trang web đã suy đoán được những người này thuộc về một trong ba tổ
chức sát thủ của thế giới. Nếu suy đoán này của trang web đó là đúng, thì tập
đoàn Vân Môn quả thực gặp nguy hiểm.

Bởi vì bất kỳ cá nhân, tổ chức hay tập đoàn nào đắc tội với ba tổ chức sát thủ
đứng đầu thế giới, còn chưa nghe thấy ai sống qua một năm. Từ những bằng chứng
trong quá khứ, thì bọn họ đều tan thành mây khói. Thậm chí còn có một tổng
thống nước Mĩ.

Nghe nói quốc gia Seribian ở Nam Mĩ vì đắc tội với Độc Xà, một trong ba tổ
chức sát thủ đứng đầu quốc tế. Quân đội của quốc gia này không biết nguyên
nhân gì giết chết người của Độc Xà. Seribian là một nước có ba mươi nghìn nhân
khẩu, cuối cùng các lãnh đạo chủ chốt của chính phủ đều bị tổ chức Độc Xà kia
giết hết, không thể không giải thế. Liên Hợp Quốc đã cực lực lên án, đồng thời
phái ra quân đội điều tra, nhưng cuối cùng cũng phải bỏ ngỏ đấy.

Mọi người cũng biết những tổ chức đánh thuê này có ít nhiều quan hệ với các
quốc gia. Nhưng biết thì biết, sẽ không có ai nói một chuyện mà không có chứng
cứ như vậy.

Yên Kinh, đại viện của Lâm gia.

– Cậu xác định là do tổ chức Hắc Thủ Băng Đao sao?

Lâm Lộ Trọng vẻ măt nghiêm túc hỏi Dư Dụ đứng bên cạnh.

– Đúng vậy, tư liệu của những người đột nhập vào công ty của thiếu gia đã
được điều tra kỹ. Bọn chúng chính là người của tổ chức sát thủ Hắc Thủ Băng
Đao, một trong ba tổ chức sát thủ lớn nhất thế giới. Lúc đầu tôi cũng nghi ngờ
tổ chức Độc Xà, nhưng Độc Xà bình thường rất ít khi tiếp nhận những vụ như
vậy. Nên khả năng của Hắc Thủ Băng Đao là lớn hơn.

Dư Dụ trả lời vô cùng cẩn thận.

Lâm Lộ Trọng nghe xong Dư Dụ báo cáo, liền trầm mặc không nói. Không một ai
biết về Hắc Thủ Băng Đao hơn ông ta. Tổ chức này đã làm vô số việc khiếp sợ cả
thế giới. Nên không có bất kỳ ai dám chọc giận bọn họ. Tổ chức này không phải
chỉ cần phái tới một đội quân là có thể tiêu diệt được.

Tuy tổ chức này chỉ đứng thứ ba trong ba tổ chức sát thủ đứng đầu. Nhưng đó là
do thực lực của bọn chúng chưa được bày ra hết. Tổ chức này hoạt động vô cùng
bí mật. Thực lực của đội viên được chia đều làm bốn cấp ‘Thủy, Băng, Ám Băng,
Hắc Băng’

Nếu như lời của Dư Dụ là chính xác, thì những thành viên của tổ chức Hắc Thủ
Băng Đao tham dự cuộc tấn công lần này có lẽ chỉ thuộc Thủy cấp. Từ đó có thể
tưởng tượng tập đoàn Vân Môn đã chọc giận một thế lực lớn như thế nào

– Có tin tức gì của Tiểu Vân không?

Lâm Lộ Trọng trầm tư một lát, ngẩng đầu hỏi.

– Từ hai năm trước thiếu gia đi tới núi Tây Lương thì không phát hiện ra tin
tức gì rồi. Chúng tôi đã xác nhận được thiếu gia Vân đúng là đã đi qua núi Tây
Lương. Bởi vì chúng tôi tìm được tên đăng ký của thiếu gia ở trong một khách
sạn. Mà thiếu gia tới ngọn núi đó là buổi tối. Về sau người dân sống ở gần núi
Tây Lương đó nói lúc ban đêm có nghe thấy tiếng ầm ầm từ sâu trong núi vọng
tới.

– Nhưng khi chúng tôi đi tới đó thăm dò, thì không phát hiện ra hiện tượng dị
thường nào. Thậm chí cả Bát Quái Môn trong truyền thuyết cũng không tìm thấy.
Theo lý thuyết, Bát Quái Môn được xây dựng ở núi Tây Lương, nếu có xung đột
với thiếu gia Vân thì cũng nên có một vài dấu vết giao tranh mới đúng. Nhưng
chúng tôi đã kiểm tra rất cẩn thận rồi, vẫn không thấy có dấu vết gì.

Tuy Dư Dụ đã báo cáo điều này mấy lần, nhưng khi lão gia tử hỏi tới tung tích
của Lâm Vân, y vẫn trả lời tỉ mỉ.

Gần đây Dư Dụ cảm thấy thân thể của lão gia tử không còn tốt như trước kia.
Hơn nữa, còn mấy tháng là ông ấy về hưu rồi. Có lẽ vì vậy mà tinh thần của lão
gia tử luôn rơi vào trạng thái hoảng hốt.

– Cậu phải chú ý nhiều hơn tới công ty của Tiểu Vân. Không thể để những người
này tái diễn vụ cướp. Cho dù có trả một cái giá lớn, chúng ta cũng không thể
để bọn chúng xúc phạm tới niềm kiêu ngạo của quốc gia chúng ta. Tôi sẽ báo cáo
chuyện này lên chủ tịch nước. Đồng thời cảnh cáo mấy người của Lâm gia, đừng
hướng suy nghĩ bẩn thỉu của mình vào công ty của Tiểu Vân. Nếu có kẻ nào của
Lâm gia làm vậy thì lập tức trục xuất khỏi gia tộc.

Lâm Lộ Trọng một hơi nói xong, liền không muốn nói chuyện nữa. Mỏi mệt dựa vào
ghế, nhắm mặt lại.

– Vâng.

Dư Dụ nói xong lo lắng nhìn thoáng qua Lâm Lộ Trọng, lúc này mới xoay người ra
khỏi thư phòng.

Chẳng những Lâm Lộ Trọng biết tập đoàn Vân Môn xúc phạm tới tổ chức sát thủ
đứng thứ ba thế giới, mà rất nhiều gia tộc lớn cũng biết chuyện này. Có lo
lắng cũng có chút hả hê.

Mà Tần gia ở Yên Kinh thì chắc chắn là cao hứng rồi.

– Thăng nhi, mối thù của con hẳn là sẽ được báo. Cha không tin tập đoàn Vân
Môn có thể chống lại kẻ thù lớn như vậy. Tên Lâm Vân kia không ở đó là vận may
của hắn. Nếu hắn ở đó thì hắn khẳng định cũng chạy không thoát. Một cái tập
đoàn Vân Môn làm sao có thể đối phó với kẻ thù như vậy. Cho dù quốc gia muốn
bảo vệ bọn chúng, cũng không thể thời khắc bảo vệ được.

Tần Bang nhìn con trai ngồi xe lăn, căm hận nói.

Từ hai năm trước bị Lâm Vân đánh cho tàn phế, Tần Thăng chỉ có thể ngồi ở trên
xe lăn. Hai chân và hai tay của y đều bị đánh nát, đã không có cách nào hồi
phục. Chỉ có một tay là có thể miễn cưỡng hoạt động, nhưng không phải rất linh
hoạt.

– Hừ, từ nay về sau hai đứa đừng nói những lời như vậy. Không nghe câu tai
vách mạch rừng sao?

Tần Tiền đi vào phòng, nghe thấy Tần Bang nói vậy liền quát lớn.

– Cha, cái tên Lâm Vân kia đã mất tích lâu như vây, nghe nói cũng đã bị Bát..

Tần Bang còn chưa nói hết thì đã bị Tần Tiền cắt đứt.

– Tần gia của chúng ta không còn liên hệ gì với những người khác. Người ta ra
sao thì ra, không liên quan gì với Tần gia. Mà ta cần con nhớ kỹ. Cho dù con
có thống hận người khác như thế nào đi chăng nữa, cũng không thể chường bộ mắt
hả hê ra ngoài như vậy được. Tổ chức sát thủ giết người phóng hỏa ở quốc gia
chúng ta, chẳng lẽ lại là một chuyện đáng ăn mừng sao? Thực là ngu xuẩn.

– Con và Thăng nhi nên làm ra vẻ bình thường. Mà cũng nên tự đánh giá lại sai
lầm của bản thân đi. Đừng phóng tất cả thù hận lên đầu người khác.

Tần Tiền nói xong, hừ lạnh một tiếng, xoay người đi vào phòng đọc sách.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.