Công Tử Điên Khùng – Chương 225: Viên đá kỳ lạ – Botruyen

Công Tử Điên Khùng - Chương 225: Viên đá kỳ lạ

Nghĩ tới đây, y cắn răng một cái nói:

– Tôi có tư liệu kỹ thuật của Dưỡng Nhan Hoàn. Chỉ cần anh thả tôi ra, tôi sẽ
giao toàn bộ cho anh.

Nói xong, lập tức mắng mình ngu xuẩn. Nói như vậy chả phải tự làm mất mặt mình
sao? Nhưng lời vừa nói ra ngoài, làm sao có thể thu hồi được. Đành phải ngậm
miệng không nói tiếp.

Ánh mắt của Lâm Vân co lại. Không ngờ người này lại có tư liệu sản xuất Dưỡng
Nhan Hoàn. Y từ đâu mà lấy được? Tên bắt cóc thấy ánh mắt lạnh lẽo của Lâm
Vân, không dám tiếp tục uy hiếp, tranh thủ thời gian nói:

– Quyển tư liệu này là chúng tôi thật vất vả mới lấy được từ tập đoàn Vân Môn
của Yên Kinh. Nếu anh thích thì cứ giữ lấy.

Nói xong lấy một quyển tư liệu từ trong ngực đưa cho Lâm Vân:

– Đây là toàn bộ số tư liệu mà chúng tôi đã đánh cắp, hiện giờ tôi cho anh.

– Ngươi là người của tổ chức nào? Là ai sai ngươi làm? Vì sao ngươi lại tới
Thanh Đảo?

Ngữ khí của Lâm Vân lạnh như băng, sớm đã coi người này là người chết.

Tên to cao kia cũng cảm giác được ngữ khí của Lâm Vân không đúng. Biết mình
hiện tại dữ nhiều lành ít, đột nhiên vươn tay vào trong ngực. Nhưng y còn chưa
có đụng vào khẩu súng ngắn dấu ở dươi nách, thì chỉ nghe thấy tiếng súng vang
lên. Cổ tay của y đã bị bắn một phát. Đau đớn truyền tới khiến y chảy đầy mồ
hôi. Y biết người tóc dài này rất hung tàn nhưng không ngờ động tác của hắn
cũng nhanh như vậy.

Lâm Vân cũng nhìn ra tên bắt cóc này không phải là hạng tầm thường. Động tác
rút súng nhanh hơn người bình thường rất nhiều, đã không thua gì đội viên của
Long Ảnh.

Người này nhất định thuộc một tổ chức nào đó. Lâm Vân đột nhiên nhìn về cái
đồng hồ trên tay của tên bắt cóc. Hình như hắn đã trông thấy cái đồng hồ như
vậy ở đâu đó.

Nghĩ tới đây, Lâm Vân không chút do dự gỡ chiếc đồng hồ trên tay của y xuống.
Lâm Vân cẩn thận nhìn, cái đồng hồ này còn có công năng của bộ đàm, tuy nhiên
giống như đã hết điện thì phải.

Lâm Vân ném cái đồng hồ vào trong Tinh Giới, cái đồng hồ này không chừng về
sau có tác dụng.

Tên cao lớn thấy Lâm Vân cất đồng hồ của mình vào trong người, trong lòng rất
sốt ruột, nhưng lại không biết nói cái gì. Y biết mình đã không thể giấu diếm
thêm nữa, đành phải tiếp tục nói:

– Tổ chức của tôi rất nổi danh trên thế giới. Tôi hy vọng anh có thể thả tôi
ra. Tôi chắc chắn sẽ không kể lại chuyện này cho cấp trên. Bởi vì tôi biết rõ,
nếu tôi kể lại chuyện này thì tôi cũng phải chịu trách nhiệm.

Tuy biết dù nói thế nào đi chăng nữa, khả năng trốn thoát đều rất thấp. Nhưng
tên to cao này vẫn mong Lâm Vân tha cho mình một lần. Y trông thấy Lâm Vân
không nói lời nào, chỉ lạnh lùng nhìn mình. Liền không dám nhìn đối diện Lâm
Vân, tranh thủ thời gian nói:

– Tôi tên là Luton, cùng với Jess là thành viên của Hắc Thủ Băng Đao. Lần này
có người ra giá cao nhờ tổ chức của chúng tôi đi ăn cắp tài liệu kỹ thuật của
tập đoàn Vân Môn. Cho nên bốn người chúng tôi là nhóm đầu tiên tới. Đằng sau
còn có vài nhóm nữa.

– Bốn người chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ là lấy trộm được tư liệu của
Dưỡng Nhan Hoàn. Nhưng về sau do sân bay của Yên Kinh được kiểm tra quá nghiêm
ngặt, nên chúng tôi không có cách nào để rời đi. Đành phải vụng trộm chạy tới
Thanh Đảo, sau đó bắt cóc con tàu Blue Water để trở về.

Lúc tên Luton nói đến tổ chức Hắc Thủ Băng Đao, Lâm Vân chợt nhớ tới khu rừng
rậm Amazon. Trong ba tên đã bị mình giết ở rừng rậm Amazon, thì có hai tên gọi
là Jessy và James đều có chiếc đồng hồ như vậy. Nguyên lại bọn chúng đều thuộc
một tổ chức sát thủ.

Thấy ánh mắt của Lâm Vân vẫn lạnh như băng, tên Luton ngăn lại máu chảy rồi
nói:

– Lần này tổ chức phái ra bốn nhóm, quyết định lấy toàn bộ tư liệu kỹ thuật
của tập đoàn Vân Môn. Thậm chí nếu như không lấy được, thì cho dù phá hủy tập
đoàn Vân Môn cũng không thể cho tập đoàn Vân Môn tiếp tục sản xuất.

– Ngay cả tư liệu về Dưỡng Tâm Hoàn cả công ty dược nghiệp Liễu thị cũng phải
lấy bằng được. Chỉ là nhóm kia tôi không biết bọn họ đã đắc thủ hay chưa. Đó,
tôi đã khai hết những gì tôi biết rồi, anh có thể thả tôi ra.

Trong mắt của Lâm Vân toát ra lửa giận. Không biết cái tổ chức khốn kiếp kia
có thù oán gì mà phải hủy hoại tập đoàn Vân Môn? Nếu như loại tổ chức như vậy
còn cho nó tiếp tục tồn tại, thì tập đoàn Vân Môn của mình có thể yên ổn làm
ăn sao?

Bây giờ mình không có ở Yên Kinh, những người này nếu đi tới tập đoàn Vân Môn
ăn trộm tư liệu, thì vài người trong công ty có thể ngăn cản sao? Lâm Vân nghĩ
tới đây liền chau mày lại.

“Mặc kệ mục đích của tổ chức này là gì, sự hiện hữu của chúng đã tạo thành uy
hiếp rất lới cho tập đoàn Vân Môn. Hơn nữa theo khẩu khí của tên Luton, có vẻ
như tổ chức này có cừu hận rất sâu với tập đoàn Vân Môn thì phải.”

Lâm Vân đã hạ quyết tâm, trở về gặp lại Vũ Tích, rồi lập tức mang nàng tới Yên
Kinh xem công ty có làm sao không.

Có một tổ chức sát thủ cấp quốc tế như vậy, Lâm Vân không cho rằng tập đoàn
Vân Môn có thể may mắn thoát khỏi. Hắn không quan tâm công ty bị mất đồ đạc,
hắn chỉ quan tâm sự an toàn của những người trong công ty.

“Mà Dưỡng Tâm Hoàn sao lại là của công ty dược nghiệp Liễu thị? Loại thuốc này
rõ ràng do mình làm cơ mà? Chẳng lẽ Mông Văn lại trao tặng cho công ty khác?”

Lâm Vân nìn tên Luton này hỏi:

– Ngươi nói Dưỡng Tâm Hoàn là của công ty dược nghiệp Liễu thị?

– Đúng vậy, công ty đó cũng là mục tiêu của chúng tôi.

Luton vừa nói tới đây, trông thấy ánh mắt đáng sợ của Lâm Vân, liền không dám
nói tiếp.

Lâm Vân biết cho dù hỏi thêm cái tên Luton này cũng không hỏi ra thêm điều gì.
Y khẳng định không biết vì sao Dưỡng Tâm Hoàn lại là của công ty dược nghiệp
Liễu thị. Xem ra sản phẩm của mình xảy ra ngoài ý muốn nào đó. Mà ai to gan
như vậy, rõ ràng dám đoạt tài sản của tập đoàn Vân Môn? Lâm Vân đột nhiên
ngẩng đầu, lạnh giọng nói với Luton:

– Các ngươi đã giết người nào của tập đoàn Vân Môn chưa?

Luton hoảng hốt, đâu dám nói mình đã giết người, vội vàng trả lời:

– Không có, không có. Chúng tôi chỉ lấy trộm tư liệu mà thôi…

Lâm Vân nhìn biểu lộ của tên Luton là biết y đang nói dối. Cũng đúng, cho dù y
giết người, y sao có thể dám nói ra. Nên không hỏi nữa, biết dù hỏi cũng không
hỏi ra vấn đề.

Giơ chân lên, một cước đá bay tên Luton này xuống nước. Trong lòng Lâm Vân tự
nhủ, tên Luton này trả lời cẩn thận như vậy, chứng tỏ trong cái đồng hồ có máy
ghi âm. Bằng không y không trả lời sảng khoái và chủ động như vậy. Lát nữa
phải xem xét kỹ cái đồng hồ này một lát.

Hai tên hải tặc lái thuyền nhìn thấy Lâm Vân giết người còn hung tàn hơn cả
bọn chúng, đâu còn dám chậm trễ. Dùng hết khả năng để lái con thuyền nhanh
hơn.

Tuy Lâm Vân rất lo lắng cho công ty, nhưng càng lo lắng với việc gặp lại Vũ
Tích hơn. Hai tên hải tặc thấy Lâm Vân cau mày, đều nơm nớp lo sợ. Bọn chúng
sợ hãi Lâm Vân giận chó đánh mèo, nên càng không dám nhìn Lâm Vân, chỉ tập
trung lái thuyền. Hiện tại cho dù Lâm Vân không khóa bọn họ lại, bọn họ cũng
không dám nhảy xuống biển. Nhảy xuống biển chỉ có con đường chết mà thôi. Ở
lại trên thuyền còn có cơ hội sống.

Lâm Vân không để ý tới hai tên hải tặc, mà trực tiếp đi vào trong bong tàu.
Con tàu hải tặc này khá rộng. Tổng cộng có hai tầng. Lúc Lâm Vân đi vào một
tầng, thì nhìn thấy trong đó được thiết kế khá rực rỡ. Tùy tiện đi vào một
phòng, thì thấy căn phòng này được chồng chất một đống đồ. Lại đi tới phòng
cất thức ăn, tùy tiện ăn hai hộp đồ hộp, rồi tới phòng cất giữ khác. Ở trong
này thì để mọi loại quần áo trang phục, đồ trang điểm, và một vài túi ba lô,
túi xách.

Không ngờ những tên hải tắc này còn buôn lậu cả trang phục. Nhìn bộ quần áo
rách rưới trên người mình, lại nhìn những đống quần áo hàng hiệu, trang phục
yến hội, quần áo thể thao…Lâm Vân ở đâu còn khách khí, lục lọi trong đống đồ,
tìm ra vài thùng trang phục mùa hè.

Từ bên trong lấy ra hơn mười bộ thích hợp với mình. Dùng một bộ để thay, còn
lại thì vứt hết vào trong Tinh Giới. Miễn cho sau này không còn xuất hiện tình
huống thiếu quần áo để mặc nữa. Lâm Vân thầm than, những hàng hiệu mà khi muốn
mua ở Phần Giang, người bán hàng còn không dám bán cho mình. Nhưng lại bị vứt
lung tung ở đây. Về phần lương thực, hầu hết là thịt đóng hộp, Lâm Vân không
thích ăn lắm nên chả muốn bỏ vào Tinh Giới. Vài gian phòng kế tiếp thì để nước
uống và các đồ dùng hàng ngày. Tới gian phòng cuối cùng thì Lâm Vân rõ ràng
trông thấy một viên đá, to khoảng quả bóng rổ, toàn thân phát ra màu xanh nhàn
nhạt, lúc ẩn lúc hiện. Nếu không chú ý nhìn thì rất khó phát hiện ra. Dùng tay
cảm nhận thì không phát hiện ra chỗ dị thường gì. Thật không biết bọn hải tặc
để viên đá này ở đây làm cái gì nhỉ? Lâm Vân chưa vội xem xét, liền thuận tay
bỏ viên đá vào trong Tinh Giới.

Hai tên lái thuyền thấy Lâm Vân đi ra, còn mặc một bộ áo hàng hiệu chỉnh tề,
trong lòng đều khinh bỉ Lâm Vân. Lấy đồ đạc của mình mà không hỏi hạn, quả
thực còn hơn cả hải tặc. Nhưng nghĩ thì nghĩ, chứ không dám có ý kiến. Đều lộ
ra nụ cười nịnh nót, rồi tiếp tục điều khiển con thuyền đi nhanh nhất có thể.

– Ở căn phòng cuối cùng có để một viên đá. Viên đá đó là đá gì vậy?

Lâm Vân nhìn hai tên hải tặc hỏi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.