Lúc bốn người Lam Cực nói chuyện, thì đã theo dòng người tới một sân bóng khá
lớn. Ở đó có một cái hội trường tạm thời dựng lên.
Đoán chừng là có nhiều người tới xem, nếu ở trong hội trường của trường học
thì chắc chứa không đủ, còn dễ gây ra xen lấn.
Cả khu vực sân bóng đều rất tấp nập. Cũng may bốn người đều có thân thủ bất
phàm. Rất nhanh đã chen chúc được vào. Ở trên đài có một vị nam sinh đang dùng
micro nói cái gì đó. Y cứ nói một hồi, là tiếng vỗ tay lại vang lên.
Bốn người đi tới gần thì mới nghe thấy tiếng nam sinh này diễn thuyết.
-…Hổ Nha là đội đặc công lợi hại nhất của chủ nghĩa nghĩa đế quốc. Nhưng bọn họ đối mặt với đội đặc công Long Ảnh của chúng ta, cũng không chịu nổi một kích, còn bị tiêu diệt hơn một nửa….
Nam sinh này nói tới đây thì dừng một lát, phía dưới lại vang lên tiếng vỗ tay
nhiệt liệt.
– Được xưng là Hùng Ưng của Châu Âu, đội đặc công lợi hại nhất của nước Pháp,
đối mặt với Long Ảnh cũng toàn quân bị diệt…
Phía dưới lại vang lên tiếng vỗ tay.
Bốn người Lam Cực nghe thấy vậy chỉ phải lắc đầu. Không ngờ mấy đám sinh viên
này lại khoác lác như thế, thật sự là nghe không nổi.
– Đội đặc công Hổ Nha là đội đặc công mạnh nhất châu Mĩ, không, phải là nhất
thế giới, cũng…
Tiếng vỗ tay lại lần nữa vang lên….
…
Nam sinh kia vừa diễn thuyết, vừa giơ lên nắm tay, làm ra một bộ kích động.
Mỗi lần như vậy đều được đám đông cổ vũ nhiệt tình. Phỏng chừng không có tiếng
vỗ tay, thì tên nam sinh kia chính là đám tên lang băm rao bán hàng ngoài chợ.
Chỉ có mấy người Lam Cực là khinh bỉ nhìn sang tên nam sinh kia.
– Hiện tại chúng ta hoan nghênh các đội viên của Long Ảnh đi lên bục nói
chuyện.
Nam sinh này nói xong, lập tức nhảy xuống đài, rồi kéo một chiến sĩ đặc công
đi lên phía trên.
Mấy người Lam Cực nhìn lại, hóa ra là người quen, là Hạ Bân của quân khu Cáp
Nhĩ Tân . Y không phải là thành viên của Long Ảnh, sao lại có thể đi lên nói
chuyện?
Hạ Bân đi lên bục diễn thuyết, cầm lấy Micro, còn chưa nói gì, phía dưới đã nổ
ra một tràng pháo tay vang dội.
Khuôn mặt của Hạ Bân đỏ bừng đi tới trước Micro nói:
– Kỳ thực, nghiêm khắc mà nói tôi không phải là thành viên của Long Ảnh. Mặc
dù tôi là quán quân môn đấu vật của quân khu Cáp Nhĩ Tân. Nhưng khi huấn luyện
viên Lâm chọn lựa đội viên vào Long Ảnh, thì tôi lại không hợp cách. Chỉ có
thể trở thành đội viên dự bị của đội Long Ảnh.
– Cho nên tôi vốn không có tư cách đứng ở đây nói chuyện. Bởi vì tôi căn bản
không có tư cách đi tới rừng rậm Amazon. Đương nhiên cũng không được huấn
luyện viên Lâm huấn luyện qua. Tôi rất là hổ thẹn. Thậm chí lúc trước bởi vì
tôi không phục huấn luyện viên Lâm, còn muốn đi khiêu chiến anh ấy. Kết quả
thì chắc mọi người cũng đoán được, ngay cả vạt áo của anh ấy tôi đều không
chạm tới.
– Đội đặc công Long Ảnh là sự kiêu ngạo của quân nhân chúng tôi. Tuy bây giờ
tôi không phải là đội viên của Long Ảnh. Nhưng một ngày nào đó tối sẽ trở
thành đội viên chính thức của Long Ảnh.
Hạ Bân nói tới đây, phía dưới cũng có tiếng vỗ tay, nhưng nhiều hơn là tiếng
xì xào bàn tán. Nếu lúc trước đã nói mời tới đội viên của Long Ảnh, thì nên
mời một đội viên chính thức của Long Ảnh mới đúng. Sao lại gọi tới một người
giả tới lừa gạt mọi người? Rất nhiều sinh viên đã bắt đầu không hài lòng với
việc tổ chức của hội học sinh lần này.
Thần sắc của Hạ Bân có chút xấu hổ. Tuy ban tổ chức yêu cầu y nói mình đã từng
tham gia cuộc thi đấu ở rừng rậm Amazon. Nhưng y cảm thấy nói như vậy là nói
dối, cũng là sự vũ nhục đối với bản thân. Nếu không phải lãnh đạo nhiều lần
yêu cầu y nói, thì y đã không xuất hiện ở đây rồi.
Đang lúc Hạ Bân không biết nên tiếp tục như thế nào, thì y rõ ràng trông thấy
mấy người Lam Cực và Vương Vĩ. Liền kinh hỉ kêu lên:
– Tôi nhìn thấy đội viên chính thức của Long Ảnh, bọn họ cũng tới kìa.
Nói xong, Hạ Bân chạy về hướng mấy người Lam Cực. Ánh mắt của đám đông cùng
đều tập trung về mấy người. Nam sinh kia cũng tranh thủ thời gian chạy tới,
đằng sau còn có thêm một mỹ nữ chủ trì.
– Lam Cực, Vương Vĩ, Chu Tuần, còn có Trịnh Quân nữa, không ngờ các anh lại
tới đại học Yên Kinh. Thật sự làm tôi vui mừng. Tôi là Hạ Bân, chắc các anh
không biết tôi. Nhưng tôi đã nhìn qua ảnh chụp của ba mươi sáu người các anh
và huấn luyện viên Lâm. Các anh đúng là sự kiêu ngạo của quân nhân chúng ta.
Hạ Bân không hề che giấu sự hâm mộ và sự khát vọng trong lòng.
– Chào anh, Hạ Bân, tôi có nhận ra anh. Không nghĩ tới anh lại vào đội hậu bị
của Long Ảnh, xin chúc mừng.
Lam Cực nói.
– Ài, là do tôi có mắt không tròng. Tuy nhiên, hiện tại mục tiêu của tôi
chính là được tuyển vào Long Ảnh. Tôi nhất định phải làm cho huấn luyện viên
Lâm công nhận tôi.
Ngữ khí của Hạ Bân rất là kiên định.
– Chào các anh, có thể nhìn các anh, em thật là vui mừng. Mời các anh lên bục
nói chuyện với các sinh viên ở dưới.
Nam sinh vừa nãy liền lộ ra một thái đô ân cần và vui vẻ mời bốn người.
– Không cần đâu, hiện tại chúng tôi có chuyện phải đi.
Vương Vĩ nói, bốn người bọn họ đều rất phản cảm với anh chàng nam sinh này.
Mỹ nữ chủ trì đã nhìn ra thái độ của bốn người,v ội vàng đi tới trước mặt của
Lam Cực, mềm mại nói:
– Long Ảnh đại ca, anh không biết là bọn em sùng bái các anh như thế nào đâu.
Có nhiều sinh viên ở đây chờ mong như vậy, các anh đi lên nói vài lời cho bọn
họ thỏa lòng mong đợi. Bằng không huấn luyện viên của các anh khi biết các anh
ngay cả việc đi lên nói chuyện với các sinh viên cũng không dám, thì nhất định
sẽ thất vọng.
Mấy người Lam Cực nghe mỹ nữ này nói vậy, thật không biết nói gì. Chuyện đó
thì liên quan gì tới huấn luyện viên Lâm cơ chứ? Nhưng Chu Tuần và Trịnh Quân
lại không có sức miễn dịch gì với mỹ nữ, lập tức quên hết những bất mãn vừa
rồi với tay nam sinh diễn thuyết. Hai người đều nhìn Lam Cực nói:
– Đội trưởng Lam, nếu không đi lên nói vài lời.
Vương Vĩ cũng đồng ý. Lam Cực bất đắc dĩ, đành phải đi theo hai ngưởi chủ trì
đi tới trên bục diễn thuyết. Còn chưa tới nơi, tiếng vỗ tay nhiệt liệt đã vang
lên.
Lam Cực đi tới trước bục, cầm Micro lên, hắng giọng nói:
– Kỳ thực bốn người chúng tôi tới đây là ngẫu nhiên. Thậm chí còn không biết
trong này còn có buổi giới thiệu bộ phim. Nhưng tôi vẫn cảm ơn mọi người vì sự
yêu quý của mọi người với Long Ảnh.
– Tuy nhiên tôi phải nói rằng, nếu không có huấn luyện viên Lâm, thì chúng
tôi không là cái gì cả. Vừa rồi vị nam sinh ia có nói “Hổ Nha tính là cái gì?
Hùng Ưng Châu Âu tính là cái gì?” , tôi rất không đồng ý với lời của cậu ta.
Hổ Nha và Hùng Ưng tuy trong mắt của huấn luyện viên Lâm, không coi vào đâu.
Nhưng chúng tôi so với bọn họ, cũng chỉ mạnh hơn một chút mà thôi.
– Thậm chí, nếu không phải gặp được huấn luyện viên Lâm, thì chúng tôi còn
không bằng bọn họ. Mặc dù nói năng lực cá nhân trong đội đặc công là rất trọng
yếu, nhưng ở trong rừng rậm Amazon, chúng tôi hoàn toàn không phải là đối thủ
của Hổ Nha. Tôi không cần phải giấu diếm điều này. Tuy nhiên nếu là đơn đả độc
đấu, bất ỳ một thành viên nào của chúng tôi cũng không sợ đội viên của Hổ Nha.
Nhưng thi đấu giữa các bộ đội đặc công, không phải chỉ là thi đấu tay đôi.
– Tôi có thể nói rằng, nếu không có huấn luyện viên Lâm ở đó, thì trong cuộc
thi đấu ở rừng rậm Amazon, thì toàn bộ thành viên của đội Long Ảnh đã bị tiêu
diệt rồi. Vộ luận người khác dùng thủ đoạn gì, nhưng mọi người chắc chỉ cần
quan tâm tới kết quả.
– Trước khi chưa gặp huấn luyện viên Lâm, đội Long Ảnh của chúng tôi đã mất
đi hai người chiến hữu. May mà trong lúc khó khăn, huấn luyện viên Lâm lại
xuất hiện ở rừng rậm Amazon. Rồi anh ấy dẫn đầu chúng tôi, rất nhẹ nhàng tiêu
diệt mấy đội đặc công tinh anh của các quốc gia kia. Thậm chí ngay cả Hổ Nha
cũng phải chủ động đầu hàng.
– Vô luận đối thủ dấu ở nơi nào, vô luận đối thủ dùng thủ đoạn gì, ở trong
mắt của huấn luyện viên chúng tôi cũng chỉ là phù vân. Cho nên phải nói rằng
huấn luyện viên Lâm mới là sự kiêu ngạo của Long Ảnh chúng tôi, là hồn phách
của chúng tôi.
– Sỡ dĩ hôm nay chúng tôi tới đại học Yên Kinh, là vì huấn luyện viên Lâm là
sinh viên của đại học Yên Kinh….
Lam Cực vừa nói tới đây, phía dưới đã trở nên ầm ĩ.
– Cái gì? Huấn luyện viên Lâm của Long Ảnh lại là sinh viên của đại học Yên
Kinh?
– Trường mình có ai tên là Lâm Vân không nhỉ?
– Rốt cuộc là lớp nào? Sao chúng ta lại không biết?
…
– Mong mọi người im lặng một chút. Tôi biết mọi người chắc muốn hỏi huấn
luyện viên Lâm là ai. Kỳ thực đây cũng không phải bí mật gì. Anh ấy chính là
Lâm Vân của khoa y dược. Cũng là huấn luyện viên Lâm của chúng tôi…
Lam Cực nói tới đây thì đã không nói được nữa bởi vì đã bị tiếng ồn ào phía
dưới lấn át.
Chương 216 (2): Gặp lại
Tất cả sinh viên của năm thứ hai hoa y dược lúc này mới biết anh bạn học mới
chỉ học có một tiết của lớp mình, hóa ra chính là huấn luyện viên Lâm của Long
Ảnh, Lâm Vân.
Tư Nhân ngơ ngác đứng ở đám người. Hiện tại nàng rốt cuộc biết Lâm Vân là ai.
Hắn khẳng định chính là Dã Nhân đã cứu nàng kia. Nàng đã từng nghe gia gia nói
trụ sở huấn luyện của Long Ảnh gần với dãy núi Vân Quý. Không ngờ mình được
cứu ở dãy núi Vân Quý kia, lại liên hệ với huấn luyện viên của Long Ảnh.
Không biết vì sao lúc đó hắn lại để bộ dáng như vậy, lại còn có bản lĩnh như
thế. Lúc trước hắn thích thiếu phụ, không muốn ăn cơm với mình, là do hắn
không muốn dong dài với mình sao? Cái tên này, chẳng lẽ dung mạo của mình
không chịu nổi như vậy? Hừ, lúc đi ra hắn lại không đánh, khiến mình phải lo
lắng cho sự an toàn của hắn tới tận hôm nay.
Thấy phía dưới đã bớt ồn áo, Lam Cực tiếp tục nói:
– Không có huấn luyện viên Lâm, sẽ không có Long Ảnh của chúng tôi hiện tại.
Sẽ không có tôi, Lam Cực đứng ở nơi này. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.
Từng đợt vỗ tay đinh tai nhức óc vang lên.
– Tiêu Lam…
Một tiếng kêu nức nở vang lên từ đám người. Tề Dung và Diệp Điềm đang ở gần
đại học Yên Kinh làm việc. Vừa vặn trong này có buổi giới thiệu bộ phim
“Amazon do ta định đoạt”, Tề Dung liền muốn đi vào đó xem. Bởi vì Lâm Vân đã
nói Lam Cực cũng là người của quân đội. Cho nên Diệp Điềm liền đi theo cô ta
vào.
Lúc Lam Cực vừa mới lên đài, Tề Dung đã cảm thấy người đó giống như vị hôn phu
Tiêu Lam của mình. Chỉ là đứng quá xa, nàng không dám xác định. Mà nhất thời
lại không thể chen chúc được lên phía trước.
Cuối cùng lúc Lam Cực nói ra tên của mình, Tề Dung mới xác định người này
chính là Tiêu Lam, vị hôn phu của mình. Cô ta liền không khống chế nổi, vừa
lao tới vừa khóc.
Tất cả mọi người đều sững sờ nhìn Tề Dung vừa khóc vừa chen tới. Nhưng trong
nháy mắt liền tránh ra, tạo một lối đi cho cô ta.
Lam Cực nghe thấy tiếng gọi của Tề Dung, đã sững sờ tại chỗ. Y chứng kiến Tề
Dung chạy về phía mình, mới minh bạch là ai. Micro trong tay không tiếng động
rơi xuống. Lam Cực thật không ngờ, vợ chưa cưới của mình còn sống, còn đang
chạy đến trước mặt mình như vậy.
– Dung Dung…
Cuối cùng Lam Cực mới phản ứng, hai mắt đẫm lệ, Lam Cực không chút do dự chạy
về hướng của Tề Dung. Người xung quanh dường như minh bạch cái gì đó, đều
tránh đường cho hai người.
Lam Cực chạy rất nhanh tới trước mặt Tề Dung, rồi ôm chầm lấy nàng. Hai người
ôm nhau thật chặt. Một đôi tình nhân trải qua bao nhiêu đau khổ, cuối cùng đã
được gặp lại nhau.
Bốn phía vang lên tiếng vỗ tay kéo dài không dứt, đều chúc mừng đôi tình nhân
này.
Diệp Điềm dẫn mấy người Vương Vĩ tới công ty nghỉ ngơi. Tề Dung và Lam Cực
ngồi với nhau hơn hai tiếng, còn không thể tin được đây là sự thật.
– Nói như vậy em cũng là được huấn luyện viên Lâm cứu? Hơn nữa còn đang làm
việc trong công ty của huấn luyện viên Lâm?
Lam Cực nghe xong Tề Dung kể lại chuyện của nàng, trong lòng không ngừng tự
trách bản thân.
– Vâng, may có chủ tịch, nếu không em đã không còn sống mà gặp được anh rồi.
Tề Dung kể xong chuyện của mình, rồi nói.
– Thực xin lỗi em, Dung Dung. Là do anh mà em phải chịu khổ…Anh vốn tưởng
rằng không còn được gặp lại em nữa. Cũng nhờ huấn luyện viên Lâm huấn luyện
cho anh mà anh có khả năng để quay về trả thù. Còn được gặp lại em, anh thực
sự…
Lam Cực cảm thấy áy náy với Tề Dung, cũng rất cảm kích với Lâm Vân.
– Nếu không anh cũng ở lại tập đoàn Vân Môn với em nhé. Ở lại để trợ giúp chủ
tịch làm việc. Em thấy chị Văn hiện tại có vẻ như đang thiếu rất nhiều người
thì phải.
Tề Dung gặp lại Lam Cực, cũng vô cùng cao hứng. Về phần báo thù, nàng không
còn muốn Lam Cực đi mạo hiểm nữa.
– Ừ, anh cũng phải giúp huấn luyện viên Lâm một chút chuyện. Tuy trong mắt
của chúng ta huấn luyện viên Lâm là người không có gì là không làm được. Nhưng
hình như hắn cũng có một việc gì đó rất trọng yếu, khiến hắn không vui thì
phải. Chỉ tiếc chúng ta không giúp gì được hắn.
Lam Cực trả lời Tề Dung, rồi nhớ lại vẻ bi thương của huấn luyện viên lúc
trước.
– Ừ, em cũng nhìn thấy trong ánh mắt của anh ấy luôn có một vẻ u sầu khó nói
lên lời. Không biết có phải có liên quan tới vợ của anh ấy không?
Tề Dung cũng nói.
– Huấn luyện viên Lâm có vợ rồi sao?
Lam Cực kỳ quái hỏi. Mình còn chưa nghe ai nói qua hắn có vợ.
– Đúng vậy, em nghe chị Văn nói, anh ấy rất yêu vợ của anh ấy. Nhưng vợ của
anh ấy lại bỏ đi không biết tung tích. Hình như chủ tịch đang đi tìm thì phải.
Hai người đó cũng giống như chúng ta vậy. Nếu không có chủ tịch, chúng ta đã…
Nói tới đây, đôi mắt của Tề Dung lại đỏ, không nói được nữa.
– Bọn anh chính là người của Vân Môn, thật không ngờ huấn luyện viên Lâm còn
thành lập cả tập đoàn Vân Môn. Từ nay về sau tôi cũng muốn tới công ty của
huấn luyện viên Lâm làm việc.
Chu Tuần hưng phấn nói. Mấy người Diệp Điềm, Mông Văn và Lý Thanh giờ mới biết
chủ tịch chính là huấn luyện viên của Long Ảnh. Khó trách hắn lợi hại như vậy.
Chuyện đội đặc công Long Ảnh dương danh ở Amazon, không ai là không biết.
Huống hồ bộ phim “Amazon do ta định đoạt” đã công chiếu khắp cả nước. Ba người
rốt cuộc minh bạch chủ tịch là ai. Tuy có chút không tin, nhưng sự thật ở ngay
trước mắt, cho dù không tin cũng không được.
– Vợ chồng cậu chia cắt lâu ngày mới gặp lại nhau, sao không tâm sự nhiều
thêm.
Vương Vĩ nhìn Lam Cực và Tề Dung, cười hắc hắc nói.
Lam Cực không cười, chỉ nói với Mông Văn:
– Tôi và Tề Dung đều do huấn luyện viên Lâm cứu, cũng có thể nói, nhờ huấn
luyện viên Lâm mà chúng tôi mới được ở bên nhau. Cho nên tôi muốn lưu lại tập
đoàn Vân Môn để trợ giúp huấn luyện viên Lâm làm việc.
– Đội trưởng Lâm, cậu không định trở về Long Ảnh à?
Trịnh Quân nghe Lam Cực nói vậy, rất là khó hiểu, thậm chí có chút kinh ngạc.
– Tôi còn muốn về một lần. Dù sao cũng phải quay về thông báo một tiếng, còn
làm thủ tục xuất ngũ nữa.
Lam Cực nói.
– Ừ, cứ như vậy đi, có lẽ về sau chúng tôi đều vào đây làm cũng không nhất
định. Không phải chúng ta đều là đệ tử của Vân Môn đó sao? Làm việc ở tập đoàn
Vân Môn cũng là bình thường.
Vương Vĩ gật đầu nói.
– Tuy nhiên, nếu muốn rời khỏi Long Ảnh thì có chút phiền toái. Tôi nghĩ cậu
chỉ cần nói tới huấn luyện viên Lâm, thì chắc thủ trưởng sẽ đồng ý.
Chu Tuần nói. Y biết Tần Vô Sơn rất tôn kính Lâm Vân. Tin tưởng nếu như đội
trưởng Lam nói rằng muốn đi ra để làm việc cho huấn luyện viên Lâm. Thì Tần
lão chắc sẽ không cự tuyệt.
Mông Văn đương nhiên biết rõ sự lợi hại của đội viên Long Ảnh. Giờ nghe thấy
Lam Cực chủ động nguyện ý lưu lại trợ giúp tập đoàn Vân Môn làm việc, sao có
thể mất hứng, liền lập tức đáp ứng yêu cầu của Lam Cực. Tuy nhiên do Lâm Vân
không có ở đây, mọi người vẫn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.
– Tốt rồi, mọi người là huynh đệ của đại ca, thì cũng là huynh đệ của Lý
Thanh tôi. Hiện tại chúng ta đi ra ngoài ăn uống chè chén một trận thoải mái
đi. Đợi đại ca về thì lại nói sau.
Lý Thanh thấy hào khí có chút nặng nề, vội vàng lên tiếng. Hiện tại người mà y
tôn kính và bội phục nhất chính là đại ca Lâm Vân. Thật không nghĩ tới đại ca
còn là huấn luyện viên của Long Ảnh.
– Lý Thanh nói đúng, chúng ta đi ăn cơm thôi. Có chuyện gì thì đợi Lâm Vân
trở về rồi nói sau. Lần này anh ấy đi ra ngoài cũng mới chỉ ba tháng. Lần
trước anh ấy còn biệt tích tới tận nửa năm cơ mà. Không cần phải lo lắng cho
anh ấy.
Mông Văn nói xong, vừa định đứng lên đi ăn cơm, thì thư ký đã gõ cửa đi vào
nói:
– Tổng giám đốc Văn, công ty của chúng ta nhận được giấy gọi từ tòa án. Bọn
họ nói rằng công ty của chúng ta xâm phậm bản quyền của một công ty khác.
Thư ký đưa tới giấy gọi cho Mông Văn. Mông Văn cảm thấy kỳ quái. Sản phẩm của
công ty mình toàn bộ là do Lâm Vân một mình làm ra. Sao có thể có chuyện xâm
phạm bản quyền của người khác được nhỉ? Quả thực là khó hiểu.
– Em cầm những tư liệu liên quan tới việc này cho chị.
Mông Văn nói xong, trong lòng rất buồn bực. Lại có công ty khác dám khởi tố
tập đoàn Vân Môn xâm phạm bản quyền.
Hiện tại ở Yên Kinh, thậm chí cả nước, không có một công ty nào nổi danh hơn
tập đoàn Vân Môn. Chẳng những vừa đưa ra vài sản phẩm thuốc mới, còn đồng tổ
chức một cuộc đấu giá viên ngọc Dạ Minh Châu chấn động cả thế giới. Hiện tại
vài nhân vật cao tầng của tập đoàn Vân Môn thấy có người rõ ràng muốn tố cáo
bọn họ, đều có chút không tưởng tượng nổi.
Những sản phẩm của tập đoàn Vân Môn đều có hiệu quả đứng đầu. Trên thị trường
thuốc không có hãng nào là tốt hơn.
Nói là bắt chước chế thuốc còn có khả năng. Nhưng công ty kia lại dùng lý do
đường hoàng như vậy để tố cáo lên tòa án, thật là có chút thái quá. Mông Văn
nhận được văn bản từ pháp viện, mở ra nhìn, thì thấy bên tố cáo là tập đoàn
dược nghiệp Liễu thị. Bọn họ tố cáo tập đoàn Vân Môn đã ăn cắp độc quyền loại
thuốc Dưỡng Tâm Hoàn của bọn họ.