Khi Lâm Vân từ trụ sở Quân khu đi ra, đã sắp mười giờ tối.
Chân của cha Lục Dược đối với y học hiện tại mà nói là một nan đề, nhưng đối
với Lâm Vân thì cũng không tính là gì cả. Đứt mạch máu hắn còn có thể nối lại,
chứ đừng nói cha Lục Dược chỉ là teo cơ chân. Tuy bệnh teo cơ chân của ông
khác hẳn bình thường, đó là các cơ chung quanh đã hoại tử, trước sau không có
khả năng sống lại.
Nhưng những thứ này lại không làm khó được Lâm Vân, hắn thậm chí không dùng
thuốc, chỉ bảo Lục Dược mang tới một cây kim khâu, rồi hắn dùng thời gian hai
tiếng đồng hồ, đã có thể trị khỏi chân của cha Lục Dược, chỉ dặn dò ông nghỉ
ngơi hai ba tháng là khỏi rồi.
Buổi tối hắn chưa có dự tính đi về khách sạn ở, hắn định đến công ty để nhanh
chóng thiết kế ra một số sản phẩm mà sau này hắn cần sản xuất, sau đó giao cho
nhóm Mông Văn để bọn họ sản xuất.
Còn hắn thì lại muốn đi tìm Vũ Tích, không biết cô đi nơi nào rồi, bây giờ một
chút phương hướng cũng không có, chỉ dựa vào bản thân để tìm kiếm. Tuy hôm nay
đã nhờ Lục Dược đi tìm, nhưng bản thân chỉ có thể đợi hai ngày, nếu không có
tin tức thì mình sẽ không ngồi không chờ nữa, mà tự sẽ nghĩ cách.
Lâm Vân đi vào công ty, không ngờ thấy Mông Văn vẫn còn ở đó chưa về, không
khỏi kinh ngạc hỏi,
– Sao cô còn ở đây?
Mông Văn mặt đỏ lên,
– Tôi nghĩ anh vừa đến Yến Kinh, buổi tối không có nơi ngủ, tôi dẫn anh đến
chỗ tôi.
Mông Văn cố tình nói một câu nói vui, nhưng từ sau khi Vũ Tích ra đi hắn thực
sự không còn tâm tình nữa. Nhưng mặt của Mông Văn mình cũng có thể giúp cô ấy
một chút, hắn nhìn nhìn Mông Văn rồi nói:
– Buổi tối tôi ở công ty thiết kế một vài thứ, sau khi làm xong tôi phải đi
tìm vợ tôi, công việc ở đây toàn bộ phải nhờ cậy mọi người rồi.
– Anh rất yêu vợ của anh phải không?
Mông Văn nhìn Lâm Vân khi nói đến vợ mình sắc mặt trở nên vô cùng dịu dàng,
thậm chí có một loại chờ mong không nói lên lời viết trên đó.
– Đúng vậy, tôi rất nhớ cô ấy. À, Mông Văn, hay là tôi đưa cô về trước nhé,
cũng không còn sớm nữa rồi.
Lâm Vân thấy lúc này Mông Văn vẫn chưa về, chủ động nói ra ý muốn đưa cô về
nhà.
– Không cần đâu, bây giờ tôi vẫn chưa muốn về, tôi ở công ty còn có chút
việc, anh bận việc của anh đi.
Mông Văn nói xong mỉm cười nhìn Lâm Vân, chuẩn bị quay về phòng làm việc của
mình.
– Vết sẹo trên mặt cô tôi có thể trị liệu giúp cô, nếu cô không ngại, thậm
chí bây giờ tôi cũng có thể giúp cô.
Lâm Vân nhìn Mông Văn và nói.
– Ừ, tôi biết, nhưng tạm thời tôi chưa muốn chữa trị, vốn dĩ cũng đã xấu rồi,
cho dù làm mất vết sẹo này đi thì cũng vậy mà thôi.
Mông Văn không hiểu sao tâm tình có chút suy sụp, cô biết bản lĩnh của Lâm
Vân, thậm chí biết lời hắn nói có khả năng là thật, nhưng cô bỗng nhiên cảm
thấy cho dù trị khỏi rồi thì cho ai ngắm chứ? Chi bằng cứ như vậy thôi.
Nếu bản thân Mông Văn đã nói như vậy rồi, thì Lâm Vân cũng không chủ động yêu
cầu nữa. Lâm Vân cũng không để ý, đối với dung mạo mà nói, mỗi một người có
cách nhìn khác nhau, không có ai đúng ai sai. Dù sao chỉ cần Mông Văn cần mình
giúp đỡ, thì mình luôn sẵn sàng giúp cô ấy.
Đi vào phòng làm việc của mình, văn phòng này vẫn luôn trống không, hắn còn là
lần đầu tiên vào phòng để làm việc nữa.
“Dưỡng Sinh Hoàn” nhất định phải sản xuất, tiếp theo còn mấy loại thuốc Y học
Cổ truyền Trung Quốc trị bệnh tim nữa. Đối với sản xuất dược vật, Lâm Vân cũng
không có ý định sản xuất ra bao nhiêu, sảm phẩm hàng “át chủ bài” phải đặt ở
ngành sản xuất khác, mấy loại sản phẩm điện tử cũng đã được Lâm Vân thiết kế
ra.
Thậm chí Lâm Vân còn dự tính thành lập một công ty sản xuất linh kiện điện tử
chính. Ý nghĩ của Lâm Vân là, đầu tiên sẽ bắt tay vào từ y dược, sau đó dùng
số tài chính này tiến quân vào các ngành sản xuất khác như điện tử, truyền
thông, máy móc.
Bản thân chỉ phụ trách khâu thiết kế mẫu, và làm ra phương pháp chế tạo. Về
phần thực hiện như thế nào, thì đó là chuyện của mấy người Mông Văn và Lý
Thanh.
Thời gian một buổi tối rất nhanh qua đi, Lâm Vân ngẩng đầu nhìn thấy mình đã
viết xong một đống bản thảo, thỏa mãn thở phào một cái. Đi ra ngoài rửa mặt
một chút, sau đó tiếp tục công việc. Phỏng chừng mình chỉ cần khoảng một đêm
nữa thôi, những sản phẩm này có thể được ra đời.
Lâm Vân đẩy cửa ra, lại thấy Mông Văn đang đứng ở cửa ra vào, không khỏi rất
kinh ngạc hỏi,
– Cô sao lại ở đây? Ô, cả đêm cô không về hả?
– Đúng vậy, anh nói đưa tôi về nhưng mãi không thấy anh ra, tôi một mình lại
không dám về, chỉ đành chờ ở đây.
Mông Văn nhẹ nhàng cười nói.
Thấy Lâm Vân có chút sững sờ, lại lập tức nói:
– Tôi trêu anh thôi, không có chuyện đó đâu. Bây giờ cho dù mười mấy hai mươi
người lên cũng không phải là đối thủ của tôi đâu. Vừa rồi tôi trêu anh đó, là
đợi anh xuống cùng đi ăn sáng thôi.
Lâm Vân sờ sờ đầu, trong lòng tự nhủ thế này mới bình thường à! Mình tốt xấu
cũng dạy Mông Văn một ít công phu thực sự, muốn nói cô một mình không dám trở
về, Lâm Vân tuyệt đối sẽ không tin tưởng.
– Được thôi, cô chờ tôi đi rửa mặt mũi đã nhé.
Lâm Vân nói xong thì đi về phía nhà vệ sinh.
– Đợi đã, kem đánh răng và bàn chải đánh răng của anh này.
Mông Văn nói rồi đưa cho Lâm Vân khăn mặt, kem đánh răng và bàn chải đánh
răng.
Lâm Vân nhìn qua, thấy những thứ này mình đã có rồi, nhưng lại không tiện nói
là mình đã có. Bây giờ rõ ràng là tay không mà. Thấy thế chỉ đành nói tiếng
cảm ơn rồi nhận lấy.
Lâm Vân rửa xong mặt thì cùng Mông Văn đi ra ngoài, nghĩ ăn sáng xong sẽ đi
đến đại viện Lâm gia xem sao. Một người là Lão Yêu đã chuyển lời đến, nhưng
chủ yếu nhất lại là Lâm Vân muốn đi thăm Lâm Hinh, dù sao cũng là có quan hệ
huyết thống.
Hơn nữa Lâm Hinh còn rất lo lắng cho mình, lúc ấy khi nó thấy mình, rõ ràng là
thực sự lo lắng cho người anh này. Mối thân tình đã lâu ấy khiến Lâm Vân rất
cảm động, loại thân tình mà Lâm Hinh và mẹ giành cho hắn, là thứ hắn chưa từng
nghĩ tới, nó thuần khiết không vướng một chút công lợi nào bên trong. Nhưng
hắn lại không biết rốt cuộc Lâm Hinh học ở trường nào, liền đi tới đại viện
Lâm gia hỏi thăm một chút.
Một chiếc BMW màu đỏ đột nhiên dừng trước mặt Lâm Vân, một cô gái đeo chiếc
kính râm rất to đi tới trước mặt hắn, cẩn thận nhìn hắn. Thỉnh thoảng gật đầu
lại lắc đầu, đột nhiên cô ta mở miệng hỏi,
– Chúng ta có từng gặp qua không?
Từ lúc cô gái này bước xuống Lâm Vân đã nhận ra, cô ta chính là Nguyễn Y mà
mình đã gặp ở Phụng Tân. Nhưng nhìn bộ dạng của cô ta hắn dường như không dám
chắc đó là người mà hắn đã bắt cóc ở Phụng Tân.
– Ồ, hình như thế. Tại sao tôi nhìn cô thấy quen quen, hình như có gặp qua
rồi.
Lâm Vân cười nhạt một tiếng, trong lòng tự nhủ tôi cứ nói như thế đấy để cô có
thể phán đoán như thế nào.
Quả nhiên Nguyễn Y nghe xong lời Lâm Vân nói, ngược lại càng thêm mê hoặc.
Muốn nói người chưa từng thấy qua ảnh của mình thực sự rất ít, người này nói
quen quen, mình thật không có cách để đưa ra bất kỳ phán đoán nào.
Nhưng ánh mắt của người này không ngờ lại giống với người đàn ông bắt cóc mình
đêm đó như thế, muốn nói nếu là một người, thì cách ăn mặc này cũng khác biệt
quá nhiều rồi. Người đàn ông trước mắt này toàn thân hàng hiệu, tóc cũng cắt
rất cầu kỳ, rõ ràng đã mang lại cho cô một cảm giác chấn động trước nay chưa
từng có.
Nói hắn đẹp trai, nhưng tướng mạo dường như rất bình thường. Nói hắn bình
thường, bản thân lại giống như đang đối diện với một tuyệt thế soái ca, Nguyễn
Y chìm vào mê hoặc.
– Cô là Nguyễn Y?
Lúc này Mông Văn đã nhận ra cô gái này.
– Ừ, chào cô!
Nguyễn Y thấy mình bị nhận ra, có chút không tự nhiên ấn ấn chiếc kính râm của
mình.
– Nguyễn Y là ca sĩ nổi tiếng, anh đừng nói là không nhận ra đấy nhé, anh
nghe qua bài hát của cô ấy chưa?
Mông Văn thấy Lâm Vân dường như vẫn mang bộ dạng lão thần tự tại, không khỏi
nói.
Lâm Vân giả bộ như bừng tỉnh đại ngộ,
– À, nghe qua, nghe qua vài câu, là rất nổi danh. Được rồi, Mông Văn, hôm nay
tôi có việc không về công ty nữa, cô về trước đi nhé.
– Được thôi, vậy tạm biệt.
Mông Văn nói tạm biệt với Lâm Vân, rồi cũng nói tạm biệt với Nguyễn Y, xoay
người rời đi.
– Được rồi, tạm biệt.
Lâm Vân cũng nói tạm biệt với Nguyễn Y, xoay người đi về một hướng khác.
Nguyễn Y nhất thời ngây ngẩn cả người, chẳng lẽ sức ảnh hưởng của mình đã giảm
xuống rồi sao? Vừa rồi lúc cô thấy Mông Văn nhận ra mình, còn tính sẽ làm thỏa
mãn yêu cầu ký tên của bọn họ rồi sẽ lập tức bỏ đi. Nhưng cho đến khi hai
người này đã đi xa hẳn, cô mới phản ứng lại và nhận ra không có ai tìm cô để
ký tên cả.
Cô gái kia còn không nói làm gì, nhưng người đàn ông rất điển trai này cũng
như có mắt không tròng với mình? Đàn ông bình thường, càng điển trai thì càng
có thực lực, càng thích xum xoe trước mặt mình. Hôm nay cô rốt cuộc gặp một
người không có bất kỳ biểu hiện gì đối với mình, hai người này tuyệt đối không
phải đang giả bộ, mà là cảm thấy thực sự không cần thiết phải như thế nào với
mình cả.
Nguyễn Y sờ sờ lên tai lên mặt mình, nghĩ thầm mình không đến mức kém cỏi như
vậy chứ? Vừa rồi bộ dạng của người đàn ông kia dường như là nói “Nghe qua mấy
câu, rất nổi tiếng…”. Bài hát của mình khắp các đường phố đều có thể nghe
thấy, hắn làm sao chỉ có thể nghe qua mấy câu chứ? Ánh mắt của hắn sao lại
giống với người đã bắt cóc mình đêm đó như vậy?