Công Tử Điên Khùng – Chương 174: Không muốn rời xa – Botruyen

Công Tử Điên Khùng - Chương 174: Không muốn rời xa

Lâm Vân đi dạo trong thôn này đã hơn một tiếng cũng không thấy người thồ dân
mà mình muốn tìm.

Ngầm lại, dù sao tình trạng của Hàn Vũ Đình đã tốt rồi. Đợi về sau mình tạo
thành Tinh Hồn hậu kỳ, chất độc như vậy không cần phải lo lắng nữa. Cho nên
hắn cũng lười tiếp tuc tìm kiếm.

Khách du lịch ở đây không ít. Mọi người nhìn thấy Lâm Vân đều lộ vẻ kỳ quái.
Tuy du khách rất nhiều, nhưng không có người nào trồng bê bát như Lâm Vân. Lâm
Vân không để ý tới bọn họ. đã không tìm thấy người thì trở về vậy.

Đi về nói với Hàn Vũ Đình một chút, mình muốn tiếp tục hành trình. Còn nàng
thì đi theo các thầy cô của nàng trở về Phần Giang, không thể lại đi theo sau
mình nữa. Không có Hàn Vũ Đình, tốc độ của mình sẽ nhanh hơn rất nhiều. Huống
hồ. về sau có nguy hiểm mà mang theo Hàn Vũ Đình., quả thật là vướng víu.

– Anh rể. em ở chỗ này.

Lâm Vân đang đi tìm Hàn Vũ Đình, thì nàng đã hấp tấp mang theo một túi đồ ăn
lớn đi tới. Khuôn mặt đầy hung phấn, từ xa cũng có thể nhìn thấy. Còn các thầy
cô của nàng thì đi bên cạnh.

– Em cử cầm lấy mà từ từ ăn.

Lâm Vân cười, đấy lai một hộp cháo bát bào mà Hàn Vũ Đình đưa tới.

– Vũ Đình, hiện tại anh phái rời khỏi đây, em trở về Phần Giang với các thầy
cô của em đi. Chúng ta chia tay nhau ở đây. May mà ở chỗ này gặp được các thầy
cô của em. nếu khôngphải mất thời gian đưa em trở lại Manaus.

Lâm Vân nói xong, rồi hướng về cô giáo hơn ba mươi tuổi kia nói:

– Cô Vu. làm phiền cô và các thầy đưa Vũ Đình trở về hộ tôi.

– Không có gì. việc này là việc mà chúng tôi nên làm. Lâm tiên sinh, cậu
không muốn cùng trở về sao?

Vu Yến có chút kỳ quái liếc Lâm Vân. Trong lòng cũng rất ngạc nhiên khi Lâm
Vân có thể đem Hàn Vũ Đình từ Manaus tới tận khu vực gần Iquitos. Cho dù Hàn
Vũ Đình đã nói anh rể của em đấy rất lợi hại, nhưng cô ta vẫn có chút bán tín
bán nghi.

– Không. tôi còn có một vài việc cần làm. Tôi đi đây. tạm biệt Vũ Đình, tạm
biệt các thầy cô.

Lâm Vân nói xong, lập tức xoay người rời đi. Việc của Vũ Đình đã xong, hắn
muốn tiếp tục làm việc của mình.

Với hắn mà nói. càng sớm tìm được linh thạch càng tốt. Sau đó trở về mang theo
Vũ Tích đi tìm cuộc sống hạnh phúc của hai người. Mặc dù từ nay về sau. hắn
không thể không tiếp tục tìm kiếm linh thạch. Nhưng suy nghĩ của hắn đã sớm
bay đến Vũ Tích. Hắn muốn được lần nữa Ồm Vũ Tích trong lòng. Mỗi lần nghĩ tới
đây. Lâm Vân đều cảm thấy trái tim nóng hồi.

– Anh rể. em. em muốn cùng đi với anh.

Hàn Vũ Đình tìm không ra cớ gì để đi cùng Lâm Vân. Chỉ có thể yếu ớt yêu cầu
Lâm Vân như vậy.

– Như vậy sao được, hành trình của anh còn rất xa. Em không biết nhưng em hẳn
là có thể tưởng tượng được. Chuyến đi này không phải là ngày một ngày hai. Hơn
nữa. có cơ hội được trở về. em đi theo anh chịu tội làm gì? Huống hồ anh mang
theo bên người có nhiều cái bất tiện. Em là người rõ hơn ai hết. cho nên sớm
trở về đi.

Lâm Vân quả quyết cự tuyệt yêu cầu vô lý của Hàn Vũ Đình. Nói xong câu đó. thì
xoay người rời đi.

Sắc mặt của Hàn Vũ Đình tái nhợt, nhìn bóng lưng của Lâm Vân dần dần biến mất.
Trong nội tâm đột nhiên cảm thấy trống rồng, giống như mình bị bỏ rơi vậy.

Sắc trời đã tối. bóng lưng của hắn đã không thấy. Ánh trăng chiếu tới thôn
xóm.

khiến cảnh vật càng thêm yên tĩnh. Những tiếng kêu của động vật trong rừng
vang lên phá vỡ sự yên tĩnh này, cũng giống như một cục đá vứt vào nội tâm
không bình tĩnh của Hàn Vũ Đình. Hàn Vũ Đình không nhịn được rơi nước mắt.

– Vũ Đình, em làm sao vậy?

Vu Yến thấy sắc mặt tái nhợt của Hàn Vũ Đình, lo lắng hỏi.

– Anh rể. anh ấy đi rồi…

Hàn Vũ Đình nói xong, không nhịn được ở trước mặt Vu Yến khóc nức nờ. Lúc này
nàng mới phát hiện mình ỳ lại anh rể như vậy. Vì sao anh rể vừa đi, mình giống
như mất toàn bộ thế giới như vậy?

Vu Yến có chút kỳ quái nhìn Hàn Vũ Đình nói:

– Vũ Đình, cô thật không rõ, vì sao anh rể của em phải đi một mình trong
rừng, nhưn vây không phải rất nguy hiểm sao? Sao cậu ta không về cùng chúng
ta? Không phải em đã nói là các em đi du lịch rồi xảy ra ngoài ý muốn sao?

– Em cũng không biết anh rể muốn đi đâu, em.em…

Hàn Vũ Đình không cách nào đề giải thích. Vu Yến thì càng hồ đồ.

– Được rồi, Vũ Đình, chúng ta trở về nghỉ ngơi trước đi. Chuyện khác để ngày
mai nói vậy.

Tuy Vu Yến khó hiểu, nhưng cô ta cũng biết bây giờ không phải lúc an ủi Hàn Vũ
Đình.

Lâm Vân đeo ba lô nhanh chóng rời đi thôn xóm của người dân bản xử. Không có
Hàn Vũ Đình bên người, tốc độ của hắn quả nhiên nhanh hơn nhiều lắm. Chưa tới
một giờ. thì đã đi tới chỗ mà hắn phát hiện có linh mạch nhỏ kia. Chỗ linh
mạch này tuy nhỏ, linh khí cũng không phải là phong phú. nhưng do Lâm Vân đã
mấy tháng rồi không tìm được linh mạch, nên hắn vẫn rất vui mừng.

Dùng cành cây làm một cái hàng rào đơn giản. Lâm Vân ngồi xuống chỗ này bắt
đầu hấp thu linh khí. Tuy ngồi ở đây tu luyện, nhưng Lâm Vân vẫn không dám tập
trung hết tinh thần để tu luyện. Nơi này mặc dù ở gần cái thôn kia. nhưng dù
sao vẫn là trong rừng, khó tránh khỏi nguy hiếm rình rập.

Lâm Vân đã phát hiện, từ khi hắn bước vào Tinh Hồn trung kỳ. việc tu luyện khó
khăn hơn trước không ít. Tốc độ như hiện tại không thể so sánh được khi tu
luyện trên đại lục Thiên Hồng. Tuy nhiên, hắn cho rằng nguyên do là linh khí ở
thế giới này không đủ. Còn có các nhân tố khác bên trong hay không. thì hắn
không rõ ràng lắm.

Nhưng có thể khẳng định, tu luyện ở những nơi có linh khí phong phú có hiệu
quả hơn rất nhiều những nơi có linh khí kém. Cho nên hắn có thể ở dãy núi Vân
Quý tu luyện tới Tinh Hồn, hoàn toàn là nhờ vào mấy chỗ linh mạch nhỏ kia. Còn
chỗ rừng rậm Amazon này, mình tưởng phải có nhiều linh mạch hơn dãy núi Vân
Quý. Nhưng thật không ngờ. ngoại trừ linh mạch mà mình ngẫu nhiên phát hiện
này, cho tới bây giờ đều không tìm ra được bất kỳ viên linh thạch nào.

Cho nên Lâm Vân không dám có chút lười biếng. Hắn muốn tận dụng mỗi một tia
linh khí ở đây. Mấy tiếng trôi qua, lúc trời còn chưa sáng, chỗ linh mạch này
đã bị Lâm Vân hấp thu hoàn toàn. Mắt thấy đã tới biên giới của Tinh Hồn hậu
kỳ. Lâm Vân không dám chậm trề, mà vẫn chậm rãi củng cố tu vi. Trong nội tâm
mừng thầm, đã tới Tinh Hồn trung kỳ điên phong rồi. hắn thậm chí không cần
phải linh thạch là có thể thăng cấp tới hậu kỳ.

Vu Yến an ủi Hàn Vũ Đình rất lâu. mãi cho tới khi hừng đồng. Hàn Vũ Đình mới
chịu ngủ. Dùng tuổi và kinh nghiệm của cô ta. liền đoán ra được người học sinh
này của mình không muốn xa rời người anh rể kia. Bất quá. biết thì biết, nhưng
lại không thể nói ra được. Bằng không sẽ khiến Hàn Vũ Đình khó xử. Trời vừa
mới tờ mờ sáng, Vu Yến đã tỉnh lại, chuẩn bị gọi Hàn Vũ Đình cùng đi ra rữa
mặt. Nhưng khi vào phòng của Hàn Vũ Đình thì rõ ràng không thấy nàng trên
giường. Trong lòng cả kinh, vội vàng chạy đi ra ngoài tìm. Tìm vài vòng, hỏi
qua các thầy cô khác và người dẫn đường, bọn họ cũng không biết Hàn Vũ Đình đi
nơi nào. Lúc này Vu Yến mới luống cuống. Chả lẽ Vũ Đình lại đi tìm anh rế của
nàng? Nếu là như vậy. thì đi đâu mà tìm bây giờ? Một khi lạc vào rừng nguyên
thủy, em ấy làm sao mà sống sót được?

Vu Yến nóng lòng như lửa đốt. trong lòng nghĩ Vũ Đình là một học sinh rất
thông minh, lại khôn khéo. Nhưng sao lại làm một việc bất kể hậu quả như vậy.
thật là không thể nói lý. Tối hôm qua mình còn khuyên nhủ em ấy một lúc lâu.

vậy mà hôm nay em ấy lại hành động thiếu suy nghĩ như vậy. Cô ta đã rất khó lý
giải hành động của người anh rể của Vũ Đình kia. không nghĩ tới Vũ Đình cũng
thật khó hiểu.

Mà trước kia mình có nghe đồn anh rể của Vũ Đình là một người diên thì phải?
Mặc dù Vũ Đình không phải là học sinh của cô ta chủ nhiệm, nhưng thành tích
của Vũ Đình đều rất tốt. Cho nên cô ta cũng biết một chút về gia đình của Hàn
Vũ Đình. Nhưng tối hôm qua. cô ta trồng thấy Lâm Vân thì cảm thấy hắn cư xử
rất bình thường, về sau khi trời đã tối. Lâm Vân lại nói muốn đi vào rừng
nguyên sinh một lần. lúc đó cô ta lại nối lên lòng hoài nghi.

Nếu không vì Vu Yến không quen biết Lâm Vân, cô ta đã khẳng định ngăn cản
người tên Lâm Vân kia làm vậy. Một người đi vào rừng rậm Amazon vào buổi tối.
làm như vây khác gì chịu chết đâu?

Mà hiện tại Hàn Vũ Đình cũng không thấy. Cắn cứ vào biểu hiên của con bé tối
hôm qua. mười phần mười là đi tìm anh rể của con bé rồi. Ài. sao con bé ngốc
vậy? Chẳng lẽ đi theo anh rể lâu quá. đầu óc cũng trở nên choáng váng?

Tuy nhiên, nghĩ tới những điều này cũng có tác dụng gì đâu. Vu Yến đã thông
tri vài thầy cô. lại thinh cầu người dẫn đường, tới xung quanh khu rừng tìm
kiếm. Do Hàn Vũ Đình đột nhiên mất tích, nên các thầy cô cũng không còn tâm tư
để du ngoạn, dù sao việc này đã liên quan tới nhân mạng.

Tuy Hàn Vũ Đình được cô giáo khuyên nhủ. nhưng trong đầu của nàng liên tục suy
nghĩ tới quãng thời gian ở cùng anh rể. Nàng không thể ngăn cản suy nghĩ đó ập
về. Thậm chí nàng còn suy nghĩ lý do để ở bên cạnh anh rế. như nếu không có
mình ở đây. anh rể sẽ mất thời gian nấu ăn. Hoặc anh rể đi trong rừng một
mình, có lẽ cũng cô đơn và sợ hãi như mình lúc trước.

Có lẽ. anh rể có mình đi cùng, là có thêm người trò chuyện, anh ấy sẽ không
cảm thấy cô đơn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.