Công Tử Điên Khùng – Chương 121: Nguyễn Y Bị Chụp Ảnh Trộm – Botruyen

Công Tử Điên Khùng - Chương 121: Nguyễn Y Bị Chụp Ảnh Trộm

Lúc Lâm Vân vừa mới đẩy Cam Dao tới vị trí an toàn, cảm giác đằng sau có gió
thổi tới, liền biết là bị ám toán. Hắn không chút do dự, bắt lấy chân của kẻ
ám toán rồi vung mạnh xuống dưới. Bởi do quán tính bản thân cũng bị rơi xuống
đường ray, mà đúng lúc này, xe điện ngầm đã lao nhanh tới.

Tàu điện ngầm lao lên rất nhanh, nếu như trước kia, tốc độ đó không là gì với
Lâm Vân, nhưng hiện tại tốc độ đó thực sự là nhanh. Tuy nhiên, Lâm Vân đã có
vô số kinh nghiệm ứng đối của kiếp trước, nên cũng không sợ hãi. Trong một sát
na tàu điện ngầm cuốn lấy Lâm Vân, Lâm Vân liền chui xuống đáy tàu, dán thân
thể vào một chỗ an toàn. Đồng thời bắt lấy lấy cái tên ám toán mình kia. Toàn
bộ chỉ phát sinh trong nháy mắt. Nếu chậm một chút sẽ bị nghiền nát bởi tàu
điện ngầm.

Lúc tàu điện ngầm đi tới, cái tên khốn kiếp bị Lâm Vân chộp được chân kia đã
chết không thể chết hơn. Chỉ là Lâm Vân không có buông tay. Hắn muốn tạo ra
hiện trường giả là bản thân đã bị đè chết. Lúc hắn trốn ở đáy tàu liền biết kẻ
vừa chết này đã mưu tính từ trước.

“Mình nên sớm phát hiện ra y mới đúng”. Lâm Vân tự nhủ.

Tên kia hẳn là sợ mình tùy thời có thể rời đi, cho nên lúc ở trong nhà ga, y
liền dùng Cam Dao làm mồi để dụ dỗ mình. Nói không chừng những người này đã
biết cái tay Lý Nghĩa truy đuổi mình kia đã mất tích. Lâm Vân âm thầm may mắn
mình bắt được một kẻ chết thay. Tuy nhiên không nhất định có thể đánh lạc
hướng của những kẻ đuổi giết mình này. Nhưng có thể kéo dài thời gian bao lâu
thì kéo. Chỉ cần thời gian vài tiếng là mình rời đi được Phụng Tân.

Lâm Vân một bên nhét tên ám toán mình kia xuống bánh xe tàu điện ngầm, một bên
suy nghĩ đối sách. Mắt thấy sắp tới một trạm, Lâm Vân không hề do dự, thả cái
tên kia xuống bánh xe. Len lỏi tới trục bánh xe, rồi rời khỏi đáy tàu điện
ngầm, chạy trốn ra ngoài.

Vừa đi ra ngoài, xe điện ngầm giảm tốc độ để dừng ở trạm. Lâm Vân không dám
chậm trễ, chớp mắt đã biến mất trong màn mưa. Đồng thời nước mưa cũng xóa sạch
dấu vết trên người hắn.

Đến một đoạn đường xi măng trống trải gần trạm tàu điện ngầm thì dừng lại. Ở
phía trước đã là đường cái.

Lâm Vân bị nước mưa xối ướt đẫm cả người, vừa đi vừa suy nghĩ. Hắn biết hành
tung của mình đã bị lộ, ở ngõ Hạnh Hoa khẳng định đã có người giám sát ở đó,
nên mình chưa cần trở về nhà trọ vội. Những người này muốn đối phó là mình,
Cam Dao hẳn là không có nguy hiểm gì. Hiện tại Lâm Vân vội vã chạy trên đường,
người ngoài nhìn vào tưởng hắn quên mang theo ô, nên cũng không đặc biệt chú
ý.

Lâm Vân tính toán tới một cửa hàng quần áo, mua mấy bộ để thay đổi. Sau đó lại
mua chút gì ăn, đến buổi tối thì rời đi Phụng Tân. Chờ mình tạo thành Tinh Hồn
hoăc là môt sao, rồi trở về tính sổ với cái nhà Lý gia kia.

Tuy nhiên, Lâm Vân chạy qua bảy tám con phố tới môt quảng trường rộng liền
trợn tròn mắt, rõ ràng có nhiều người chạy trốn mưa như vậy. Cả sân rộng đều
chật ních đủ loại người, đủ kiểu dáng ô. Một cái biển quảng cáo cực rộng và vô
số biểu ngữ, khiến Lâm Vân hiểu ra đây là nơi tổ chức biểu diễn của ngôi sao
ca nhạc Nguyễn Y nào đó.

Hóa ra mình đã chạy tới sân vận động của Phụng Tân. Mà Nguyễn Y không phải là
ngôi sao ca nhạc đã gọi điện cho mình từ Yên Kinh lần trước sao? Vì sao cô ta
lại tới Phụng Tân biểu diễn ca nhạc? Loa lớn bên ngoài còn đang phát ra tiếng
hát của Nguyễn Y. Lâm Vân nghe một chút, cảm thấy cô nàng này hát cũng không
tệ.

Hiện tại phỏng chừng chưa tới 7h, mà trên bảng quảng cáo có ghi thời gian biểu
diễn là 8h. Còn hơn một giờ mà đã có nhiều fan tụ tập như vậy. Xem ra danh
tiếng của cô nàng Nguyễn Y kia không nhỏ.

Quảng trường phía trước sân vận động tràn ngập là người và ô. Thậm chí có
không ít người không có ô phải chạy tới chay lui. Lâm Vân đứng ở trong này
cũng là không có ai chú ý. Bốn phía là thanh âm rao bán vé lậu. Vé rẻ nhất là
200 nguyên, nhưng qua tay mấy cò bán vè này, đã lên tới 800 nguyên. Tuy như
vậy vẫn rất hút hàng, mà chỗ bán vé đã sớm đóng cửa rồi. Xem ra đã cháy vé.

Lâm Vân không chút do dự chen tới đám cò vé, mua một vé vào cửa. Lại đi tới
một quán ăn vặt ở gần đó, ăn hết mấy bát bún mới cảm thấy thỏa mãn. Bởi vì
liên tiếp hai ngày rồi, hắn chưa có cái gì vào bụng.

Hiện tại chỉ cần chạy ra Phụng Tân là an toàn. Trong người còn có một thẻ ngân
hàng giá trị 1 triệu rưỡi. Cho nên không cần phải kiếm việc nữa mà an tâm tu
luyện. Sau khi hình thành Tinh Hồn sẽ tới Lý gia đòi nợ. Tuy người của Lý gia
cũng bị Lâm Vân giết vài người, nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy cực kỳ khó
chịu.

Mình không có thù oán với ai, cũng không trêu trọc ai, vì sao phải truy sát
mình khắp nơi? Hôm nay suýt nữa còn liên lụy tới Cam Dao. Cơn tức này không
được giải phóng, hắn cũng không phải là Lâm Vân rồi. Cho dù lão tử khi tới nơi
này đã an phận rất nhiều , nhưng không phải một cái Lý gia có thể thích trêu
trọc thì trêu trọc.

Mới chừng 7h rưỡi, có thể kiểm tra phiếu rồi đi vào. Lâm Vân không chút do dự
chen chúc trong đám người. Mãi đến khi vào bên trong, mới phát hiện cuống vé
trong tay mình còn chưa kịp đưa cho người trông coi cửa. Có thể thấy những fan
này cuồng nhiệt như thế nào, chỉ sớm mong muốn nhìn thấy thần tượng của mình.

Bên ngoài truyền tới tiếng ồn ào, có vẻ như có người mua phải vé giả. Lâm Vân
nhìn tấm vé trong tay mình, phỏng chừng cũng là một tấm vé giả. Một bên thầm
mắng mấy tên cò vé kia, một bên thầm than không may.

Lâm Vân đi vào trong này đương nhiên không phải vì muốn nghe ca nhạc, mà vì
thừa lúc đông người mà đi vào. Hiện tại quần áo trên người hắn đều ướt đẫm,
mặc vào khó chiụ vô cùng. Đang suy nghĩ tìm lấy vài bộ quần áo để đổi, thì
thấy người vào càng ngay càng nhiều. Lâm Vân thừa cơ trốn vào phía sau hậu
trường.

Còn không nghĩ kỹ là thuận tay lấy một bộ hay là tìm một người có dáng người
giống mình, đánh bất tỉnh y, sau đó mượn y bộ quần áo. Thì người dẫn chương
trình đã đi lên. Lâm Vân đành phải chờ một chút. Mà hiện tại còn chưa tới 8h,
vì sao đã bắt đầu rồi? Chẳng lẽ âm nhạc ở thế giới này chuyên nghiệp như vậy?

Lâm Vân cũng chẳng muốn nghĩ thêm. Hiện tại buổi biểu diễn đang được tiến
hành, phía sau hậu trường sẽ có ít người quan tâm hơn. Lúc đó mình đi tìm mấy
bộ quần áo chắc không có vấn đề gì. Đợi buổi biểu diễn kết thúc thì lợi dụng
đám đông ra về rời đi luôn.

Lý gia này quả thực là một thế lực cường đại. Ngay cả người trong quân đội
cũng có thể điều động. Có thể hay không nếu mình vừa đi xe taixi sẽ có người
bẩm báo? Tốt nhất là đợi tí nữa các fan ca nhạc ly khai, mình tìm một cái xe
nào trốn nhờ. Có đồng ý hay không, không phải là chuyện của họ.

Lâm Vân vụng trôm từ từ đi tới một góc của hậu trường. Ở chỗ này người bên
ngoài vừa vặn không nhìn thấy, nhưng từ đây có thể nhìn rõ cảnh vật bên ngoài.
Đây là chỗ trốn tốt, Lâm Vân quyết định đợi ở chỗ này tới khi biểu diễn tiến
hành. Một khi buổi biểu diễn bắt đầu là lúc mình hành động.

“Ừ, không ngờ lại có người ơ nơi này trước rồi. Là một tên nam tử cầm máy ảnh
kỹ thuật số trong tay, đang chụp lén ở bên trong.”

Phóng viên? Có lẽ đúng là một phóng viên. Những người này nhiều khi thật khó
chịu. Nhiều kẻ chỉ hận không thể dùng kíp lúp để xăm soi từng cái áo của các
ngôi sao. Mặc dù mình không có quan tâm ngôi sao ca nhạc gì đó, nhưng cũng
không có hảo cảm gì với đám phóng viên này.

Lâm Vân vừa tới gần tay phóng viên này, y liền phát hiện ra sự có mặt của Lâm
Vân. Trong nội tâm y cả kinh, đang chuẩn bị kêu lên, Lâm Vân đã đánh vào cổ y,
người này liền ngất đi.

Nhặt lên máy ảnh rơi trên mặt đất, Lâm Vân nhìn nhìn. Cũng không trông thấy có
gì khả nghi. Tuy nhiên buổi biểu diễn hẳn là đã bắt đầu, Lâm Vân không chút do
dự bò lên lan can, lặng lẽ đi vào phòng mà tên phóng viên kia muốn chụp lén

Chỉ có một đèn tường nho nhỏ, Lâm Vân cẩn thận tìm tòi, thì thấy toàn là đồ
hóa trang, còn có một bộ váy dài của nữ. Không có thứ mình muốn. Lâm Vân đang
suy nghĩ có nên tới chỗ khác tìm tiếp, thì bên ngoài đã truyền tới thanh âm.
Có người đi vào, đi vào là một nữ tử tuổi chừng ba mươi.

Nữ tử này đi vào, thấy cửa sổ không đóng kỹ, tranh thủ thời gian đóng cửa sổ
lại, còn khóa trái ở bên trong. Lâm Vân thầm than may mắn. Nếu mình vào sau nữ
tử này một lát, thì đã bị khóa ở bên ngoài. Nữ tử kia sau khi đóng cửa sổ, lại
cầm vật gì đó rồi đi ra ngoài.

Lâm Vân thấy thế đang định theo sau nữ tử này ra ngoài. Nhưng không ngờ cửa ra
vào lại mở, đi vào là một nam nhân. Hai người ở cửa ra vào nói chuyện một hồi
lâu, không có ý rời đi. Lâm Vân thấy thế đành phải tiếp tục chờ. Nếu mình từ
cửa sổ đi ra, thì không thể tới các phòng khác tìm quần áo.

20’ sau, tiếng nói chuyện của hai người nhỏ hơn, rồi vang lên tiếng rên rỉ.
Xem ra là đang hôn môi hay làm gì đó. Lâm Vân thầm mắng gian phu dâm phụ, đành
phải chờ hai vị này thỏa mãn xong mới đi được.

Mở máy ảnh cầm trong tay ra, vẫn lầ ảnh của một cô gái. Lâm Vân vừa nhìn bức
ảnh liền biết cô gái này là Nguyễn Y, bởi vì cô gái này giống hệt với bức ảnh
trên bảng quảng cáo. Cũng may không chụp được ảnh nude, mà chỉ là ảnh cô nàng
mặc áo lót. Lâm Vân nhìn kỹ thì thấy là áo lót ‘Thiên sứ trong mộng’ do mình
thiết kế.

Tuy nhiên, nhìn tới mấy cái ảnh sau, Lâm Vân âm thầm vì Nguyễn Y mà cảm thấy
may mắn. Cô nàng này rõ ràng cởi cái áo lót ‘Thiên sứ trong mộng’ ra, rồi cầm
lên áo lót ‘Thiên sứ áo xanh’.

Càng làm cho Lâm Vân dở khóc dở cười chính là, cô nàng Nguyễn Y này rõ ràng
không thay áo lót trước, mà là cẩn thận để áo lót ‘Thiên sứ trong mộng’ vào
một cái rương nhỏ bên cạnh. Sau đó mới đứng dậy mặc vào ‘Thiên sứ áo xanh’. Cả
quá trình này đều bị tay kia chụp đầy đủ. Thậm chí hai điểm đỏ bừng ở trước
ngực cũng không bỏ qua.

Lâm Vân thầm than cô nàng Nguyễn Y này quá bất cẩn. Dù sao chỗ này cũng chỉ là
sân khấu mới dựng lên ở sân vân động, làm sao an toàn như các nhà hát lớn ở
Yên Kinh được. Thật sự là hết chỗ nói rồi. Nếu những bức ảnh này bị lan truyền
ra ngoài, thì đúng là thảm họa với Nguyễn Y.

Nhưng vừa nhìn tới bức ảnh Nguyễn Y mặc xong quần áo, thì bên ngoài lại vang
lên tiếng mở cửa. Nguyễn Y và một nữ tử hơn ba mươi đi vào.

– Chị Hồng, em thực sự không có tâm tìm gì để biểu diễn. Nếu không, nói với
bên ngoài là em cảm thấy không được khỏe.

Nguyễn Y nói với người nữ tử.

– Như vậy không được. Em đã đáp ứng với các fan ca nhạc bên này rồi, thì phải
thực hiện thôi. Nếu thực sự không thích, thì em cố hát vài bài rồi giả bộ té
xỉu. Chúng ta lúc đó mới có cớ ly khai. Sau khi rời đi nơi này, chị sẽ xử lý
tốt.

Phổ Hồng thở dài một tiếng, đi ra ngoài trước.

Đôi nam nữ ở cửa ra vào vừa nãy hẳn là đã đi rồi. Đoán chừng là tìm nơi nào đó
để giải quyết nhu cầu sinh lý. Lâm Vân đang chẩn bị rời đi, nhưng cửa ra vào
lại đóng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.