Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục – Chương 992: Chương 993: Chinh phục bạch an (3). thất bại? – Botruyen

Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục - Chương 992: Chương 993: Chinh phục bạch an (3). thất bại?

Cầm mỉm cười lấy ra 1 bộ quần áo khá là bình thường và nói:

– Mặc vào đi, nàng cũng không muốn mình bị nhận ra khi đi ngoài đường a. Dù sao nàng cũng là 1 trong thập đại mỹ nữ đương thời mà.

Cầm lấy quần áo mà Bạch An có chút trù trừ. Bởi vì cô không biết mặc a. Từ nhỏ đã yếu ớt khiến cho cô có thể nói là được chăm xóc tận răng. Và hiển nhiên cả việc thầm kín như tắm rửa hay là mặc quần áo.

Do đó cô hoàn toàn không biết nên mặc quần áo như thế nào. Nhưng cô tất nhiên đủ thông minh để biết không thể gọi những thị nữ vào mặc chi mình. Nên nhớ cô đây là đang trốn đi chơi a.

Mà nhờ người còn lại trong phòng- Cầm mặc cho thì. Dù cho kẻ này có thể nói đã nhìn sạch rồi nhưng mà cô vẫn rất ngượng khi nhờ cái việc nhỏ bé này.

Nhìn vẻ mặt lúng túng quẫn bách của cô nàng khiến anh bật cười. Anh tiến đến giúp cô nàng mặc quần áo, mang vớ đeo giầy. Để tránh bị lộ anh còn cẩn thận hóa trang cho cô nàng 1 chút.

Chỉ vài đường cơ bản. Cô trông đã không khác gì 1 người thiếu nữ bình thường.

Cầm hài lòng với sự hóa trang của bản thân. Anh nắm tay cô thân thiết nói:

– Nào, đã đến lúc chúng ta cùng khám phá thế giới ngoài kia rồi.

Cầm bế Bạch An lên cười nói:

– Cùng đi xem sự đặc sắc của thế giới này nào.

Cả 2 tung bay trên bầu trời đêm như 2 cánh chim tự do.

……

Ồn ào, đây là cảm giác đầu tiên của Bạch An. Đây là thứ cô chưa bao giờ được trải qua, trước kia ở trong hoàng cung, sợ âm thanh có thể ảnh hưởng xấu nên mọi tiếng động xung quanh cô đều được giảm xuống thấp nhất để tạo sự yên tĩnh cần thiết. Do đó sự ồn ào náo nhiệt ở đây là thứ cô chưa bao giờ được trải.

Bây giờ trong lòng cô có rất nhiều cảm xúc đan xen. Có chút sợ hãi trước hoàn cảnh mới, có chút tội lỗi lo sợ vì mình trốn đi mà không xin phép nhưng mà lại có chút mong chờ chút hưng phấn khi mà được tiếp xúc với những thứ mới lạ.

Cô nép lại gần Cầm, nơi cô cảm thấy an toàn nhất rồi đưa ánh mắt tò mò nhìn sang khắp nơi.

Cầm thấy thế thì mỉm cười, anh cầm tay cô tiến vào lễ hội. Mua cho cô những thứ đồ chơi nhỏ xinh, những món ăn dân dã nhưng cũng không kém phần ngon lành, đi xem những tiết mục trình diễn đã mắt.

– Con không sao, con vẫn ổn. Nhưng phụ thân, ngài sẽ xử lý chàng như thế nào.

Vẻ mặt Bạch Thường Quân trầm đi nói:

– Ta đã cho hắn cơ hội đeo đuổi con nhưng hắn không làm được. Thế mà dám mặt dầy quay lại đưa con vào nguy hiểm. Thật không thể tha thứ. Dù cho thân phận hắn không đơn giản đi nữa ta cũng sẽ không tha cho hắn. Không phải hắn tiếp cận con vì muốn lấy con làm lô đỉnh ư. Vài ngày nữa ta sẽ đem hắn ra pháp trường, phế hết võ công và cắt cái công cụ gây án kia. Cũng coi như là giết gà dọa khỉ…

Ông muốn nói thêm gì nhưng chợt nhận ra mình có chút thất thố. Ông đứng lên mỉm cười:

– Dù không sao nhưng ta nghĩ con vẫn nên kiểm tra đi. Ta sẽ cho người gọi Âu Dương Y đến giúp con. Nghỉ ngơi đi. Yên tâm, ta sẽ giúp con khỏi hoàn toàn dù bằng bất cứ giá nào.

Nói rồi ông quay người đi thẳng, vẻ mặt lần nữa âm trầm. Bạch An giơ tay như muốn nói gì nhưng mà cô lại không có cái dung khí để làm điều đó.

Thân ảnh ông xa dần, xa dần và biến mất để lại Bạch An một mình với đủ loại tâm tình phức tạp.

…..

– Đừng.. đừng.. đừng như vậy… Đừng mà.

– Bạch An, Bạch An..

Tiếng gọi khiến Bạch An từ cơn mơ tỉnh dậy, cả người cô đã tiều tụy nay càng tiều tụy hơn. Đã mấy ngày nay cô không được ngủ yên, cứ nằm xuống là thân ảnh của hắn lại hiện ra, đẫm máu mà nhìn cô mỉm cười.

Hình ảnh đó ám ảnh cô mấy ngày hôm nay đến mức ăn không ngon ngủ không yên.

Cô cũng không dám kể điều này với ai kể cả khuê mật của mình. Cô muốn cứu hắn nhưng không biết có thứ gì đó giữ cô lại, ngăn cô làm điều đó.Cô muốn cầu xin cho hắn nhưng mà cô lại không dám bộc bạch tâm ý của mình sợ rằng nó sẽ đưa đến nhưng cảm xúc trái chiều. Cô ghét sự hèn yếu của bản thân nhưng cô lại không thể xua đuổi nó đi mà chỉ có thể lặng lẽ chịu đau đớn 1 mình. Đau, rất đau.

– Bạch An, không sao chứ.

Âu Dương Y ngồi yên lặng bên cạnh lo lắng nhìn Bạch An. Đã mấy ngày nay, tình trạng của người bạn này càng ngày càng tệ. Cô đã dùng hết khả năng để kiểm tra nhưng mà không có bất cứ cách gì cả chỉ có thể túc trực bên người cô gái bé nhỏ này 24/7.

Đêm nay là đêm thứ 3 mà Bạch An mơ thấy ác mộng. Tình huống ngày càng trầm trọng. Nhiều lần cô định báo cho đế quân nhưng mà nhìn ánh mắt cầu xin trong đau khổ của Bạch An khiến Âu Dương Y không thể làm thế. Chỉ có thể lẳng lặng làm bạn mà thôi.

– Ta không sao.

Bạch An nói trong yếu ớt. Đột nhiên cô hỏi:

– Hôm nay có phải là ngày hắn bị hành hình không.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.