Bạch Thường Quân đọc xong thì nhíu mày. Đích xác bản cổ thư này đã đầy đủ chi tiết về thể chất của con gái ông nhưng mà về cách chữa trị thì nó lại không nói rõ. Con gái ông thuộc giai đoạn 2 thì cần công pháp đạt đến cấp độ nào. Chú trọng âm dương điều hòa, đôi bên đều có lợi. Nhưng mà đã nói là song tu công thì tất nhiên là phải thỏa mãn điều này. Nhưng mà cần đến mức độ như thế nào mới có thể an toàn thì nó không ghi ra. Cái từ khả năng thất bại khiến ông vô cùng canh cánh trong lòng. Ông không dám liều.
Mà chờ đợi thêm thời gian thì ông không dám chờ. Ở trong này có ghi từ giai đoạn 2 lên giai đoạn 3 không có thời gian cụ thể. Tất cả tùy thuộc vào thể chất của người này cũng như sự chăm sóc nữa. Nhưng chắc chắn không có vượt qua 6 tháng. Thời gian quá ngắn để ông lưỡng lự.
Ánh mắt ông vô tình mà cố ý nhìn về phía thiếu niên này và nói:
– Ta cũng không ở đây để chơi trò lá mặt lá trái với ngươi. Nếu như ngươi cứ chơi trò này thì dù ngươi có là con rể của lão già Chu Vương kia ta cũng khiến ngươi hối hận. nói thẳng đi, mục tiêu của ngươi là gì.
Cầm thở dài 1 hơi, quả thật không thể nào có thể lừa vị này a.Đã lộ thì anh cũng không có giấu nữa. Anh xóa bỏ lớp hóa trang để lộ ra mặt mình. Anh mỉm cười nói:
– Không ngờ 1 vị đế vương như ngài mà cũng biết đến 1 nhân vật nhỏ như ta thật là vinh hạnh quá.
– Đừng nói nhảm nữa. Hình ảnh của ngươi trong ta bây giờ là vô cùng xấu đó. Đừng để ta mất đi nhẫn nại mà bức bách ngươi.
Đã đến mức này tất nhiên Cầm cũng không có hứng thú nói nhảm nữa:
– Ta cũng không có ý gì. Chỉ là muốn làm con rể của ngài thôi.
Ngay sau câu nói của anh, lập tức 1 áp lực cực lớn truyền đến khiến anh quỳ 1 chân xuống. Dọng nói của Bạch Thường Quân vang lên đầy uy nghiêm;
– Ngươi vừa nói cái gì.
– Ta nói ngài nên để ta làm con rể, nhạc phụ đại nhân ạ.
Áp lực lên người của anh lại tăng lên cao vô cùng như muốn ép ăn nằm rạp xuống đất nhưng Cầm vẫn kiên cường chống chịu mà nhìn ông và nói:– Ngươi nghĩ ta sẽ để con gái của ta vào tay 1 kẻ mưu mô như ngươi sao.
– Ngài có lẽ không có lựa chọn. Nếu ta đoán không nhầm thì Bạch An công chúa đang ở giai đoạn 2 đi. Đến giai đoạn này thì nhất định cần cẩn thận. Không chỉ yêu cầu về công pháp mà còn phải yêu cầu về người sử dụng.
– Ngươi hiển nhiên cũng biết đi, ranh giới giữa song tu và thái bổ là cực kỳ mỏng manh. Chỉ cần người tu luyện không để ý 1 chút thôi có thể chuyển từ song tu thành thái bổ bất cứ lúc nào. Mà thủy tinh thể có thể nói chẳng khác gì là 1 liều thuốc mê người khiến cho những kẻ tu luyện công pháp trầm mệ.
– Do đó dù cho có là công pháp đó nhưng nếu như người tu luyện không thể nào có thể làm chủ được công pháp đó thì vô cùng dễ dàng.
– Ngươi hiển nhiên cũng đoán được rồi nhỉ. Không sai, ta tu là song tu công pháp đồng thời ta cũng đã trải qua việc vượt quá giới hạn giữa song tu và thái bổ. Ta không nói mình sẽ mạnh hơn tất cả những người tu luyện song tu công nhưng mà chắc chắn cũng không thấp. Nhưng cái quan trọng là những kẻ còn lại kia liệu có tu luyện loại công pháp thỏa mãn hay không.
– Ta biết ông nghĩ gì. Định ép lấy công pháp của ta để cho kẻ mà ngươi chọn tu luyện ư. Ngươi nghĩ sẽ mất bao nhiêu thời gian và liệu cô công chúa kia có chờ được hay không.
– Hay là mặc kệ, bảo vệ cô trong tầm tay. Đích xác là có thể khi mà thể chất đại thành cũng không chết người. Nhưng có thể nói từ đây thì nàng ta sẽ vĩnh viễn khó có thể ra ngoài. Đừng nói với ta là cô không hiểu được khát vọng của Bạch An. Nàng khát vọng được tự do, được ra ngoài như thế nào có lẽ ông hiểu hơn ta. Nếu như biết đến cả đi lại cũng không thể đi nhiều thì có lẽ so với giết nàng còn khó chịu hơn rất nhiều.
– Các lựa chọn đang được bày ra trước mắt ông nhưng lựa chọn cách nào thì tùy ông.
Bạch Thường Quân lâm vào trầm mặc, áp lực trên người Cầm rút đi khiến anh có thể đứng lên. Im lặng chờ đợi. Anh biết ông sẽ chọn cách nào.
Y như rằng, 1 lúc sau, Bạch Thường Quân lên tiếng:
– Tiểu tử, ngươi thành công lợi dụng điểm yếu của ta cũng như lợi dụng tất cả những lợi thế của mình. Ta cũng không có ngồi đây đấu trí với ngươi. Ta sẽ cho ngươi cơ hội để truy cầu con gái ta, sẽ không cấm cản ngươi. Ngươi có thể coi như đây là lời đồng ý của ta với việc ngươi có thể truy cầu con gái ta. Nhưng mà ta sẽ dành quyền quyết định cho con ta. Chỉ khi nó đồng ý thì ngươi mới có thể tiến lên.