Chu Lâm nhìn Cầm và nói:
– Tiểu tử, ta biết ngươi có lẽ đóng góp không nhiều trong chuyện này nhưng mà đừng bao giờ nên coi thường sự điên cuồng của đám thương nhân. Ngươi ở chỗ tổ nãi nãi bọn họ không dám vào, ở Chu Tước Thành có ta bảo kê nên bọn họ chưa có động thái gì quá kích động nhưng khi mà ngươi ra ngoài thì khó lòng mà biết được. Có rất nhiều cách để ngươi quên đi những gì mình vừa trải qua đó.
– Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất. Ta nghĩ ngươi tốt nhất nên ở lại đây đến khi nào nghĩ được cách đuổi những kẻ kia. Ở nơi này chí ít ta có đủ khả năng bảo vệ ngươi an toàn.
Nghe điều này khiến Cầm nhíu mày. Lời của Chu Lâm là chính xác. Không ai rõ ràng sự điên cuồng của những kẻ kia đến mức nào. Dù cho có truyền thống trận nhưng mà dù sao anh cũng không thể mọi lúc đều ở các thành phố lớn được. Như vậy chẳng khác gì cá chậu chim lồng.
Để có thể thỏa sức mà bay hiển nhiên cần giải quyết vấn đề này tận gốc.
Nhưng cả 2 đều không dễ dàng giải quyết.
Vấn đề đầu tiên thì không còn cần phải nghĩ đến. Cầm cũng không có muốn thế giới tâm huyết của mình bị phá hủy,
Còn vấn đề thứ 2 thì có chút khó giải quyết. Nếu như mà anh nói mình không có thì chỉ sợ cũng chẳng có ai tin cả. Muốn có thể kết thúc việc này thì nhất định cần có câu trả lời thỏa đáng.
Nhưng để có thể đưa ra 1 câu trả lời chính xác không phải là điều dễ dàng. Điều này khiến Cầm cũng gặp khó khăn, nhất thời anh cũng không biết nên làm thế nào cho chắc chắn cả.
Như biết được ý nghĩ của anh, Chu Lâm lên tiếng:
– Cứ từ từ mà suy nghĩ, chí ít ta vẫn còn có thể bảo trụ ngươi. Mà đúng rồi, có 1 người tìm ngươi đó.
Ngay sau đó, 1 tiếng kêu vang lên và 1 bóng trắng lao vào nhảy lên đầu khiến anh sững sờ. Đó là 1 con hồ ly tuyết còn non. Thật không ngờ nó còn sống và thật không ngờ nó có mặt ở đây.Chu Lâm lên tiếng:
– Núi tuyết đó dù sao cũng ở trên địa phận của Chu Tước đế quốc ta, sao ta có thể để nó tồn tại mãi như vậy được. Sau đó mấy ngày ta cũng đã cử 1 đội đến để ổn định lại phong ấn cũng như gia cố trận pháp. Không chỉ thế còn tạo ra 1 trại lính ở đó để có thể sẵn sàng với mọi tình huống.
– Đồng thời, coi như để cảm ơn vị hồ ly tiền bối kia, chúng ta cũng đã toàn lực chữa trị cho tiểu bất điểm này.
– Mà thật không biết ngươi bỏ bùa mê thuốc lú gì mà tiểu hỏa tử này cứ đòi đi kiếm ngươi. Nhưng lúc đó ngươi ở chỗ tổ nãi nãi nên ta tạm thời hỗ trợ chăm sóc tiểu hồ ly này. Bây giờ thì trả lại ngươi đó.
Cầm nghe xong khẽ cúi đầu cảm ơn. Chu Lâm phất tay và nói:
– Được rồi, ta cũng không có giữ ngươi lại. Đi về suy nghĩ đi. hi vọng ngươi có thể tìm ra cách giải quyết vấn đề này.
………
Đêm đó, Cầm ngồi nhìn trăng trong khi suy nghĩ miên man về cách có thể giải quyết nhưng vẫn chưa có bất cứ cách nào khả thi cả. Rốt cục thì thực lực của anh quá thấp, hoàn toàn không có đủ thực lực để tham gia vào công trình có phần vĩ đại này. Nếu so sánh nó với việc tạo game thì những vị kia chính là người tạo tầng vật lý, tạo cơ sở. Còn Cầm đơn thuần là dựa vào những gì đã có, sáng tạo 1 thế giới mới mà thôi. Bảo anh lập trình 1 thế giới như thế này, có thể. Nhưng bảo anh trình bày làm sao để lập trình nền tảng thì xin lỗi, anh chịu.
Cái chết là không ai biết lập trình trừ những người tham gia không ai biết cả. Mà những kia giấu kín vô cùng khiến mới khiến cho anh lâm vào tình thế này.
Thật đúng là tai bay vạ gió mà khó giải quết vô cùng.
Cầm không biết sao cảm thấy mấy lão già kia là đang cố ý hố anh. Cũng chỉ là hơi lừa mấy lão đó vài món công pháp cũng như học trộm 1 chút kiến thức thôi mà, cần gì phải thù nhau đến như vậy.