Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục – Chương 963: Chương 964: Món quà của Cầm – Botruyen

Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục - Chương 963: Chương 964: Món quà của Cầm

Chu Thái lên tiếng:

– Không nói nhảm cũng không cần nghi lễ gì nữa. Cái ta quan tâm là quà. Lần này ta hi vọng sẽ có thứ để khiến ta hứng thú. Nào, ai là người lên trước.

Trong khi những kẻ lần đầu tham gia mặt đầy kinh ngạc vì sự « thẳng thắn » của vị đại lão này. Nhưng những người khác dường như đã quen với điều này.

Mở đầu là 1 lão giả dẫn theo 1 thanh niên đi lên cúi đầu:

– Chu tiền bối, tại hạ Mãng Long, thập trưởng lão tiên môn. Nay mang hậu bối tiến đến mừng thọ ngài. Chúc ngài mãi mãi mạnh khỏe, thực lực ngày càng mạnh để có thể đánh bại ma nữ kia.

Không để cho lão này nói thêm những từ ngữ hoa mĩ:

– Tiện nhân kia 1 ngày đó ta sẽ đánh bại nàng, biến nàng trở thành lão thái bà không ai muốn. Cái ta quan tâm là ngươi mang gì cho ta. Năm nay đừng có làm ta thất vọng như năm ngoái.

Vị lão giả này cười khổ. Vị Chu lão nãi nãi này đã mấy ngàn tuổi rồi nhưng mà tính cách chẳng khác gì trẻ con. Ưa thích quà nhưng qua bao nhiêu lần thượng thọ mà số món quà có thể vào pháp nhãn của nàng cực kỳ ít. Dù sao thì nàng còn thiếu cái gì đâu. Do đó nói là đến đây tặng quà nhưng đối với bọn họ chẳng khác gì đến để bị khinh bỉ cả. Thật sự lão cũng không muốn đảm nhận vai trò này nhưng ai bảo oẳn tù tì hắn thua cơ chứ. Thở dài 1 hơi, lão lấy ra 1 viên ngọc và nói:

– Đây là 1 viên thế giới châu. Bên trong là 3 loại sủng thú có lẽ ngài sẽ thích.

Chu Thái tiếp lấy viên ngọc, thần thứ khẽ đảo qua, vẻ mặt nhạt đi và nói:

– Cửu tước con non, Hỏa long con non và tuyết ngư a. Đều là những loài vô cùng hiếm có và rất đẹp. Chỉ tiếc ta đều có gần trăm con rồi.

Vị thập trưởng lão này chỉ có thể cười khổ lui xuống nhường chỗ cho những người khác lên. Đủ loại món quà được đưa ra khiến Cầm ngồi xem không khỏi tặc lưỡi. quả thật là những người có máu mặt.Tặng phẩm đều vô cùng chân quý. Thấp nhất cũng là thế giới châu, không thiếu các loại nguyên liệu hiếm có. Đồng thời cũng không thiếu những món đồ cổ quái không rõ tác dụng. Nhưng xem ra cũng chẳng có bất cứ món nào lọt vào pháp nhãn của vị tiểu la lị này. Thứ tốt nhất có lẽ là do trù thần mang lên. 1 vài món ngọt đầy ngon lành.

Những thế lực lớn đã lâm vào thế bí thì những thế lực nhỏ sao có thứ gì có thể lọt vào pháp nhãn của vị này. Dù cho món này có lẽ là trân bảo của cả thế lực nhưng trong mắt vị đại lão này nó cùng cục rác sợ chẳng khác gì nhau a.

Tiếp theo là đến những thành viên trong Chu tộc. Hiển nhiên so với những người ngoài thì bọn họ có vẻ dụng tâm hơn rất nhiều. những món quà không phải quá quý giá nhưng mà đều rất độc đáo, là hàng « limited ». Có những bộ quần áo tự thiết kế, có những bức tranh hàng đầu…vv.. Tất nhiên nói là không quý giá là so với những món đồ mà các đại thế lực hàng đầu mang tới. còn so với những món đồ của những tông môn kia thì nó quý hơn rất nhiều.

Và hiển nhiên vị lão thái thái này rất thích những thứ này. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở hứng thú mà thôi. Chu Thái cũng chỉ cầm những món đồ đó lên mà ngắm nghía, ướm thử rồi đều đem cất đi, rồi lại mong chờ những món quà tiếp theo.

Đối với điều này, tất cả mọi người chỉ có cười trừ. Thật sự mà nói càng về sau càng khó kiếm những món quà đủ để khiến vị này hứng thú. Thái độ của vị này đều nằm trong dự đoán của tất cả mọi người.

Nàng quả thật quá khó chiều.

Rất nhanh, đã đến lượt Cầm cùng với Chu Tuyết. Dưới sự xì xào của của mọi người, 2 người đi lên đối mặt với vị tổ nãi nãi này. Cầm hơi cúi đầu và nói:

– Kính chào tiền bối, có lẽ ta cũng không cần nói nhiều nữa. Chỉ hi vọng ngài sẽ thích món quà ta chuẩn bị này.

Nói rồi, anh phất tay, lập tức có người mang đến 1 món đồ. Là 1 cái kính mắt trông khá là tinh mĩ.

Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó thôi, quả thật trông không có bất cứ điểm gì đặc biệt.

Tiếng xì xào bàn tán càng lúc càng nhiều, trong đó cũng không thiếu những lời khinh bỉ.

Nhưng ngược lại thì Chu Thái lại vô cùng hứng thú: Bằng mắt thường cô có thể thấy đây rốt cục chỉ là 1 cái kính cấp thấp, bên trong là 1 mê trận mà thôi. Hoàn toàn không có bất cứ tác dụng gì cả. Nhưng cô cần tác dụng sao, tất nhiên là không. Đạt đến mức độ này thì số trang bị có tác dụng với cô cũng không có nhiều mà thứ đó thì có lẽ đều đã có chủ và chẳng ai ngu đem thứ đó đi tặng. Thứ cô muốn là những món đồ độc lạ, những thứ hay ho có thể cho cô quên đi thời gian.

Cô thật tò mò không biết nó sẽ đem lại cho cô thứ gì.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.