Ở 1 khu vực khác trong khu rừng, 1 nhóm người dừng lại, vẻ mặt trắng bệch thở hổn hển. Đây hiển nhiên là nhóm người của Đường Lang tông dẫn đầu bởi Đường Phủ. Ngay sau khi được tha, bọn họ đã chạy chối chết đến bây giờ. Thật quá kinh khủng,không ngờ bọn họ lại dám có thái độ với 1 Độ kiếp kỳ. Hắn không tin tưởng cáo ô dù tứ vương tử có thể che cho hắn. dù sao thì hắn có phân lượng thế nào chính hắn biết. Hắn chỉ là 1 con chó nhỏ vô cùng mà thôi. Trả thù ư, đừng nghĩ. Trừ phi kẻ giết hắn là kẻ địch thì hắn sẽ có 'vinh hạnh' trở thành ngòi nổ mà thôi.
Không chạy thì chết. Không cảm nhận thấy khí thế đuổi theo hoàn toàn không khiến hắn bớt lo lắng. Đơn giản bởi vì hắn đã bị lộ. Bị con kiến hôi kia đùa nghịch mà lộ ra tông môn của mình.
Hắn cũng đã mường tượng ra được rốt cục việc gì xảy ra. Hiển nhiên 2 người này cũng là bị con gà này thu hút đến. Với thực lực như vậy làm sao kẻ kia có thể có khả năng phản kháng. Thế là đang chuẩn bị cắt gà chia thì bọn họ đến. Và tên đầu bếp kia hiển nhiên đã tính kế bọn họ, định lấy bọn họ thành vật cản để bản thân chạy đi. Thảo nào mà hắn lúc đó bình tĩnh mà đặt câu hỏi như vậy.
hóa ra tất cả đề dẫn hắn vào bẫy.
Đường Phủ cắn răng, hắn thề nếu gặp lại tên đó lần nữa hắn nhất định sẽ giết chết.. không…. Cho hắn sống không bằng chết.
Nhưng trước đó hắn cần phải làm cách nào đẻ thoát khỏi cơn thịnh nộ của vị Độ Kiếp kỳ đại năng kia. Bây giờ vì bắt lấy tiểu tử kia thì vị này không đuổi theo nhưng Đường Phủ cũng không có hi vọng vị này sẽ bỏ qua. Tin tưởng vào sự từ bi và rộng lượng trong thế giới này chỉ khiến cho ngươi chết càng nhanh nhất là khi hắn đã xúc phạm như vậy.Bây giờ vị đó có việc quan trọng hơn nhưng chỉ cần bắt được kẻ kia thì sẽ đến lượt bọn họ, đến Đường Lang tông. Thời gian cũng còn không nhiều, phải nhanh chóng nghĩ cách để giải quyết vấn đề này.
Làm cẩu nhiều khi có thể tự đại nhưng mà để có thể đi lên càng xa thì đầu óc hiển nhiên không có ngốc nghếch. Hắn vừa đi đường vừa cấp tốc nghĩ cách.
Bây giờ dừng lại bởi hắn đã đưa ra quyết định của bản thân mình.
Hắn nhìn về phía 3 thân tín hóa thần trao đổi rồi gật đầu. Ngay lập tức 3 người này hành động. Quả quyết rút kiếm chém giết những kẻ đi sau trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người rồi tự chém nhau đến trọng thương hấp hối. Nhìn cảnh này, Đường Phủ có chút đau lòng. Đây toàn là con chó mà hắn nuôi, những con chó trung thực của hắn nhưng mà buộc phải giết. Có khi có những thứ chỉ cần càng ít ngươi biết càng tốt.
Hắn nói với thân tinh đằng sau mình, hóa thần thứ 4 và cũng là người mà hắn tin tưởng nhất:
– Ngươi lập tức đi về bảo cha ta lập tức chuyển dời hạch tâm đến căn cứ bí mật. Nhanh nhất có
thể. Ở đây chúng ta sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này.
Kẻ này gật đầu, rút đao chém 1 phát vào sau lưng của Đường Nhị và biến mất.
Đường Phủ vẻ mặt tái nhợt, hiển nhiên bị thương không hề nhẹ. 3 thủ hạ bò đến dìu nhau bắt đầu đi lên. Mục tiêu là…. Hòa bình trấn.
Chu Tuyết ồ lên 1 tiếng đầy hứng thú và nói:– Vậy là các ngươi là người bị hại à. Còn lấy đi mất cống phẩm cho ta. Ta thật tò mò không biết ngươi định mang đến cho ta thứ gì.
Như đã chuẩn bị từ trước, tên này quỳ xuống nói:
– Khi biết ngài đến đây, lo sợ ngài không quen ăn những món ăn bình thường ở đây do đó đã sử dụng 1 số tiền lớn để mời 1 vị đầu bếp đại sư cấp, lại tổn hao vật lực để bắt ngũ giai hung thú Ngũ Lôi Kê. Chế tạo ra 1 con gà nướng tuyệt hảo.
– Chỉ đáng tiếc, chúng tôi không cẩn thận để lộ ra hương khí thu hút những kẻ bất thiện đến cướp con gà này. Đã thế còn định giết người diệt khẩu. Chúng ta liều mạng chịu tổn thương, bỏ mình hầu hết mới giúp 4 chúng ta chạy thoát. Đại công chúa, mong người tra rõ kẻ đó là ai để cho công tử của ta cũng như những huynh đệ đã ngã xuống 1 công đạo.
Chu Tuyết trầm ngâm 1 chút rồi nói:
– Các ngươi bị cướp ở đâu.
Tên này vội vàng nói:
– Chúng ta bị cướp khi đi ngang qua Khởi Nguyên sâm lâm. Cũng may ở đó địa hình phức tạp khiến cho kẻ địch khó lòng đuổi theo nên chúng ta mới có thể thoát được.
Mắt cô nàng lóe lên nói:
– Khởi Lâm sâm lâm? Với thực lực của các ngươi có lẽ chỉ có thể đi ở vùng ngoài hoặc vùng giữa đi. Những khu vực đó cách hòa bình trấn cũng không quá xa. Chỉ cần trình độ chiến đấu đủ kịch liệt thì Chu tướng quân tất nhiên có thể cảm nhận được. Nhưng mà ta vừa hỏi tướng quân. Hắn chỉ cảm nhận được 1 khí thế của Độ Kiếp kỳ. Nhưng mà ta nghĩ nếu gặp được độ kiếp kỳ thì dù có liều mạng thì các ngươi cũng không thể nào chạy được đi.
Vẻ mặt cô có chút âm u:
– Các ngươi nói dối có mục đích gì.
Câu nói của cô lập tức khiến cho những người đại sảnh xôn xao. Có vài người nhìn về phía 4 người này ánh mắt bất thiện. Đã có những kẻ đã rục rịch đi ra lập công.
Nhóm 4 người của Đường Lang tông lâm vào nguy hiểm.