Thanh niên ánh mắt có chút kỳ quái nhìn về phía Chu Tuyết và Tiểu đào lại nhìn về phía thanh niên kiêu ngạo kia rồi nói:
– Nếu như ta không đồng ý thì sao.
Đường Phủ ngừng cười, vẻ mặt có chút âm trầm:
– Thế thì rất tiếc. Rượu mời không muốn thích rượu phạt thì ta cũng rất vui lòng. Ngươi có biết không, ta rất là nhân từ nhưng mà đối với kẻ nào không tuân thủ thì ta cũng không nhân từ nổi đâu. Lượng sức mà làm.
Uy hiếp, trần trụi uy hiếp. hiển nhiên nếu như mà 3 người này không có đồng ý thì tên này không ngại bắt cả 3 về điều giáo.
Chu tuyết vẻ mặt không vui cho lắm, lâu lắm rồi cô không bị uy hiếp như thế này, mà kẻ uy hiếp cô lại là 1 tên vô danh tiểu tốt, 1 con kiến mà cô chẳng thèm để ý. Dù cho lúc này cô ngụy trang đi nữa thì uy nghiêm của 1 thượng vị giả là không thể nào bị xúc phạm. Từ khi mà kẻ này khai lên tông môn của mình ra để uy hiếp thì hắn cũng như cái tông môn kia đã xác định bị hủy diệt. Còn tứ hoàng tử Chu Nghị ư. Cho hắn 10 lá gan cũng không dám thách thức cô. Đó là còn chưa kể đây cũng chỉ là 1 con chó trong vô số con chó. Cô cúi đầu thì thầm vào tai của tiểu Đào:
– Tý nữa về truyền tin cho tứ đệ. Bảo nó quản tốt mấy con chó lại, đừng để nó đi cắn loan.
Tiểu Đào gật đầu. cô cũng biết kẻ này tàn đời rồi. Nếu đại công chúa ra tay thì có lẽ chỉ những kẻ này sẽ chết nhưng sẽ không đuổi cùng giết tận. Nhưng để những kẻ theo đuổi cô và vị tứ hoàng tử kia ra tay thì…chết chỉ sợ rằng là điều xa xỉ cũng không chừng.
Nhưng cô cũng không có chút nào thương hại cả. Chỉ nguyên những câu xúc phạm kia đã đủ thấy cái tông môn này thế nào rồi. Chết cũng chưa hết tôi.
Cả 2 xử quyết định xong thì an tâm xem kịch vui. Cả 2 kìm lại con sâu thèm ăn đang kêu gào cô ăn con gà kia để xem xem thanh niên khiến cô tức từ nãy đến giờ xẽ xử lý như thế nào. Cô đang chờ hắn cầu xin cô ra tay giải quyết việc này.
Chỉ thấy thanh niên kia mỉm cười:
– Xem ra ta không còn lựa chọn gì nữa.
– Chờ ta 1 chút.
Anh tiến về 1 góc, nơi anh vừa làm bếp lôi ra mấy đĩa và cốc đã chuẩn bị sắn.
Cả nhóm người sững người vì 2 món ăn này quả thật quá đẹp. Đầu tiên là 1 món đồ uống. 3 cốc mang 1 màu sắc đầy kỳ ảo, có lúc nhìn thì màu vàng, có lúc lại màu đỏ lại khi như màu xanh… tất cả tạo nên 1 vẻ đẹp đầy kỳ ảo, đầy huyền bí.Trên đĩa là 1 khối 7 màu lấp léo, có thể nhìn rõ bên trong nó có vài thứ gì đó.
Rất đẹp, như 7 sắc cầu vồng vậy.
– Đây là 2 món cuối cùng trong sét ngày hôm nay. Nước bách quả, triết suất trăm loại trái cây với 1 nồng độ nhất định tạo nên. Thạch cầu vồng. Tên như ý nghĩa và cũng như những gì ngươi thấy. Vị thì… hãy tự mình cảm nhận.
Anh đặt chúng lên bàn, hết nhìn thanh niên kiêu ngạo và 2 cô nàng nói:
– Ngươi biết không, với tài ẩm thực của ta thì không thiếu những lần ta thu hút những kẻ thèm ăn tiến đến. Và cũng không thiếu những kẻ ' yêu tài' như ngươi. Nhưng mà đến bây giờ t vẫn có thể tiêu diêu được như thế này thì ngươi biết vì sao ư. Bởi vì dù thực lực ta không mạnh nhưng tài chạy trốn thì là nhất lưu đó.
Như 1 ngọn gió. Cầm xuất giao cắt lấy nửa con gà. Lấy 1 ly và 1 đĩa thạch và chuồn đi như 1 cơn gió trong sự ngỡ ngàng của mọi người.
Chu Tuyết và tiểu Đào biến sắc. Tốc độ này không thua kém gì các cô. Đáng chết. Hóa ra những câu nói kia là nói với cô à. Cô có ý định thu Cầm không. Tất nhiên là có, chỉ từ món đầu cô đã có ý định đó rồi. Nó hoàn toàn chinh phục cô từ đầu đến cuối. Cô muốn thanh niên này về đầu phục không? Tất nhiên là muốn. Cô cũng đã nghĩ đến những gì cô có thể cho để thu thanh niên này dưới chướng.
Nhưng không ngờ kẻ này lại chạy đi như vậy. Mà còn chạy rất nhanh nữa chứ.
Cô hoàn toàn không ngờ điều đó. Phong độ thân sĩ đâu, anh hùng cứu mỹ nhân đâu. Sao lại chạy còn nhanh hơn thỏ như vậy.
Cô đang định đuổi theo nhưng mà có những kẻ lại không muốn điều đó.
– Đứng lại. Muốn chạy hả.
Đường Phủ đã tỉnh hồn. thấy 2 kẻ còn lại đang định chạy đi thì hắn tức vô cùng. Hắn lập tức ra lệnh:
– Không nói nhiều nữa. Lên, bắt 2 kẻ này lại cho ta.