Cầm nhìn về phía la lị mỉm cười nói:
– Tiểu cô nương, xem ra là ta đã đúng rồi a.
Tiểu la lị gật đầu nói:
– Không sai, ngươi mạnh hơn ta tưởng rất nhiều. Và cũng chúc mừng ngươi có thể hoàn thành ẩn tàng nhiệm vụ. Đó là đánh bại mà không giết. Vì thế ta không những hỗ trợ ngươi mà còn cho ngươi biết điều mà người tăng ta trái ác quỷ này.
Cầm nghe xong thì không khỏi ca thán. Không ngờ còn có 1 ẩn bài này.
Nhưng điều làm anh tò mò là làm sao lại có trò này, từ những gì kẻ đó thể hiện thì hắn dường như có thể trưởng khống tất cả, Tại sao lần này hắn lại cần làm trò ẩn này. Chẳng lẽ có những thứ hắn không thể tiên đoán được hay sao. Đây là 1 yếu tố quan trọng, vô cùng quan trọng. Nó dấy lên trong anh 1 sự nghi ngờ không hề nhẹ.
Nhưng mà muốn biết càng nhiều thì cần càng nhiều thông tin, anh mỉm cười nói:
– Xin rửa tay lắng nghe.
Vẻ mặt tiêu la lị hiện lên sự nghiêm túc:
– Lấy cây ác quỷ làm vật dẫn, linh hồn, sinh mệnh làm nguyên liệu, dùng dung hợp mà lô, đúc luyện ra trường tồn bất hủ.
Cầm nghe xong thì lâm vào trầm ngâm. Thông tin quả thật vô cùng lớn. Đây có lẽ chính là quá trình và cách để tạo ra 1 kẻ trường tồn bất tử a. Dung hợp và sinh mệnh có lẽ không cần nói nhiều. Hiển nhiên là trái ác quỷ anh ăn và 2 trái bất tử và trường sinh. Còn thứ nguyên liệu còn lại, linh hồn thì anh không biết. Có lẽ là chỉ 1 trái ác quỷ. Trong đầu anh hiện lên 2 trái cây, trái Soru Soru no mi và trái Yomi Yomi no mi. Còn là trái nào hay là trái khác thì anh không biết. Nhưng mà với việc sở hữ cây ác quỷ thì việc kẻ sau màn kia tìm ra có lẽ cũng không khó khăn a.
Do đó có lẽ thứ duy nhất bọn họ thiếu chính là trái dung hợp hay chính xác hơn cần người có thể phai phá được trái dung hợp a.
Và người đó không ai khác chính là anh.
Mắt Cầm lấp lóe, có thể nói anh cũng yên tâm phần nào. Chí ít anh không cần phải lo lắng bản thân phải đối mặt với 1 kẻ bất tử bất diệt, vẫn còn cách thắng a.
Giờ thì xem xem rốt cục kẻ đó muốn làm cách nào để khiến anh nguyện ý hỗ trợ đây.Ánh mắt anh lóe sáng. Nếu là như vậy thì… thật tốt quá rồi a. Chí ít anh không có bị phản bội. 1 cục đá vẫn luôn canh cánh trong lòng anh như đã được cởi bỏ.
Đồng thời anh cũng tìm ra được 2 con đường có thể đi. Đầu tiên là rời đi, tìm hiểu thật kỹ sức mạnh của kẻ sau màn này rồi mới tìm cách phá giải. Rốt cục thì không có anh thì nghi thức không thể nào thực hiện được.
Nhưng mà Cầm cũng không biết phải mất bao nhiêu thơi gian. Kẻ đó có thể ẩn nhẫn, đứng đằng sau lưng bố cục tất cả sao có thể dễ dàng lộ ra chân ngựa như vậy chứ.
Cầm cũng không có quá nhiều thời gian để tiêu tốn vào việc điều tra a.
Do đó anh còn con đường thứ 2. Khi anh tự tin vào thực lực của mình thì không cần lo lắng bản thân bị mê hoặc thì anh hoàn toàn có thể nhất lực phá vạn pháp.
Nếu chọn cách này thì điểm cộng là không tốn thời gian, có thể kết thúc trong chốc lát nhưng kèm theo đó thì sẽ có xác xuất anh bị mê hoặc và… chế tạo 1 con quái vật khổng lồ, người anh hoàn toàn không thể nào đánh bại.
Cầm lâm vào lưỡng lự. quả thật nếu như để anh chọn thì anh sẽ chọn cách thứ 2.
Tuy nhiên, anh không muốn bản thân đi theo sự xắp xếp của người khác. Cái cảm giác bị người ta dắt mũi mà đi quả thật là khó chịu, vô cùng khó chịu.
Cầm không thích cái cảm giác này.
Chỉ cần 1 lý do này thôi đã đủ để anh quay sang lựa chọn cách 1. Tạm thời ẩn nhẫn.
Đừng nghĩ ta sẽ luôn tuân theo sự sắp đặt của ngươi.
Nhưng tiếp theo đây,anh mới thấy được sự đáng sợ của tên tiên tri đó.
Bởi vì hắn không cho Cầm lựa chọn.
Từ đằng xa, từng chiếc thuyền khổng lồ đi tới. tinh thần lực của Cầm bao phủ cả chiếc thuyền và anh không khỏi hít 1 hơi thật sâu. Những kẻ trên thuyền này đều mạnh không hợp thói thường, thấp nhất cũng là đô đốc. Tứ hoàng cũng không ít. Nhưng điều khiến anh có dự cảm không lành bởi vì… boa, Shirva, Mar đều ở trên đó.
Hiển nhiên bọn họ ở đây không chỉ tham gia chiến đấu mà còn là vì… áp chế anh.
Mắt anh nhìn chiếc thuyền đằng xa. Ánh mắt lấp léo. Nếu như không còn đường lùi thi chiến thôi.Để xem các ngươi làm cách nào để mê hoặc ta.