Trên 1 đỉnh đồi… Cầm ngồi đó, quanh người anh, gió vờn quanh như có thực thể.
Cầm đột nhiên vươn tay, gió đột nhiên tụ lại ở tay anh, anh lật tay kia, 1 thanh kiếm hiện ra.
2 thứ đó dần dung hợp lại và thành 1 thanh kiếm, nhưng mà có thể thấy được, quanh thanh kiếm,
Cầm khẽ trảm 1 phát, thanh kiếm xé không mà đi.
Anh mỉm cười:
– Không tệ, vô luận là độ sắc bén hay là sức nặng đều được ưu hóa đáng kể. Không chỉ thế còn có thể gia trì thêm haki. Sức mạnh tăng lên 1 bậc.
Không sai, trong 1 năm luyện tập, Cầm cũng đã bước vào giai đoạn 2. Mà năng lực đầu tiên nó mang lại là… có thể nắm lấy được các nguyên tố xung quanh, những thứ vô mình vô thể đồng thời có thể đem nó dung hợp được.
Dung hợp với những vật chất chỉ là ứng dụng đơn giản nhất mà thôi. Còn nhiều cái hay ho hơn rất nhiều.
Có thể nói, khi đạt đến mức này thì mọi thứ xung quanh anh đều có thể vận dụng và chiến đấu.
Quả thật không hề tệ.
Chỉ tiếc rằng anh chỉ có thể dung hợp những nguồn năng lượng bình thường, đơn nhất như gió, lửa, thủy, băng..vv… Điều này có thể nói là rất mạnh nhưng mà nó chưa đủ sức để dung hợp 2 nguồn năng lượng trong người anh.Dù sao thì nó quá cao cấp, thâm ảo,hoàn toàn vượt qua những gì anh đang có thể trưởng khống hiện giờ.
Nhưng để đạt đến mức này thì anh đã tốn rất nhiều công sức. Ngẫm lại 1 năm địa ngục qua, Cầm không thể không rùng mình nói.
Trong 1 năm qua, Cầm không ngừng đến những khu vực nguy hiểm bậc nhất, những nơi tràn đầy nguồn năng lượng cuồng bạo để tiếp xúc với nó, cảm nhận nó và trưởng khống nó. Với thân thể của anh bây giờ thì những thứ đó không thể nào đụng đến được anh.
Nhưng mà cảm xúc đó không hề dễ chịu chút nào. Anh không thể nào quên được để cảm nhận sấm thì anh phải chịu sét đánh không ngừng, mà để có thể cảm nhận rõ ràng nhất, anh dùng mọi cách giảm sức mạnh thân thể của mình nhỏ nhất. Cái cảm giác tê tê đó không hề dễ chịu chút nào a.
Quả thật không hề dễ dàng chút nào.
Ngẫm lại thời gian đó, cầm không khỏi thở dài 1 hơi. 1 năm không hề dễ chịu chút nào nhưng mà trả giá nhiều thì anh cũng thu lại không ít.
Đột nhiên, 1 dọng nói vang lên bên tai anh:
– Xem ra anh càng lúc càng chưởng khống tốt năng lượng của mình nhỉ. Không thể không nói, quả dung hợp này quá buff đi. Mà kẻ sở hữu nó lại càng buff. Nói anh là khắc tinh của hệ logia cũng không sai. Xem ra anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới rồi nhỉ. 2 người kia cũng đã đến rồi đó. Bắt đầu đi nhỉ.Cầm gật đầu. Mắt anh lóe lên. Sau lưng anh, 1 tờ báo khẽ lật và hiện ra trên đó là tấm ảnh của Ace.
…….
Ngoài bến thuyền, Cầm đứng đó, bên cạnh anh là Mar và Shirva. Trước mặt anh là 2 người.
Mar giới thiệu với anh:
– Đây là Mina, là 1 đồng đội cũ của ta. Thực lực không thua kém gì ta. Đã thế cô nàng còn có ăn 1 trái ác quỷ. 1 trái zoan chủng viễn cổ, khủng long bay.
– Còn đây là Roxie. Là 1 người bạn của vợ ta. Nàng là 1 tay thiện nghệ bậc nhất, cộng thêm thiên phú ưng nhãn khiến cho nàng ta có thể giết địch từ ngàn dặm. Thực lực không thể coi thường.
Vẻ mặt anh có chút lúng túng:
– 2 chúng ta đã đi tìm rất nhiều người nhưng đại đa số bọn họ đều có cuộc sống riêng của mình, đã có con đường riêng. Ta cũng không có muốn phá vỡ bọn họ. Nhưng bọn họ đều đồng ý khi mà đến lúc sẽ đi ra hỗ trợ chúng ta.
– Chỉ có 2 người này là đồng ý gia nhập vào đoàn đội của chúng ta.
Rồi anh quay sang nhìn về phía 2 người:
– Đây là Cầm, là thuyền trưởng của chúng ta.
3 người đánh giá lẫn nhau. Trước mặt anh là 1 trung niên nhân, vẻ mặt có chút lờ đờ nhưng sâu trong đó ẩn dấu sự sắc bén, thực lực nội liễm. Là 1 cao thủ.
Còn người còn lại là 1 cô gái với 1 cây cung khổng lồ trên vai. Từ người cô không tỏa ra khí tràng cường thế nhưng mà ánh mắt cô đầy sắc bén như là mắt ưng. Cô nàng khiến anh nghĩ đến tộc tinh linh trong các bộ huyền huyễn. Với con mắt này, cô nàng này không phải là thần xạ thủ thì không thiên lý a.
Cả 2 người này đều mạnh, quả thật là không tệ a.
Cầm rất hài lòng về 2 người này nhưng mà 2 người kia thì không. Vẻ mặt cả 2 có chút nghi hoặc, có chút không tin nhìn về phía Cầm. đơn giản thôi. Bởi vì anh quá trẻ tuổi. Mà anh lại không quá nổi danh. Dù cho anh 2 lần đấm thiên long nhân nhưng thời gian cũng là quá lâu rồi. thời gian là thứ thần kỳ, nó có thể phai đi rất nhiểu thứ. Đã thế Cầm cũng lớn lên, gương mặt có chút thay đổi, 2 người này không nhận ra anh cũng là bình thường.
Cầm cũng biết điều đó. Anh mỉm cười nói: