Tiếng nổ vang lên đầy uy lực, còn khủng lòng gào lên đầy đau đớn, nó điên cuồng vung vẩy quanh khu vực này khiến cho các cô nàng đều phải tránh xa. Không biết qua bao lâu, con quái vật mới không cam lòng ngã xuống. Dù cho nó rất trâu, lớp da rất dày nhưng mà 1 gói thuốc nổ nổ tung ngay trong cổ họng của nó thì sao có thể sống được cơ chứ. Nó có thể vùng vẫy lâu như vậy đã rất trâu rồi.
Bên cạnh cái xác của nó là 1 thân ảnh không ra hình thù gì, bị đốt cháy gần như tất cả. Không ai nói một lời, tất cả chỉ khẽ cúi đầu tưởng niệm một người đồng đội của các cô.
Ngay trong không khí tang thương đó, 1 tiếng vỗ tay vang lên kèm theo một dọng nói đầy châm chọc và đầy quen thuộc vang lên:
– Một màn trình diễn đầy xuất sắc, vừa mang hơi hướng mạo hiểm, chiến đấu mà cuối cùng lại là một bản anh hùng ca. Nếu như dựng thành một bộ phim có lẽ sẽ là một bom tấn cũng không đùa nha. Chỉ đáng tiếc vị anh hùng của chúng ta đã phải ra đi vĩnh viễn chỉ vì những đồng bạn của cô không dám nhận nhiệm vụ này, thật đáng buồn làm sao.
Các cô gái đồng loạt quay mặt lại. Đứng trước mặt các cô là một thân ảnh nam tử bình thường, thân bình tầm thước, không quá cao to cũng không qua thấp. Trên mặt đeo một tấm mặt nạ màu bạc đầy lóa mắt. Hắn mặc một bộ vest đầy trang nhã trông như một quý ông thực thụ. Nhưng kết nối với hành động vỗ tay và những gì vừa xảy ra thì tên này, nhiều khả năng chính là chủ sự sau màn.
Không để các cô làm gì, hắn lại cất tiếng:
– Các ngươi thật khiến ta bất ngờ. Sự trưởng thành của các ngươi vượt xa dự đoán của ta. Ta vẫn nghĩ phải thêm vài tháng nữa mới mở ra khu cuối cùng này và số người có thể đến đây không quá năm. Thật đúng là xuất sắc mà. Xem ra con mụ kia đào tạo các cô rất là tốt đó.
– Để tưởng thưởng cho các cô, ta, kẻ đứng sau màn sẽ hiện thân. Và sẽ trở thành người giữ cửa ải thứ 3 này. Yên tâm, ta sẽ không bắt các ngươi đánh bại ta đâu bởi vì điều đó là không có khả năng. Chỉ cần các ngươi có thể đánh bay cái mặt nạ này của ta là có thể rồi. cố gắng lên nha.
Lời nói tràn đầy khiêu khích của hắn khiến cho các cô gái càng trở nên điên tiết. không chút do dự, các cô gái đều cầm vũ khí lên và chiến đấu, biến cơn giận đang bùng nổ trong lòng thành vũ khí để tấn công.
Nhưng có tác dụng sao, dưới cơn thịnh nộ, thực lực của các cô quả thật đề cao không ít nhưng mà cũng vì thế mà lý trí của các cô giảm đi rất nhiều. các đòn tấn công chỉ đơn thuần là.. tấn công mà thôi. không có bất cứ chiến thuật hay là sự ăn ý nào cả. Trong khi đó, kẻ địch của các cô rõ ràng là một tên đáng sợ, thực lực mạnh hơn các cô rất nhiều. Hắn như đang vui chơi né trái né phải các đồn tấn công của các cô, trong khi đó còn không quên buông lời diễu cợt.
– Chậc, kiếm đạo của cô chỉ đến thế này thôi sao. Đòn đánh đơn giản đó thì có là trẻ con cũng tránh được.– Uy, nắm đấm không có lực hả, đấm không khí cũng hay đó.
– Này, lộ hàng kìa, chíp hồng nha.
– Chậc chậc, các cô múa may trông đẹp thật đó, sao nào, muốn ta tổ chức 1 đoàn múa mời các cô vào làm biên đạo múa chính sao.
vv..v
Cứ thế, cuộc dằng co kéo dài đến 20 phút. Tên này từ thích thú đã chuyển sang chán chường, không còn buông mấy lời trêu ghẹo nữa. Xem ra hắn đã chán rồi.
Bằng 1 vài động tác đơn giản, hắn kéo dài khoảng cách với các cô, đứng đó móc móc tai và nói.
– Các cô xem ra không có đạt đến kỳ vọng của ta. Vốn nghĩ có thể chơi lâu lâu một chút nhưng các cô quả thật khiến ta rất thất vọng. Ta chán rồi, có lẽ cuộc chiến vô nghĩa này nên dừng ở đây thôi.
Rồi hắn lấy ra 1 con dao và 1 chiếc dĩa, thứ chuyên dùng trong nhà ăn rồi nói:
– Các cô đánh đã rồi nhỉ, đã đến lúc ra phản công rồi.