Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục – Chương 821: Chương 822: Mất mát – Botruyen

Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục - Chương 821: Chương 822: Mất mát

Không thể cảm nhận, không thể cảm nhận bất cứ cái gì. Đó là cảm nhận của Ren lúc này. Ben tay cô lúc này chỉ có tiếng gió rít từng cơn, âm thanh mang theo sóng âm khiến cô khó chịu vô cùng. Cô cố giữ cho tâm thật bình tĩnh đi cảm nhận nhưng đều vô dụng. Trước mặt cô chỉ là một màu đen và đen mà thôi. Càng cố gắng, càng không được.

– BÊN PHẢI!!!!!!!

1 tiếng hét khiến cô sững người. Theo bản năng, cô lập tức lao về phía bên trái, chỉ kịp nghe tiếng mòng vuốt xé rách quần áo cũng như là âm thanh éc éc đầy không cam lòng.

Rất rõ ràng, tiếng nói vừa rồi đã giúp cô thoát chết trong gang tấc.

Dọng nói trầm ấm lại vang lên:

– Đừng cố. Càng cố em càng khó cảm nhận được,giữ bình tĩnh, để tâm tính của mình triệt để bình thản để cảm nhận xung quanh. Cố lên, em làm được mà.

Lời nói như có ma lực khiến tâm tình nóng như lửa của cô như được dập tắt. Cô lại lần nữa tiến vào trạng thái tập trung. Bên tai vẫn tồn tại tiếng gió rít, tiếng kêu đầy ma mị nhưng nó không còn làm phiền được cô nữa. Tuy nhiên, cô vẫn không cảm nhận được cái gì.

Trong khi đó, con quái vật đã lại chuẩn bị tấn công lần nữa. Nó liên tục di chuyển đập cách gây ra thông tin nhiễu. Và đột nhiên, nó tấn công với một tốc độ không tưởng. Đôi móng vuốt sắc nhọn sẵn sàng giết chết kẻ địch trước mắt.

Lần này nó quyết định thành công.

Nhưng, ngay trong gang tấc đố, con mồi kia lại lần nữa tránh được. Điều này khiến nó tức điên lên.

Nó lập tức tấn công điên cuồng với quyết tâm nhất định phải giết chết con sâu bọ đáng ghét kia.

……

Cảm nhận được rồi, cảm nhận được rồi. Ngay khi con quái vật tấn công lần thứ 2, cô đã thấy được cái gì đó hiển thị trong tầm mắt của mình, nó giúp cô tránh đi trong gang tấc. dù không biết đó có phải là tâm nhãn không nhưng mà cô đã không còn chỉ biết nhịn đánh nữa rồi.

Đứng trong bóng tối, thân hình Ren liên tục ngã trái ngã phải tránh đi các đòn tấn công ẩn hình. Trên người cô không ngừng xuất hiện các vết thương, máu chảy lênh láng nhưng cô vẫn đứng nguyên, vững vàng.

Tuy nhiên, con người ai cũng phải đến giới hạn. Máu không phải thứ tự nhiên có thể sinh ra. Đã thế cô còn phải luôn giữ bản thân tập trung cao độ để cảm nhận. thân thể, tinh thần của cô đã đến giới hạn.

Trong khi đó, con này lại tấn công lần nữa. Lần này, nó đánh trực diện luôn. Ren muốn tránh nhưng cơ thể không còn theo sự điều khiển của cô nữa. Cô đã đến giới hạn của bản thân mình rồi.

Cô nghe thấy được tiếng răng cắm phập vào trong cơ thể mình, cảm nhận huyết dịch đang không ngừng sói mòn. Nhưng cô quyết không chịu thua. Dồn toàn bộ sức mạnh của mình, cô đâm 1 đòn trí tử.

– Éc..éc..éc

Tiếng kêu mang theo đau đớn vô cùng vang lên. Thân ảnh của Ren ngã từ trên cao xuống, cô cảm thấy đầu óc mình như mờ đi. Tử vong đang đến rất gần với cô.

Nhưng trước khi chết, có thể bảo vệ mọi người đặc biệt là em của mình đã làm cô cảm thấy thỏa mãn rồi.

Đột nhiên, 1 vòng tay ấm áp, mạnh mẽ ôm lấy cô, 1 dòng nước nóng mang theo khoan khoái vô cùng tràn vào người cô. Kèm theo đó là dọng trầm ấm:

– Làm tốt lắm. Em có thể nghỉ ngơi được rồi.

Cùng cùng lúc đó, cái dọng nói đáng chết của kẻ sau màn lại vang lên

– 30 phút đã qua, dù ta không biết còn bao nhiêu người ở đây nữa nhưng cũng chúc mừng các ngươi hoàn thành bài thi. Bây giờ, các ngươi sẽ có 30 phút để phá hủy cái máy này và rời đi. Sau đó, tòa tháp này sẽ phong bế. Nhanh lên nha. Các ngươi có tiềm lực như vậy hẳn có thể chơi với ta dài dài.

Cái lồng được mở lên, cánh cửa mở ra đem lại chút ánh sáng cho căn phòng, chiếu rọi tất cả. Chính xác là chiếu rọi chiến trường. 8 người chết, bị hút thành thây khô, Ren ngã trong vũng máu, cả người không còn khí tức. không khí nặng nề bao phủ 11 người còn lại.

Rino đứng tại chỗ, lẳng lặng nhìn xác chị minh. Đột nhiên, cô tiến đến cái máy trên đài. Lôi 2 thanh đao của mình ra chém chém và chém như muốn trút giận cái gì đó trong người.

Cầm nhìn cảnh này cũng chỉ có thể thở dài 1 hơi nói.

– Chúng ta chỉ còn 30 phút, mau rời khỏi đây thôi. Chúng ta còn cần chôn cất bọn họ.