Cầm bắt đầu buổi dạy học đầu tiên của mình. Nói chung cũng không có gì có gì cả. Kiến thức dạy trong nhà trường cũng chỉ là những kiến thức cơ bản mà thôi. với người đủ khả năng tham gia 1 chương trình lớn như anh thì dạy đúng như sách là điều dễ dàng như ăn kẹo mà thôi. hơn nữa rõ ràng đám học sinh này cũng không có mấy ai hứng thú với môn tiếng anh hay nói dù có hứng thú thì bọn họ cũng sẽ đi học thêm bên ngoài. Do đó trước đây đối với anh thì việc dạy học này cũng đơn giản thôi.
Tuy nhiên, bây giờ ở đây còn có 1 kẻ ngáng chân. Chính là Chistina. Cô nàng là người Mỹ chính gốc, hiển nhiên trình độ tiếng anh cao vô cùng. Tự nhiên cô nàng này đứng dậy thắc mắc thì rắc rối to.
Không phải Cầm sợ đối đầu cô nàng về khoản hiểu biết tiếng anh mà nếu trình độ bị đẩy lên quá cao thì những người còn lại hoàn toàn không hiểu gì hết, khi đó buổi học của anh sẽ thất bại.
Nhưng mà sự thật chứng minh khi bạn quá thông minh sẽ bị thông minh hại. Chình vì việc anh đề phòng khiến cho không khí buổi học có cái gì đó không được tự nhiên trái hoàn toàn với những gì anh mong muốn. Cầm giảng bài 1 cách đúng quy đúng chuẩn, không để lại bất cứ xơ hở nào để cho ai đó có thể lợi dụng. Nhưng chính vì thế khiến bài học có vẻ quá khô khan.
Vẫn may cho anh chàng là nhờ sự có mặt của Chistina khiến cho sự chú ý của những người trong lớp bị chuyển dời đi rất nhiều. Cũng vì đó mà chẳng có mấy ai để tâm nghe bài giảng của anh nên dù khô khan cũng không khiến ai khó chịu.
Giờ học theo đó rất nhanh đi qua, giờ ra chơi đã đến.
Và không ngạc nhiên khi mà mọi người bu xung quanh Chistina ' chào mừng' bạn mới.
Nhưng đáp lại bọn họ chỉ là 1 cái hừ lạnh.
Đột nhiên, Chistina đứng lên, tách ra đoàn người đi đến trước mặt Cầm, đột nhiên nói:
– Sensei, cho em hỏi 1 câu được không.
– Đến rồi đây.
Thầm nghĩ trong lòng là vậy nhưng mà Cầm vẫn mỉm cười thân thiện:
– Có vấn gì sao Chistina.
– Thầy đã có người yêu chưa.
Cầm nghe vậy thì sững sờ. quả thật câu nói này nằm ngoài dự đoán của anh. Nhưng chỉ hơi ngoài
dự đoán mà thôi. Cầm rất nhanh phản ứng lại:– Coi như là có rồi đi. Có vấn đề gì không vậy.
Ánh mắt của Chistina hơi lóe lên 1 chút rồi ngay sau đó tắt đi sau 1 nụ cười:
– Có thể cho em gặp người đó được không.
– Có thể cho ta hỏi lý do sao.
– Cũng không có gì, chỉ là xem mặt tình địch của mình là ai mà thôi.
Lời nói kinh bạo toàn trường. Con trai vẻ mặt không thể tin được còn con gái thì lấy tay che miệng. Yui Kotegawa đứng lên run run chỉ vào 2 người:
– Các ngươi… các ngươi…. Thật không thể chấp nhận được.
Cầm cũng bị lời nói này làm kinh động. Đây không phải là tỏ tình đi. Sao nghe thế nào cũng là lời tỏ tình vậy. rốt cục là có vấn đề gì đây. rốt cục cô gái này định làm gì đây.
Trong lòng tràn ngập dấu hỏi trong khi mặt Cầm không đổi sắc:
– Rất xin lỗi, tình cảm của ta với người ta yêu rất sâu sắc. Ta không có ý định bắt cá 2,3 tay hiện giờ( tương lai thì…..).Do đó có lẽ chúng ta chỉ có duyên thầy trò mà thôi
nhưng Chistina vẫn bình tĩnh mỉm cười nói;
– Không sao, ta biết bây giờ thầy cảm thấy bối rối trước tình cảm của ta, nhất là trong tình cảnh này. Ta tin bản thân có thể khiến thầy chuyển sang yêu ta.
Rồi nàng về chỗ, lấy từ trong túi ra 1 hộp cơm.tiến đến trước mặt Cầm, nở nụ cười đầy thánh thiện:
– Sáng nay thấy thầy đến vội có lẽ chưa kịp ăn gì nhiều. ở đây em có chuẩn bị 1 hộp cơm. Mong thầy tiếp nhận. Thầy yên tâm, đây chỉ là 1 học trò quan tâm đến 1 người thầy mà thôi