Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục – Chương 699: Chương 700: Cửa ải cuối cùng- Chân chính Thập tử vô sinh – Botruyen

Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục - Chương 699: Chương 700: Cửa ải cuối cùng- Chân chính Thập tử vô sinh

Suy ngẫm 1 lúc, Long Ngụy trả lời Cầm:

– Cái này ta cũng chưa bao giờ nghĩ tới. Ngoại trừ khi còn nhỏ chúng ta được ở cùng bố mẹ thì những thời gian còn lại vẫn phải sống từ vòng ngoài, tự bản thân mình mạnh lên, chiếm lấy lãnh địa, tự bản thân sinh tồn. Tất nhiên, chúng ta vẫn có thể vào sâu nhưng nếu vượt quá nửa ngày thì sẽ tính rằng chúng ta khiêu chiến khu vực đó, khi đó chủ nhân khu vực mà chúng ta đang đứng sẽ phải ra tay với ta. Đó chính là thiết luật của khu rừng mà đến những vị lão tổ đạt đến chân thần trong chỗ sâu cũng không dám vi phạm

– Nhưng điều ngươi nói không phải chưa từng có người thắc mắc. Theo như thứ mà ta đọc trong 1 cuốn cổ thư thì từ xa xưa, có 1 vị lão tổ đột phá chân thần đã từng có ý định như vậy. ngày ấy có ý định đem tộc nhận của mình chiếm lấy 1 khu vực trải rộng xuyên xuốt tất cả khu vực, tham vọng tạo nên 1 diện tích khổng lồ cho tộc nhân mình.Nhưng sau đó không biết sao vị lão tổ này đột nhiên đổi ý mà ẩn cư ở chỗ sâu. Không có bấy cứ ai nhắc tới vấn đề này nữa cho đến ngày nay.

– Là như vậy sao.

Thở dài 1 hơi. Dù đã đoán ra phần nào vấn đề nhưng Cầm vẫn không nhịn được cảm thán. Vì khiến cho thử thách càng khó hơn mà cải biến quy luật 1 khu rừng rộng lớn như thế này thì thật là đại thủ bút a.

Tại sao nói thử thách khó hơn ư? Điều hiển nhiên a. Nếu như thế lực trong khu rừng phân bố dựa theo tộc đàn thì phạm vi chiếm giữ của 1 tộc đàn lớn hơn. Trong khi đó bọn chúng lại sống trong 1 khu vực nhất định do đó xét trong 1 phạm vi thế lực, khoảng trống để anh di chuyển sẽ nhiều hơn. Trong khi đó, nếu theo cách này, có lẽ diện tích chia ra sẽ vẫn như vậy nhưng do tộc đàn phân bố rải rác thì phạm vi di chuyển nhỏ hơn rất nhiều.

Độ khó tăng lên rất lớn.

Tất nhiên có hại sẽ có lợi. Do phân bố rải rác nên khả năng anh bị vây công sẽ nhỏ hơn rất nhiều. Nếu Cầm có khả năng, anh có thể giết 1 đường tiến vào mà không lo bị vây công.

Ngoài ra nếu anh không đánh lại thì Cầm có thể chạy ra khu vực khác, khả năng bị truy sát cũng giảm đi không chỉ 1 cấp bậc.

Nhưng với trường hợp của anh bây giờ thì quả thật là hại nhiều hơn lợi a.

Bởi vì anh chắc chắn không có khả năng đánh giết kẻ địch, mà chạy trốn cũng không chạy thoát hoặc độ khó chạy thoát sẽ giảm đi rất nhiều,, giảm đến gần như bằng 0.

Thật đúng là quá khó khăn mà

May sao Cầm vẫn tìm được lỗ hổng đi vòng qua, có thể nói là tìm ra bug cũng được.

Cách an toàn nhất có lẽ là đi vòng và đó cũng là cách mà anh chọn. Dù cho có tốn không ít thời gian nhưng mà an toàn vẫn là trên hết.

Không biết qua bao nhiêu địa khu, cuối cùng Cầm đã đên giao giới giữa khu vực Độ Kiếp và Chân Tiên.

Nhưng đến đây anh chùn bước,bởi vì trước mắt là 1 màu đen kịt. Chứng tỏ đi qua nó anh sẽ chết 100%.

Không còn cách nào khác, Cầm lại chọn 1 đường đi khác nhưng kết quả cũng vậy. hơn nữa khí tức khu vực đó lại khác nhau chứng tỏ chủ nhân của nó không phải cùng 1 người.

Không từ bỏ, Cầm tiếp tục tìm, tiếp tục tìm, có thể nói anh đã đi 1 vòng xung quanh khu vực Độ Kiếp này. Nhưng kết quả chỉ có 1, 1 màu đen đầy chết chóc.

1,2 khu có lẽ là do trùng hợp nhưng nếu tất cả những nơi anh đi đều như vậy thì chứng tỏ 1 điều, cả khu vực chân tiên đều là khu vực nguy hiểm.

Bây giờ thì anh hiểu vì sao mà không ai thông qua rồi, hóa ra tất cả các vòng trước đơn giản chỉ là 1 trò chơi nho nhỏ, chân chính sat chiêu chính là khu vực cuối này.

Đến lúc cuối cùng, ngươi phải chọn 1 linh thú đạt đến chân tiên làm mục tiêu vượt cửa ải.

Ngẫm lại mà xem, ngươi tân tấn khổ khổ vượt cả khu rừng để đến vòng cuối cùng thì nhận ra ngươi phải chiến đấu với 1 chân tiên mới có thể vượt qua cửa ai. Tâm tình lúc này thật cmn không thể diễn tả được mà.

Đây không còn là thập tử vô sinh nữa, đây chân chính là không có cửa sống a.

Nhìn hoàn cảnh đen tối trước mắt như tương lai của anh mà cảm giác không cam tâm dâng lên trong Cầm. Đem bản thân vào nguy hiểm, trăm cay nghìn đắng đi vào đến nơi này mà nhận ra rằng vận mệnh của bản thân đã định. Mình không thể vượt qua. Ai sẽ cam tâm, ai sẽ cam tâm cơ chứ.

Nhưng không cam tâm thì làm như thế nào. Anh có thể vượt qua sao. Kẻ địch không phải là nằm ngủ mà chân chính thời thời khắc khắc để ý đến những kẻ dám đột nhập nơi này. Bọn họ chỉ khẽ động 1 ngón tay là anh đã tan thành mây khói. Đừng nói là vượt qua, chỉ cần bước được 1 bước vào sâu trong khu vực này đã là cực kỳ khó khăn rồi.

Trong lòng Cầm bắt đầu sinh ra thoái ý. Anh khao khát vượt qua, khao khát lấy lại được ' công đức hoàn' nhưng anh không phải ngu đến mức vì lấy được thứ đó mà lao vào chỗ chết, đi tham gia 1 thử thách hoàn toàn không có đường sống.

Dù không cam tâm nhưng anh hoàn toàn không có bất cứ biện pháp nào cả.Ngược lại nếu không rời đi sớm sợ rằng anh cũng không còn cơ hội để rời đi cũng không chừng.

Có lẽ… có những thứ không phải cứ cố gắng là có thể vượt qua được. Trước thực lực tuyệt đối thì mọi chiêu trò, mọi cố gắng chạy trốn chỉ là phù du mà thôi.