Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục – Chương 679: Chương 680: Dược điển – Botruyen

Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục - Chương 679: Chương 680: Dược điển

Cầm tiếp tục đọc

– Huyền Thiên Bảo Lục, ám khí bách giải, dược điển.!

– U Hương Khỉ La Tiên Phẩm, khắc tinh của bách độc, có thể trung hoà hết thảy tác dụng của độc tố. bản thân nó không thể giải độc, nhưng lại có thể khắc độc, mùi thơm thanh nhã, ở trong phạm vi của nó, bất kỳ độc vật gì cũng đều không có tác dụng, mùi thơm kia có tác dụng trung hoà bách độc. Hoa màu hồng phấn, cánh hoa…

– Tuyết Tàm, cực phẩm đông trùng hạ thảo, loại đông trùng hạ thảo này bề ngoài màu xám trắng, trên có hoàn văn; toàn thân có tám đôi, bốn đôi ở trung tâm cực kì rõ ràng. Dễ dàng bẻ gãy, tiết diện hơi bằng phẳng, màu trắng mang chút vàng. Hạt dài, nhỏ, màu rám nắng hoặc tông màu nâu, có hình trụ mở, giống như một loại côn trùng thân dài, đỉnh chóp có bào tử hơi to. Bên ngoài màu vàng, bên trong màu trắng, đầy đặn dài rộng, chẳng những lớn hơn so với đông trùng hạ thảo bình thường, công hiệu cũng tốt hơn nhiều, có thể tìm thấy ở Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn ….

– Cửu Phẩm Long Chi, thiên tài địa bảo, là thiên địa linh khí dựng dục mà thành, cần hấp thu ….

– Bát Giác Huyền Băng Thảo, đại hoa màu trắng, hình Bát Giác, Nhụy hoa trung ương

giống như Băng Tinh lóe ra. Không có bất kỳ mùi thơm gì. Mà vị trí của hắn, chính là ở trung tâm cực hàn băng tuyền..

– Bảo bối a!

Chỉ là xem sơ qua, Cầm tâm tình cũng không khỏi kích động. Cực phẩm a, có rất nhiều chi tiết mà anh không biết, là thứ khiến anh có thể bổ xung vào bách thảo điển của mình. Đồng thời có lẽ sẽ có ích cho việc điều chế thuốc giải đây

– Nè, mấy trang phía trước ngươi có nhìn thấy không? Ngươi nguyện ý gia nhập Đường Môn không? Nếu như không muốn, ta không thể cho ngươi tiếp tục xem quyển sách này. Ta đã hướng người kia phát thề qua.

U Hương Khỉ La Tiên Phẩm có chút lo lắng nhìn Cầm. Nhưng cô không dám manh động. Dù sao bên Cầm còn có 2 bảo kê chất lượng a

Cầm ngẩng đầu nhìn hướng U Hương Khỉ La Tiên Phẩm, khẽ mỉm cười, nói:

– Ta không phải là người của Đường Môn.

– Vậy thì ngươi sao còn….

– Bởi ta muốn xem nó không phải sao

– Nhưng.

– Ngươi nghĩ đồ vật đã trong tay ta thì ngươi có thể lấy lại sao.

U Hương Khỉ La Tiên Phẩm á khẩu không biết trả lời ra sao. Có chút hối hận khi mà đưa cuốn sách 1 cách nhanh chóng như vậy nhưng giờ biết làm sao đây. Đánh thì đánh không lại. Mà đuổi đi thì rõ ràng chắc chắn mất độc kinh.

Nó biết dù ngưng tụ toàn bộ thực lực của khu vườn này sợ cũng chẳng thể nào giam cầm được thanh niên trước mắt, thậm chí có thể khiến cho tình hình càng thêm bết bát hơn.

Nhưng mà người kia đã dặn nó cũng không dám làm trái. Nhất định phải lấy lại cuốn độc kinh.

Cắn răng 1 cái, nó lấy ra 1 viên tròn tròn:

– Ta dùng nội đan của ta đổi lại cuốn sách này được không. Đọc nó chưa chắc ngươi đã tìm được gì hữu ích nhưng mà có viên nội đan này ngươi có thể làm rất nhiều việc. Lợi ích thì chắc ngươi đọc qua cuốn sách cũng biết rồi đi.

– Còn chọn thảo dược thì không cần lo. Ta đã thuộc tất cả đặc tính thảo dược ở quanh đây, đảm bảo có thể làm cho ngươi hài lòng.

Cầm nghe xong cũng có chút kinh ngạc, độ quan trong của nội đan với những tiên thảo này không cần nói bởi nó có thể coi như nửa cái mạng của chúng. Thế à bây giờ U Hương Khỉ La Tiên Phẩm lại dễ dàng lôi ra để đổi lại độc kinh, xem ra địa vị của Đường Tam trong lòng những người này không đơn giản a.

Thật là buồn ngủ gặp được chiếu manh, anh còn đang nghĩ đến cách để xin viên độc đang mà U Hương Khỉ La Tiên Phẩm đột nhiên lại đưa đồ đến cửa, ngu sao không ăn.

Nhưng ngoài mặt Cầm vẫn tỏ vẻ khó khăn. Cuối cùng anh miễn cưỡng nói:

– Được, nhưng mà chờ ta đọc xong đã.

– Nhưng.