Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục – Chương 673: Chương 674: Tiến nhập sơn động – Botruyen

Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục - Chương 673: Chương 674: Tiến nhập sơn động

Đi khoảng 15 phút, lúc này cả Cầm cũng cảm thấy bất an. Bóng tối dường như ẩn chứ thứ gì đó, làm cho trái tim của hắn bị bóp nghẹt.

Hắn tập trung chú ý, Tinh Thần xem xét không khí phía trước, đúng là có gì đó khác lạ.

trong không khí tồn tại những hạt bụi li ti mà Lấy tinh thần lực cảm ứng cũng khó mà nhìn thấy, thứ này màu trắng, không nhiều nhưng trôi nổi ổn định. Phải biết rằng, đây là rừng rậm! Không khí hẳn phải trong lành hơn mới đúng, bụi này bình thường không xuất hiện mới phải.

Cầm phóng lên trên không tiến hàn quan sát

Lao ra khỏi tán cây tầm 10m, ánh sáng tràn ngập trở lại, như vừa bước ra khỏi tấm màn che.

Tinh Thần Lực kéo dài, Cầm phát hiện, phía ngoài mảng rừng rậm, bụi trắng kia không hề có.

Cúi nhìn xuống Lạc Nhật sâm lâm, mắt thường chẳng hề phát hiện ra gì cả.

Cầm lại tiếp tục bay lên cao hơn.

Hắn nhìn xuống, cuối cùng thấy vài manh mối.

Lạc Nhật sâm lâm nhìn qua rất yên tĩnh nhưng có vẻ như một tầng sương nhạt đang lững lờ bao phủ cả khu rừng. Làmanh chàng ngạc nhiên chính là phía bên ngoài khu rừng hoàn toàn không có, mà tiến vào càng sâu thì sương mù càng dày đặc,cứ như mây mù kẹt trong rừng cây, không nhìn rõ được cây cối. đám sương không chỉ trắng, mà còn nhiều màu sắc khác.

– Chướng khí sao. Xem ra như trong cốt truyện rồi.

Cầm cũng không vội tiến vào trong xem xét. Với thực lực của anh thì đám chướng khí này chả là gì.Tuy nhiên đây dù sao cũng là Đường Tam để lại nên anh cũng không biết nó có cơ quan gì khác không. Đừng nhìn trong truyện Hoắc Vũ Hạo tiến vào không khó khăn.Dù sao thì hắn cũng là con rể mà Đường Tam nhắm tới, ai biết có cái gì đó bảo vệ bí mật con rể tương lai hay không.

Cứ để đến ngày mai rồi tính.

Thế là anh dựng trại tại đây lẳng lặng chờ đến ngày mai.

Lạc Nhật sâm lâm ban đêm lạnh hơn Tinh Đấu đại sâm lâm. Dù không có gió, nhưng sương xuống làm cho người ta cảm thấy khó chịu.

May mà có đống lửa, thêm bát canh nóng, cái lạnh cũng tan đi,

-Phù

Uống hết bát canh, Cầm thoải mái duỗi chân đứng dậy, Tinh Thần Lực thăm dò xung quanh, nhận thấy không có gì nguy hiểm, hắn ngồi xuống tiến hành điều tức chờ trời sáng

Sáng sớm hôm sau, Cầm lại bay lên không trung quan sát.Buổi sáng chướng khí dày đặc hơn. Ngay cả chỗ của anh đã nhìn thấy rõ sương trắng, chỉ có điều độc tính không mạnh, đến gần đống lửa liền nhanh chóng tan đi.

Cầm thay đổi độ cao để quan sát, nhớ kỹ những gì mình thấy. Rồi bay trở lại đống lửa của bản thân. Lẳng lặng chờ đợi đến buổi trưa khi mà màn sương mỏng nhất cũng là khi anh đột phá

Rốt cục, sắp tới lúc, Cầm cũng ăn chút đồ, uống chút nước. Điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất.

Cầm bình tĩnh chăm chú quan sát chướng khí đang dần mỏng đi.

Thời tiết hôm nay khá tốt, ánh nắng ngập tràn, ngàn dặm không mây. Nhưng thật ra vẫn không phải thời tiết hắn muốn có nhất, cái hắn muốn là bão táp phong ba.Nếu như có một cơn bão ở Lạc Nhật sâm lâm, chướng khí nhất định sẽ yếu đi trên diện rộng. Đáng tiếc mùa này ít mưa, mà tỉ lệ có bão ở đây ít hơn phương nam nhiều, bầu trời rực sáng xua tan ảo tưởng của hắn. 

Nhưng ai có thời gian mà chờ. Hành động thôi,

Cầm lao lên bầu trời Lạc Nhật sâm lâm, anh tiếp tục lên cao nữa, nhanh chóng vượt qua độ cao vài trăm mét. Nhưng hắn vẫn chưa có dấu hiện dừng lại, vẫn tiếp tục bay lên không.

Chướng khí bên dưới có phạm vi bao phủ lớn, lúc nãy hắn đo đạc, mấy chỗ chướng khí đậm đặc nhất có thể phủ lên cao đến 300m, chính là cái chỗ chướng khí đủ màu, cực đẹp và cực nguy hiểm.

Lên cao khoảng 700m, Cầm ổn định thăng bằng. Độ cao này chướng khí sẽ không ảnh hưởng được. 

Thoáng nhìn xuống, hắn hướng thẳng vào nơi chướng khí đậm đặc nhất.

Chỉ vài phút sau, anh đã áp sát vùng chướng khí đậm đặc.

Theo như cốt truyện, Hoắc Vũ Hạo sử dụng là hồn đạo khí để tạo từng vụ nổ đánh tan độc khí còn Cầm thì trực tiếp hơn nhiều.

Anh triệu hồi ra vũ hồn kim thân của mình, quanh người anh, áo giáp đen kịt như đầm lầy sâu không đáy, bất cứ độc khí nào chạm đến cũng biến mất không còn tăm hơi.

Nhưng để an toàn hơn, Cầm còn sử dụng của hồn kỹ thứ 6: hỏa Long tý.

Từng viên Thiên Hỏa đánh ra mang theo nhiệt độ lớn vô cùng. Nó đi đến đâu là chướng khí bị đốt cháy đến đó.Giúp Cầm dễ dàng hạ xuống đất

Một thế giới sặc sỡ, cây cối nhiều màu trải khắp đất, những cây gỗ bình thường thì rất ít, chắc là đã bị chướng khí hòa tan hết cả.

Không sai, tại vùng trung tâm, dù rằng cũng có chướng khí bảy màu nhưng chúng chỉ là đám sương mỏng, có ảnh hưởng một chút tới tầm nhìn nhưng chẳng bao nhiêu. So với đám mây mù sặc sỡ trên kia, đương nhiên là mỏng hơn nhiều.

Nhưng không vì đó mà anh mất đi cảnh giác. Cầm ngưng tụ hàn khí dưới chân, mỗi bước đều tạo ra một tầng băng ngăn cách hắn với cây cối nhiều màu kia.ai biết đám độc hoa độc cỏ này có cái nào có thể ngấm qua được Võ hồn kim thân của anh không. Thân thể này cũng chỉ là phàm thể, Cầm cũng không đạt đến mức bách độc bất xâm a.

Mà xem ra là anh đã là đúng bởi mặt đất thỉnh thoảng xuất hiện những bộ xương to lớn, cũng có bảy màu sặc sỡ.

– Rắc rắc!

Một âm thanh thình lình vang lên.

Một bộ xương to nghiêng ngả, đầu xương cắm xuống đất vang lên từng tiếng giòn tan, rồi ầm ầm sụp xuống, tan vỡ thành độc khí mà bay lên.

Độ ăn mòn quả thật không thể nào không cẩn trọng

Chướng Khí sâm lâm cũng nên. Thật là đáng sợ!

Cầm cau mày, tăng tốc. Không thể ở đây lâu. Nếu để màn sương càng đậm hơn thì nguy hiểm.Không cần thận 1 chút thì sẽ có hậu quả khôn lường.

Khẽ xác định vị trí, Cầm lập tức hước về phía độc khí cội nguồn mà chạy đến Đó cũng chính là nơi độc khí dày đặc nhất.