Tống lão sắc mặt có chút khó coi, trên người ánh sáng màu xanh tăng vọt. Nàng biết rõ, nhất định phải ra tay đối với Bích Cơ, nếu không, để cho vị đại lão này ra tay toàn lực thì thua không nghi ngờ gì nữa. Thậm chí là bị nghiền ép cũng không chừng.
Hơi lắc người, Tống lão cũng bay lên không trung,sau lưng nàng, từng hồn hoàn hiện ra, vàng, vàng, tím, tím, đen đen đen đen. Chín cái hồn hoàn bay lên, hồn hoàn thứ 7 sáng lên. Sau một khắc, 1 con diều hâu với sải cánh hơn 6 mét hiện ra
Vũ Hồn chân thân, thanh ảnh Thần Ưng.
Tống lão thân thể nhẹ nhàng lóe lên, trên bầu trời lập tức nhiều hơn một thanh sắc tia sáng, đạo thanh quang này thật sự là quá là nhanh, coi như là di chuyển tức thời cũng không hơn gì cái này. Cơ hồ là trong nháy mắt tiếp theo một cái chớp mắt, nàng liền đã đến trước mặt phỉ thúy thiên nga Bích Cơ.
Một đôi ưng trảo sắc bén thẳng đến Bích Cơ hai vai chộp tới.
Đối với Tống lão tốc độ, Bích Cơ cũng là hơi kinh hãi, nhưng nàng nhưng lại không loạn chút nào, một tầng bích quang bao phủ lấy thân thể của nàng, ngăn cản cặp móng vuốt của Tống lão.
Tống Lão có cảm giác được phảng phất chộp vào một tầng da trâu vậy, chỉ đâm vào được một chút, nhưng lập tức bị phản lực đẩy ngược ra
-Muốn chết!
Một cái trầm thấp hùng hậu tiếng rống giận dữ vang lên, một con Hổ ngang nhiên bay lên không trung. Là 1 con Cự Hổ Lục Dực, toàn thân sinh trưởng bộ lông màu vàng sậm, hung mãnh cực kỳ.
Nó lập tức hướng phía Tống lão nhào tới.
Tống lão hừ lạnh một tiếng, thanh ảnh Thần Ưng trên không trung linh xảo xoay người một cái, 2 cánh quét qua. Khiến Hình thể to lớn của con mười vạn năm Lục Dực ám kim hổ kia bay ngược ra trăm mét.
Xét trong chư vị trưởng lão của Hải Thần các, luận tu vi, ngoại trừ Huyền lão và Mục lão thì Tống lão đệ nhất. Tống lão chẳng những là siêu cấp Đấu La, tuổi tác cũng nhỏ hơn Huyền Lão rất nhiều. nàng hồn lực đã đạt đến cấp 97, thực lực rất mạnh. Đồng thời, nàng còn là mẹ của Lâm Tiên Nhi, do đó rất có danh vọng ở hồn đạo hệ.
Có thể nói trong trường học này, ngoại trừ Mục Lão thì nàng là người có tiếng nói cao nhất, hơn cả huyền lão ấy chứ.Nên ở trong tình hình thế này, nàng càng phải là người tiên phong. Là người mở đường.
Thanh ảnh Thần Ưng quạt bay Lục Dực Ám Kim Hổ thì lập tức chuyển mục tiêu, thân ảnh lượn vòng trên không trung,lại lần nữa tấn công phỉ thúy thiên nga Bích
Cho dù Tống lão đối với Bích Cơ rất bội phục, nhưng đây là chiến trường. Bích cơ phải phụ trách cho hàng vạn hồn thú thì nàng cũng phải vì Sử Lai Khắc thành mấy triệu mạng.
Bích Cơ sắc mặt cũng ngưng trọng, nếu như nàng am hiểu chiến đấu thì với cấp bậc của nàng bây giờ, chỉ sợ Tống lão cũng không phải là đối thủ của nàng. Nhưng đáng tiếc, chiến đấu cũng không phải vấn đề nàng quan tâm. nàng tất cả đấy năng lực, cơ hồ đều là liên quan đến quần thể trị liệu cùng quần thể phòng ngự, bản thân phòng ngự năng lực lại là xa xa chưa đủ.
-Ngươi dám!
Một tiếng gầm nhẹ ở giữa trời cao vang lên. Ngay sau đó, một tia sáng tím bắn thẳng về phía Tống Lão.
Thanh, tử va vào nhau. Tống lão lập tức cũng cảm giác được không ổn, ánh sánh màu tím này mang theo khí thế lớn vô cùng, phảng phất muốn đưa nàng cả người đều cắn nuốt tựa như.
Không thể đỡ. Đó là ý nghĩ lập tức hiện lên trong đầu nàng lúc này. Ngay lúc song phương sắp đụng vào nhau, thân thể của nàng đột nhiên uốn éo. Sau đó dùng tốc độ nhanh nhất cưỡng ép lướt ngang, tránh va chạm chính diện với đạo ánh sáng tím kia.
Mặc dù như thế, thanh ảnh Thần Ưng vẫn lộn mấy vòng trên không trung mới coi như là ổn định lại.
Tống lão lại không hề từ bỏ đối với Bích Cơ quấy rầy, thân hình lóe lên, đã hiện ra sau lưng Bích cư, vô số lông vũ được tung ra hóa thành từng đợt ánh sáng màu xanh,phô thiên cái địa đánh về phía Bích Cơ.Bao phủ lấy thân hình nhỏ bé của nàng ta.
Nhất định phải hạ được Bích Cơ. Đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu nàng lúc này.