Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục – Chương 642: Chương 643: Long Hỏa – Botruyen

Tải App Truyện CV

Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục - Chương 642: Chương 643: Long Hỏa

Long hỏa cực kỳ bực mình. Mãi mới có 1 lần tỉnh dậy gặp người mà tên này cứ trốn trong quan tài không chịu ra. Rõ ràng là coi khinh hắn mà. Thật không thể chấp nhận được. Dám coi thường trăm vạn năm hồn thú à. Ngươi phải trả giá.

Nhưng ngay khi hắn định phát lực thì ở cái quan tài băng kia, 1 khí tức quen thuộc tỏa ra khiến cho cả người hắn khẽ run rẩy. Không sai là cái khí tức này, người đó cuối cùng đã đến rồi. Người mà hắn chờ cuối cùng đã đến rồi. Người sẽ giải thoát hắn khỏi khổ ải đã đến rồi.

Nhưng sao cứu thế chủ lại không nói gì mà cứ im ỉm trong cái quan tài băng ấy nhỉ. thật khó hiểu mà.

Qua không biết bao nhiêu lâu, con hàng này mới à 1 tiếng như thể hiểu ra. Hắn vội vã thu thập khí thế của bản thân lại rồi hạ xuống đất.

…….

Nằm trong băng quan, Cầm khổ không thể tả. Vừa muốn chống cự hỏa diễm lại còn cần bảo vệ cô nàng tiểu Kim này nữa.

Tuy nhiên, điều làm anh cảm thấy may mắn là con rồng kia cũng dừng lại việc thả uy áp. Xem ra là nó cũng nhận biết vận mệnh nữ thần kia.

Cố lên, chỉ cần chống đỡ chút nữa mà thôi. cố lên. Cầm trong thâm tâm không ngừng cổ vũ bản thân mình.

Nhưng…Đậu xanh rau má, con rồng ngu ngốc kia sao còn chưa thu lại hỏa diễm của bản thân. Định nướng chín rồi đến ăn à. Sao còn chưa thu.

Đậu má nó, Cầm thề nếu có cơ hội đi ra nhất định sẽ kiếm cơ hội trả thù con rồng này.

Quân tử trả thù, từ sáng đến tối.

May sao, con này cũng chưa ngốc đến hết thuốc chữa. Trước khi anh đến cực hạn thì hỏa diễm cũng đã được thu hết lại. Không khí vẫn còn nóng bức nhưng so với vừa rồi rõ ràng đây chẳng khác gì động băng cả.

Cầm thở dài 1 hơi, nhanh chóng thoát khỏi băng quan. Đừng đùa, chết như chơi đó. Nếu để băng quan đột nhiên trở lại nhiệt độ ban đầy,chênh lệch nhiệt độ như vậy thì đừng nói là anh, cho dù là cực hạn đấu la cũng ăn không tiêu a.

Ra ngoài đứng, cảm nhận cái không khí nóng ẩm khiến cầm thở dài 1 hơi. Không dễ dàng a.

Nhưng mà chưa để anh thở phào được lâu. Từ trên trời, 1 thân ảnh to lớn lao vụt xuống chấn động cả khu vực. 1 cái hố to đùng được tạo ra.

Mà Cầm lại đứng rất gần cái hố đó. Nếu là bình thường thì anh có thể dễ dàng tránh thoát nhưng bây giờ cả tinh thần và cơ thể của Cầm đều cực kỳ mệt mỏi. Mà mọi thứ lại diễn ra quá đột nhiên khiến anh chàng không kịp chuẩn bị

Và kết quả là.. anh chàng bị đánh bay đập vỡ không biết bao nhiêu khoáng thạch.Chỉ biết anh chỉ nói được 1 câu ' mẹ nó' trước khi ngất lịm đi.

………..Từ trong cơn mơ, Cầm từ từ tỉnh dậy. Cả cơ thể rã rời đau nhức. Dường như cơ thể này không phải của anh vậy.

Được cái đầu gối lên cái gì đó mềm mềm nên cũng đỡ đâu 1 chút a.

Khó khăn mở mắt. hiện ra trước mặt anh là khuân mặt xinh đẹp mang theo vẻ lo lắng khôn cùng của tiểu Kim.

Anh mỉm cười yếu ớt:

– Chào buổi sáng, mà.. có lẽ trời cũng không còn sáng nữa rồi nhỉ.

Tiểu Kim khẽ mỉm cười trước câu đùa có phần nhạt nhẽo của Cầm. Đây có thể nói là nụ cười đầu tiên cô dành cho anh càng trong suốt mất tháng qua. Dường như cái bức tường ngăn cách giữa bọn họ đã bị tan chảy rồi.

Lần này bị thương xem ra cũng không tệ a.

– Ngươi đã tỉnh dậy.

1 dọng nói hào sảng vang lên khiến cho khung cảnh mĩ diệu bị phá nát. Khiến cho tai Cầm có chút ong ong.

Anh có chút khó chịu nhìn lại, nhưng không như tưởng tượng của anh. Vốn Cầm nghĩ ở nơi đó sẽ là 1 tên trung niên nhân. Nhưng không, nơi đó lại là 1 cực phẩm mĩ nữ. Là cực phẩm trong cực phẩm, vẻ đẹp sánh ngang với tiểu kim lúc này. Cơ thể ma quỷ hiển lộ dưới bộ quần áo không vừa vặn, mái tóc đỏ như lửa thả tung bay trong gió, gương mặt tràn ngập ngốc manh tò mò đánh giá Cầm.tuy nhiên, sắc mặt Cầm lại tràn đầy ngưng đọng.

Dù đã tận tình che dấu nhưng Cầm vẫn cảm thấy được ánh lửa ẩn hiện quanh người cô nàng này. Cường đại, cực kỳ cường đại. Đó là những gì mà Cầm nói nghĩ lúc này.

Rõ ràng, không cần đoán cũng có thể biết được đại mĩ nữ này là do con hỏa long lúc nãy biến thành.

Cố giữ vẻ mặt bình thường, Cầm mỉm cười nói:

– Là lần đầu gặp chúng ta cũng nên giới thiệu chút đi. Ta là Dược Phong còn cô là.

Nhưng cô gái này dường như không thèm để ý anh chàng. Cô vẫn nhìn chằm chằm Cầm như thể tìm kiếm cái gì đó. Đột nhiên cô nói, vẻ mặt cô tràn ngập thất vọng:

– Quá yếu, quá yếu. Ngươi yếu như vậy sao có thể giải thoát được ta cả. Thật không biết sao vận mệnh nữ thần lại chọn ngươi là người thừa kế nhỉ.

Cầm nghe vậy có chút tò mò: