Đại trưởng lão dùng ánh mắt thâm thúy nhìn Cầm rồi nói:
– Nói chi tiết 1 chút có được không.
– Ý tưởng có lẽ ngài cũng nhìn ra rồi đi. Nếu có thể phát triển hồn tháp thành 1 tổ chức mà không tổ chức nào có thể đắc tội, không tổ chức nào không cần đến. khi đó chúng ta lại đưa ra bí mật này thì đảm bảo tiếng nói của chúng ta sẽ có trọng lượng hơn. Cũng như là thẻ bài trong tay chúng ta cũng nhiều hơn khiến bọn họ phải cân nhắc. Liệu lợi ích thu được từ con quái vật kia có cao hơn lợi ích mà hồn tháp mang lại hay không. Tuy ta không chắc chắn 100% có thể đè ép dị tâm của tất cả thế lực nhất là hồn thú nhưng mà chắc chắn khả năng chúng ta có thể thành công cao hơn rất nhiều.
– Hơn nữa, ta còn cần mạnh lên. Dùng sức mạnh phàm nhân phong ấn sợ rằng cũng chẳng được bao lâu. Để có thể giữ được càng lâu thì nhất định cần vận dụng những gì chúng ta có. Đó chính là phong ấn mà các vị thần để lại. Phong ấn trái tim thì vận dụng sức mạnh biển cả không ngừng bổ xung vào phong ấn nên có lẽ không sao. Nhưng phong ấn của vận mệnh nữ thần thì không như vậy. Nó không có bất cứ sức mạnh nào bổ xung cả. May sao thực lực của nàng cũng khá cao nên mới có thể duy trì lâu như vậy.
– Tuy nhiên, xem ra bây giờ nó cũng đã đến giới hạn. Nhất định cần bổ xung. Mà ta là người duy nhất có thể bổ xung.
– Nhưng mà bà có nghĩ thực lực đấu la có thể bổ xung hoàn chỉnh trận pháp do thần để lại sao. Dù ta tự phụ nhưng cũng không đến mức đó. Để có thể hoàn chỉnh tu bổ trận pháp cũng như là duy trì trận pháp 1 thời gian nhất định cần ta đạt đến cực hạn đấu la thậm chí tiếp nhận thần vị may ra mới có thể.
– 5 năm, đó là thời gian dài nhất để ta đột phá đến cực hạn đấu la. Đến lúc đó, 1 cuộc chiến phải ghi vào lịch sử nhất định sẽ phải xảy ra. Ta hi vọng đến lúc đó hồn tháp đã có đủ thực lực quy tụ tất cả các thế lực. Như vậy phần thắng của chúng ta mới nhiều hơn 1 chút.
Cầm tha thiết nhìn đại trưởng lão:
– Để có thể 5 năm đột phá đến cực hạn ta nhất định phải tu luyện điên cuồng. chắc chắn không có thời gian đi quản lí sự việc của hồn tháp. Nhất là tìm kiếm những nòng cốt cũng là người lập khế ước. Do đó, muốn có thể thành công nhất định phải nhờ vào quý tộc trợ giúp.
Đến đây, Cầm khẽ thở dài. Sự việc đã phát triển ngoài mức dự kiến của Cầm. Bây giờ phát triển hồn tháp đã là tình huống bắt buộc.
Chỉ hi vọng có thể thành công.
Đại trưởng lão nhìn Cầm thật sâu như muốn xem thấu thanh niên này. Rõ ràng, bà đang do dự. cực kỳ do dự.Bởi bà tin lời Cầm nói là thật và viễn cảnh mà anh vẽ ra là hoàn toàn có thể xảy ra. Lòng người là thứ rất khó đoán, dù cho bà biết tất cả không hoàn toàn là hắc ám nhưng số lượng người vì tăng lên sức mạnh mà không từ thủ đoạn là quá nhiều, quá nhiều. Rõ ràng, tạo ra được 1 thế lực đủ khủng bố, đủ quyền lực cũng như uy tín để đàn áp tất cả là việc chắc chắn cần làm.
Xem ra tộc nhân ngư không thoát được cái vũng nước đục này rồi
Bà khẽ thở dài 1 hơi rồi nói:
– Được rồi, tộc chúng ta đồng ý dời đi, trở thành người thực hiện khế ước cho hồn tháp. Nhưng mà hồn tháp nhất định phải bảo vệ tộc chúng ta an toàn.
– Điều đó thì các vị cứ yên tâm. Có lẽ giai đoạn đầu có chút khó khăn nhưng chỉ cần hồn tháp trải rộng tất cả các thế lực thì ta đảm bảo tộc nhân ngư đi đến đâu cũng được loài người lấy lễ cao nhất đối đãi.
– Vậy thì.. xin giúp đỡ nhiều hơn, tháp chủ.
Thế là, 1 cuộc cách mạng với tộc nhân ngư đã được quyết định nhanh chóng.
………
Mấy ngày sau, Cầm bận cực kỳ. Dù cho các vị trưởng lão đã đồng ý hợp tác nhưng đi hay không là do nhân ngư quyết định.Có rất nhiều nhân ngư lo sợ. dù sao thì tránh cho tộc nhân bỏ trốn lên bờ, nhiều câu truyền ' đáng sợ' đã được kể ra mà Cầm cũng không tiện nói.
Trong mấy ngày này, Cầm đi khắp nơi trong tộc nhân ngư, dùng các hồn linh của bản thân thuyết phục bọn họ, kiếm càng nhiều người tham gia càng tốt.